Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325155

Bình chọn: 8.00/10/515 lượt.

đứa nhỏ này rốt cục cũng thông suốt rồi, cũng biết dỗ dành đàn ông.

Thím Lưu đi rồi Tạ Kiều vẫn đưa tay lên rồi lại hạ xuống mấy lần, cuối cùng cố lấy dũng khí nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào đi.”

Tạ Kiều vừa mở cửa thư phòng ra đã thấy Phan Đông Minh đang ngồi sau cái bàn làm việc rất lớn, tập trung tinh thần nhìn màn hình máy tính trước mặt. Trong màn hình truyền ra tiếng một người đàn ông đang báo cáo tiến độ công việc với hắn. Tạ Kiều nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống. Phan Đông Minh cũng không ngẩng đầu lên mà khoát tay ý bảo cô có thể ra ngoài rồi. Tạ Kiều âm thầm cắn môi, đứng yên không nhúc nhích.

Phan Đông Minh có chút mất kiên nhẫn, quay đầu lại, vừa định mở miệng mắng thì phát hiện ra người tới là Tạ Kiều. Hắn ngạc nhiên nhìn Tạ Kiều, lại nhìn tách cà phê nóng hôi hổi trên bàn thì hỏi: “Sao lại là em?”

Tạ Kiều cố lấy dũng khí, nhẹ giọng nói: “Tôi, tôi có chút chuyện, muốn nói với anh.”

“Em đợi một lát.” Phan Đông Minh chặn lời người đang nói trong máy tính, yêu cầu tạm dừng, đóng cửa sổ hộp thoại rồi chỉ vào chiếc sofa bên cạnh, nói: “Chuyện gì?”

Tạ Kiều ngồi xuống, túm lấy góc áo, cúi đầu nhìn chân mà ngập ngừng nói: “Tôi, mẹ tôi muốn đưa em trai đến Bắc Kinh thăm tôi…”

“Chuyện tốt mà, không phải em rất nhớ mẹ sao, bao giờ đến? Ở trong bao lâu?”

“Ngày nghỉ 1-10, chờ cho em tôi khai giảng đã.”

*1-10 là Quốc khánh Trung Quốc.

“Được, tôi sẽ sắp xếp.” Phan Đông Minh vừa lật tờ lịch bàn vừa hỏi: “Ở khách sạn hay khu nhà trọ? Ở nhà trọ đi, tiện nghi cũng thoải mái, ở nội thành, em cũng có thể dẫn họ đi thăm Bắc Kinh.”

Hắn thấy Tạ Kiều vẫn cúi đầu mà không nói lời nào thì hỏi: “Sao? Còn có chuyện gì?”

Tạ Kiều nâng tầm mắt lên nhìn hắn một cái thì phát hiện ra hắn đang mỉm cười nhìn mình, vội vàng cúi đầu xuống, “Tôi nói với mẹ tôi, tôi tìm được việc rồi và đang ở khu ký túc của cơ quan, cho nên…cho nên tôi muốn…”

“Em muốn gì?” Phan Đông Minh đứng dậy, thong thả ngồi xuống cạnh Tạ Kiều, đưa tay vén lọn tóc bên má cô, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô thì không khỏi nhẹ giọng nói: “Có gì thì cứ nói đi, với tôi mà em còn phải khó nói gì sao?”

“Tôi không muốn để mẹ tôi biết tôi đang ở đây, tôi muốn, tôi muốn tìm một phòng trọ ở gần đài truyền hình…”

Phan Đông Minh im lặng trong chốc lát, hắn đứng lên đi đến bên bàn làm việc. Tạ Kiều nghĩ chắc là xong rồi, nhất định là hắn nổi giận, vừa nghĩ như vậy thì lại nghe thấy Phan Đông Minh nói chuyện điện thoại: “Ừ, là tôi, cậu tìm cho tôi một phòng trọ ở gần đài truyền hình, không cần lớn, chỉ cần một phòng nhỏ thôi…Không cần phiền như vậy, chỉ ở vài ngày thôi.”

