giống như một mũi tên đã lên cung, xoay người bay thẳng ra khỏi cửa, vội vội vàng vàng, như thể phía sau cô không phải là một người đàn ông mà là một con thú dữ, chỉ cần chạy chậm một chút là sẽ chết ngay tại chỗ vậy.
Nhìn Tạ Kiều chạy trối chết, Phan Đông Minh bất giác mỉm cười. Hắn quay đầu, híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời chỉ một màu hồng, ánh tịch dương cũng hắt qua cửa sổ. Trên kệ cửa sổ là lọ hoa với bó hoa vừa được hái trong vườn, nở vừa phải, trên lá còn đọng một giọt nước, dưới ánh trời chiều nhìn như một viên kim cương đến lóa mắt. Phan Đông Minh khẽ mỉm cười nhìn giọt nước kia thật lâu, cho đến khi nó trượt theo viền lá mà nhỏ xuống. Dương Quần ngồi trong xe, duỗi chân lên tay lái, híp mắt nhìn vẻ mặt lo âu của người con gái cách đó không xa, thỉnh thoảng người con gái ấy lại nâng tay nhìn đồng hồ, rồi sốt ruột nhìn sang chỗ cửa ra vào đang tuôn ra dòng người như thủy triều. Anh ta ngồi đến lúc mông phát đau, thay đổi tư thế nhưng vẫn không thấy thoải mái. Anh ta không còn kiên nhẫn liền nói với Tân Thiếu đang ngồi bên cạnh: “Mẹ kiếp, không biết anh em mình có thân phận gì, mà lại phải vì con bé kia chạy ngược chạy xuôi, mẹ nó chứ, quá kém cỏi.”
Tân Thiếu ngậm một điếu thuốc trong miệng, anh ta dùng hai ngón tay kẹp lấy nó rồi liếc mắt nhìn Dương Quần mà nói: “Sao cậu không đi càu nhàu với Phan Đông tử đi, nói chuyện này với mình không phải là tào lao sao.”
Dương Quần oán hận nói: “Chết tiệt, cứ nói giả dụ như ngày lễ nghỉ 1-10 này nhé, mình còn hẹn người ta đi Nhật Bản tắm suối nước nóng, giờ thì sao, phải làm người hầu cho con bé kia. Cậu nói xem, mẹ cô ta đến thì liên quan quái gì đến bọn mình, ngày nghỉ tốt lành lại bị một câu của Phan Đông tử cho tan tành bong bóng.”
Tân Thiếu nhả khói thuốc, cười cười, “Haiz, cứ cho là cậu đi làm đi, cũng không phải là rất nhàn sao, thanh niên trai tráng mà.”
Dương Quần nghiêng đầu, miễn cưỡng nói: “Mình đi làm nhàn, đúng, nhưng không phải cậu còn việc làm ăn rất bận sao, sao cậu cũng bị Phan Đông tử tóm đi làm thanh niên trai tráng?”
“Không phải là mình đang nhẫn nhịn Đông tử sao, chuyện anh ta với Giang Đào cũng lôi cổ mình vào. Hiện tại anh ta là đại ca của mình rồi, anh ta chỉ cần nói một câu với ông già mình thôi, mình không thể không chạy đến nịnh bợ được.”
“Mẹ kiếp!” Dương Quần ngồi thẳng dậy, xoa xoa cái mông ê ẩm, sau đó bỗng bấm còi vài tiếng. Tạ Kiều đứng cách đó không xa nghe thấy thì vội vàng chạy lại, cách qua lớp kính mà nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, tàu hỏa đến muộn, còn phải chờ một lúc nữa.”
Dương Quần chỉ tức đến nỗi muốn chửi vài câu, nhưng nhìn cái mũi trắng nõn của cô rịn đầy mồ hôi thì lại nhẫn nhịn nói: “Nếu đến muộn thì sao cô còn đứng đấy, nắng to thế này lại thích phơi nắng à, lên xe cho mát.”
Tạ Kiều lại đứng thẳng dậy nhìn ra phía cửa ga, rồi mới chậm rãi lên xe. Tân Thiếu trừng mắt khinh bỉ Dương Quần, Dương Quần cào cào mái tóc, nhỏ giọng lầm bầm: “Có ngu mới không giúp đỡ phụ nữ.”
Tân Thiếu rút mấy tờ khăn giấy đưa cho Tạ Kiều đang ngồi phía sau rồi hỏi: “Sao mẹ cô không đi máy bay ấy, đi tàu hỏa 1-10 đông lắm, chen chúc như thế này đúng là đi chịu tội.”
Tạ Kiều lau mồ hôi, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Mẹ tôi không muốn đi máy bay đâu, tiền lương của bà ấy với dượng Thường không nhiều nhặn gì, lại phải chữa bệnh cho em tôi. Lần này đến Bắc Kinh cũng là hạ quyết tâm lắm rồi, em trai tôi nói nó muốn đến ngắm Thiên An Môn thật.”
Dương Quần có vẻ khinh thường nói: “Em trai cô cũng có bệnh? Không phải cũng là bệnh truyền nhiễm đấy chứ?”
Tạ Kiều đỏ mặt, nhẹ giọng nói: “Chuyện lần trước thật là ngại quá. Em trai tôi bị suy thận mãn tính, có thể ghép thận nhưng đáng tiếc là vẫn không tìm được thận phù hợp, vẫn phải lọc máu để duy trì. Năm nay nó mới tám tuổi nhưng rất thông minh, lại rất hiểu chuyện.”
Dương Quần xoay người lại, nói: “Ghép thận ấy, mẹ cô, bố cô, cả cô nữa, không phải đều là thận phù hợp sao, làm gì mà không tìm thấy, hay là cô không chịu?”
Sắc mặt Tạ Kiều càng đỏ, “Dượng Thường bị tiểu đường nên không thể mổ, thân thể mẹ tôi không khỏe nên cũng không được, nhóm máu của tôi với nó không tương thích nên đương nhiên cũng không thể ghép thận cho nó, bằng không…” Bằng không còn phải đến gặp Phan Đông Minh sao?
“Dượng Thường là ai? Còn nữa, sao nhóm máu của cô với em trai cô lại không hợp? Chuyện này đúng là quá rắc rối nhỉ?” Tân Thiếu hỏi với vẻ kỳ quái.
“À, năm tôi mười ba tuổi thì bố mẹ tôi ly hôn, sau này họ tái hôn đều có con trai. Dượng Thường là bố của em trai tôi.”
Giọng nói như đang bị líu lưỡi nhưng Tân Thiếu vừa nghe đã hiểu được. Anh ta nhìn Tạ Kiều qua kính chiếu hậu, ánh mắt cô đang nhìn chằm chằm ở lối cửa ra vào, “Thật xin lỗi.”
Tạ Kiều như thoát ra khỏi nỗi buồn thương, khẽ cong môi cười, “Không có gì đâu. Mẹ tôi thật vất vả, vì bệnh của em tôi mà nhìn già đi rất nhiều, lại còn muốn quan tâm đến tôi nữa…Tôi thật quá vô dụng, sau này tôi sẽ đi làm rồi đưa em lên Bắc Kinh, tìm cho nó một bác sĩ tốt nhất.”
Dương Quần định nói, còn phải chờ sau này sao, không phải bây giờ cô cũng có th