Insane
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325340

Bình chọn: 8.00/10/534 lượt.

bước đến rồi ngồi vào xe. Lúc xuống xe, Tạ Kiều nhìn lòng bàn chân đen nhẻm của mình. Dương Quần rút chìa khóa ra rồi nói: “Sợ cái gì, đi giầy vào là không ai biết đâu, hơn nữa chân cô lại không cần ăn cơm, bẩn thì có sao nào.”

Tạ Kiều chớp mắt, đi giầy rồi xuống xe.

Viên quản lý đứng ở đại sảnh dẫn đường cho họ, lúc đi qua căn phòng hoa sen, Tạ Kiều chỉ vào cửa nói: “Không phải ở đây sao?”

Viên quản lý cười nói: “Ngại quá, đã có người đặt rồi, họ đang đến.”

Dương Quần vốn là kẻ hiếu thắng hơn người, anh ta thấy vẻ mặt thất vọng của Tạ Kiều thì liền trừng mắt với tay quản lý, “Hôm nay tôi cứ muốn phòng này đấy, anh nói với phục vụ một tiếng đi, bảo họ đổi phòng.”

Tay quản lý có chút khó xử, nói: “Chuyện này, e là không tốt cho lắm?”

Dương Quần không kiên nhẫn liền nói: “Bảo anh đổi thì anh đổi đi, cùng lắm thì tôi trả thêm tiền là được chứ gì, các anh còn muốn không hả.”

Tay quản lý còn định nói gì đó nhưng Dương Quần đã đẩy cửa ra rồi nói: “Cứ vậy đi, nhanh lên, không thấy chúng tôi đói đến mờ mắt rồi sao, mau gọi đồ ăn đi.”

Tạ Kiều cũng nhanh chân chen vào cửa, tay quản lý không còn cách nào đành phải phân phó phục vụ cầm thực đơn lên cho họ chọn món.

Dương Quân đưa thực đơn đến trước mặt Tạ Kiều rồi nói: “Cô muốn ăn gì thì tự chọn đi.”

Tạ Kiều không khách sáo mà cầm lấy thực đơn, cố gắng nhớ lại những món ăn trong lần gặp La Hạo. Chờ thức ăn lên, rốt cục Dương Quần cũng gãi đầu, “Không ngờ khẩu vị của cô cũng tinh thế, mấy món cô chọn đều là thứ tôi thích.”

Tạ Kiều nhìn một bàn đầy thức ăn thì nói nhỏ: “Anh nói xem còn thiếu gì không?”

Dương Quần chỉ vào bàn nói: “Không phải là tôi keo kiệt, nhưng cô nói xem cô có thể ăn hết không? Nhiều như vậy rồi còn kêu thiếu? Ăn không hết thì quá lãng phí.” Anh ta vừa nhìn Tạ Kiều vừa nói: “Hứ, nếu cô muốn gói mang về thì tôi nói cho cô biết nhá, đợi tôi đi rồi cô hẵng gói lại, nhé, tôi ngại lắm.”

Tạ Kiều ra vẻ xem thường mà nói: “Ai muốn gói về, tôi nói là thiếu rượu, rượu ấy!”

Dương Quần hồ nghi hỏi: “Không phải là cô không uống rượu sao?”

“Bây giờ tôi muốn uống có được không?”

“…Được, tôi cũng muốn.”

Dương Quần gọi một chai rượu, anh ta rót cho Tạ Kiều một ly rồi nói: “Nhưng mà trăm ngàn lần cô đừng có gây chuyện cho tôi nhé, tôi mà uống say là không thể nói lý lẽ được, nên tốt nhất cô chỉ uống một ly thôi.”

Tạ Kiều cầm lấy ly rượu, ngửa cổ uống hết một hơi. Dòng rượu nóng rát theo cổ họng chảy thẳng một đường đến dạ dày, có cảm giác hơi buồn nôn. Cô nhíu mày cầm cốc dốc dốc xuống. Dương Quần thấy thế thì vội vàng nói: “Ối, có ai uống rượu như cô không, đây là rượu mạnh, cẩn thận say đấy.”

Mặt Tạ Kiều đã hơi hơi nóng, tim cũng đập nhanh hơn, nhưng cô đặt mạnh ly xuống, “Còn không mau rót đi? Dài dòng.”

Dương Quần mỉm cười, anh ta vừa rót cho Tạ Kiều vừa nói: “Tôi có biết một cô gái, bình thường còn được, chỉ cần uống rượu vào là làm càn, đáng sợ đến mức tôi không dám liên lạc gì với cô ta nữa. Không biết tửu lượng cô thế nào? Nếu say thì sẽ khóc hay làm loạn?”

“Tôi không khóc cũng không làm loạn.”

Dương Quần vừa định khen cô, ai ngờ ngay sau đó Tạ Kiều nói một câu: “Tôi sẽ lật bàn đánh người.”

Anh ta liền cướp lấy ly rượu trong tay Tạ Kiều, cau mày nói: “Lật bàn? Còn đánh người? Tốt hơn là cô đừng uống nữa, vừa rồi suýt nữa tôi bị cô đánh cho tàn phế, lát nữa tôi phải đòi Phan Đông tử tiền thuốc men mới được.”

Tạ Kiều cũng chau mày lại, “Không phải là tôi chỉ lay anh vài cái sao, cái gì mà đánh cho tàn phế chứ.”

Dương Quần lập tức vén tay áo tìm chỗ bị cô đánh, cuối cùng thật sự là không thấy gì đành lấy cớ chỉ vào cánh tay nhẵn thín, “Nhìn đây này, bị thương thành cái dạng này rồi, lay vài cái mà có thể bị thế sao.”

Tạ Kiều nhướng người lên nhìn cánh tay anh ta, anh ta lại nhanh chóng buông ống tay áo xuống rồi nói: “Bây giờ tôi đang váng đầu buồn nôn đây, cô nói đi, làm thế nào để bồi thường cho tôi đây?”

Tạ Kiều thuận thế lấy ly rượu lại, “Bệnh trạng của anh thật ra hơi giống với phụ nữ có thai, lát nữa rẽ qua phòng khám phụ khoa kiểm tra chút đi.”

Dương Quần giật bắn người, anh ta chỉ vào Tạ Kiều, không ngờ cô lại có thể nói kiểu này, chỉ vào cô đến “nửa ngày” mới nghẹn ra được một câu: “Hừ, tôi nhìn lầm cô rồi, cô đúng là không dễ bị kẻ khác bắt nạt mà.”

Tạ Kiều cười, nâng ly lên, “Vì cái sự nhìn lầm của anh, làm một ly đi.”

Dương Quần nói: “Sai, là vì hôm nay tôi làm quân tử, liều mình đi theo cô, cô phải kính tôi một ly.”

“Vậy được, tôi kính anh một ly.”

Tạ Kiều uống đến tám chín ly, rượu càng uống càng thấy giống nước lạnh. Cô cảm thấy mạch máu trong mình dần trương lên, cả người khô nóng, ánh mắt dần hoa đi, đầu lưỡi cũng cứng lại, còn quả tim thì như một con thỏ nhỏ không an phận mà muốn vọt lên tận lưỡi cô. Thấy sắc mặt Tạ Kiều dần đỏ lên, Dương Quần nhìn chai rượu rồi nói: “Không được uống nữa, uống nữa là say thật đấy, tôi không có cách nào ăn nói với Đông tử đâu.”

Tạ Kiều đập mạnh xuống bàn, lớn tiếng nói: “Không phải đã nói rồi sao? Không nhắc đến anh ta, không nhắc đến anh ta!” Đầu cô như ong lên tiếng trống bỏi