Tạ Kiều khó mà tin được, ngẩng đầu nhìn Phan Đông Minh. Hắn vừa gọi điện thoại vừa nhìn cô, cúp điện thoại xong hắn cười rồi ngồi xuống, kéo Tạ Kiều lại, nghiêng đầu nhìn cô, “Tôi giúp em một việc lớn như vậy, em làm thế nào để cảm ơn tôi đây?”

Tạ Kiều vốn định nói cám ơn với hắn, lại nghe thấy hắn hỏi vậy thì không biết nên nói thế nào. Bỗng nhiên Phan Đông Minh nhéo mũi cô, cười nói: “Cô bé ngốc, để cám ơn tôi thì rõ ràng là em nên hôn tôi mới được.”

Tạ Kiều ngây ngốc nhìn vẻ mặt đầy ý cười của Phan Đông Minh mà không thể phản ứng kịp. Đối với một Phan Đông Minh “tính tình bất ổn”, cô thật sự không ứng phó nổi. Người đàn ông này cá tính ngang ngược, “hỉ nộ vô thường”, lại hay bắt bẻ. Thậm chí chỉ vì thím Lưu không phân loại đồ lót của hắn thì hắn cũng phát cáu, còn quăng vỡ một cái gạt tàn, khiến thím Lưu và quản gia mấy ngày liền không dám lên tầng, thấy Phan Đông Minh là vội tránh như chuột thấy mèo. Phan Đông Minh chỉ chỉ vào má mình, vẫn nghiêng đầu nói: “Còn không mau hôn đi? Bằng không tôi đổi ý là không giúp em nữa đâu đấy.”

Cuối cùng Tạ Kiều khẽ cắn môi, chạm nhẹ môi vào mặt hắn rồi vội vàng đứng lên, lại bị Phan Đông Minh giữ chặt lấy. Hắn có vẻ gian manh mà cười nói: “Không được, sao có thể chỉ thế thôi, phải hôn như này này.”, lời nói còn chưa dứt hắn đã kéo cánh tay Tạ Kiều, cúi đầu hôn cô, hết cắn lại mút. Tạ Kiều cực kỳ căng thẳng, bắt đầu giãy giụa theo bản năng, ngậm chặt miệng lại, hai tay chống lên ngực hắn. Cách một lớp áo nhưng từ tay cô vẫn truyền đến nhiệt độ nóng như lửa. Cô lắc đầu như muốn tránh đi đôi môi của Phan Đông Minh nhưng hắn lại càng ôm chặt lấy cô hơn, như thể chỉ giây tiếp theo thôi sẽ nhập cả người cô vào thân thể hắn. Một thứ cứng rắn chạm lên cái bụng bằng phẳng của cô, Tạ Kiều thầm kinh hãi, Phan Đông Minh có phản ứng. Cô bất chấp việc hắn sẽ tức giận mà há miệng cắn lên môi hắn. Hắn phát đau nên mới thả lỏng cánh tay cô. Tạ Kiều kinh hãi đến nỗi đỏ mặt, nhưng đỏ hơn vẫn là môi cô, bị hắn hết cắn lại mút làm cho đỏ bừng lên như một đóa hoa nhỏ.

Ánh tịch dương chiếu vào, thứ ánh sáng hồng hồng rọi đến chỗ người đàn ông ấy thoạt nhìn như một bức họa mơ hồ. Hắn đang cười, để lộ ra hàm răng trắng đều. Dưới ánh tà dương hồng Tạ Kiều mới phát hiện ra Phan Đông Minh có một má lúm đồng tiền nhỏ, lúc hắn cười mới thoáng hiện ở một bên má. Hắn nhẹ nhàng dùng ngón cái miết qua môi cô, cười khẽ, “Hình như tôi không phải thầy giáo giỏi rồi?”

Cánh môi Tạ Kiều run run, cô


pacman, rainbows, and roller s