Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326055

Bình chọn: 9.5.00/10/605 lượt.

tạm biệt.

Nếu đã muốn đoạn tuyệt thì phải đoạn tuyệt hoàn toàn…

Tạ Kiều từ trong thang máy bước ra thì thấy Dương Quần đang ngồi ở đại sảnh, ung dung uống trà xem báo ở khu tiếp khách. Cô bước lại rồi nói: “Thì ra tài xế là anh.”

Dương Quần ngẩng đầu, cười hì hì, “Là tôi, đúng là bị cô đoán ra rồi, Dương thiếu gia hôm nay làm tài xế chuyên trách cho cô, có điều chỉ nửa ngày thôi. Tiễn mẹ cô đi là tôi xong nhiệm vụ, đến lúc đó, cho dù cô có cầm vàng bạc đến cũng đừng mơ tôi làm tài xế cho cô.”

“Anh mua xe mới à?”

Phía trước tòa nhà là một chiếc xe mới tinh, Dương Quần bấm điều khiển từ xa, hai đèn pha chớp lên như mắt cá mập vậy.

“Ừ, không thì lấy đâu ra xe đi, vì chuyện mất xe mà tôi bị mấy người già cả mắng cho một trận.”

“Một thứ lớn như thế sao có thể không để ý được chứ.”

“Chẳng hiểu phải nộp thuế cho cảnh sát làm gì nữa. Nhưng mà này, cô vẫn vinh hạnh lắm đấy, cô là người phụ nữ đầu tiên ngồi lên xe của Dương thiếu gia đấy nhé.”

Hôm nay không có mặt trời, bầu không khí mờ mịt, hơi lạnh. Những cây ngô đồng Pháp đã ngả vàng, bị gió thổi nhẹ tạo thành vài tiếng xào xạc, trên đường đã có người mặc áo bông. Tạ Kiều ngồi trên ghế chờ ở nhà ga, hai tay bị mẹ và em trai nắm chặt. Mắt mẹ cô ngấn lệ nhưng bà vẫn dặn dò cô phải tự chăm sóc cho bản thân. Em trai cô nói: “Chị, còn chưa đi mà em đã nhớ chị rồi.” Dượng Thường cũng nghiêm túc dặn: “Làm việc tốt nhé.”

Trên sân ga ngoài tiếng còi rú còn thêm tiếng giục í ới của hành khách, trước mắt đều là cảnh tiễn đưa buồn sầu. Tạ Kiều đưa cho mẹ hai ngàn, đây là số tiền khi trước cô vất vả đi làm kiếm được, là tiền sạch sẽ, nhưng nói thế nào thì mẹ cô vẫn không cần, “Kiều Kiều, Bắc Kinh là thành phố, ra khỏi cửa là phải tiêu tiền, con cứ giữ đi, để mà mua cho mình mấy bộ quần áo mới. Cứ đi làm cho tốt đi, chỗ tiền đi vay mẹ sẽ tính dần dần. Giờ chỉ còn mình con ở đây, đừng suốt ngày ăn mỳ gói, không có dinh dưỡng…”, nói xong bà lại bật khóc.

Tạ Kiều nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ ở hai bên má, “Mẹ, con biết rồi. Đây là tiền lương của con, con vẫn còn dư, chỗ này không nhiều nhưng mẹ cứ cầm đi, chỗ tiền đi vay kia mẹ không phải lo, giờ con vẫn còn tiền lương mà. Mẹ và dượng Thường phải bảo trọng, con không thể bên cạnh báo hiếu mẹ…mẹ, mọi người đều phải bình an đó.”

Mắt Thường Bằng Bằng cũng đỏ lên, nó kéo góc áo Tạ Kiều, nói: “Chị, em sẽ chăm sóc mẹ, chờ em lớn lên kiếm được tiền, em sẽ chăm sóc cả chị nữa.”

Dượng Thường nhận chiếc túi xách du lịch trong tay Tạ Kiều rồi nhét lên đầu xe, hiền từ nhìn Tạ Kiều, “Kiều Kiều, con là niềm kiêu hãnh của chúng ta, phải làm thật tốt đấy nhé.”

“Dạ!” Cô gạt nước mắt, gật đầu. Dương Quần đứng bên cạnh cũng bị buồn lây, thứ anh ta ghét nhất là biệt ly. Anh ta ra bắt tay với Thường Phương Chính, ông cũng nắm chặt tay anh ta và nói: “Tiểu Dương, lần này đến đây, thực sự rất cảm ơn các cậu.”

Dương Quần cười nói: “Không sao ạ, đây là chuyện bọn cháu nên làm mà, chú không cần phải lo cho Tạ Kiều đâu, cô bé này rất kiên cường.”

Phía trong lớp kính xe, ba người vẫy tay với Dương Quần và Tạ Kiều, cô vẫy mạnh tay, cố gắng tươi cười. Dương Quần mua hai chai nước rồi đưa cho cô một chai, vừa nhìn vào mắt cô liền cười, “Này, còn khóc nhè nữa sao, lớn vậy rồi mà còn khóc tèm lèm nước mũi kìa, khó coi quá.”

Cô vội sờ lên mũi, đâu có gì. Nhìn Dương Quần cười sằng sặc, cô liền trợn trừng mắt, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.

Vừa lên xe, Tạ Kiều nghĩ nghĩ rồi nói với Dương Quần: “Dương Quần, bây giờ anh có rảnh không?”

“Sao, rốt cục lương tâm cũng thức tỉnh, muốn mời tôi uống rượu?”

“Cái gì chứ…Có thể cùng tôi về biệt thự không? Tôi có việc cần, xin anh đấy.”

Dương Quần hơi sờ sợ, ôm ngực rồi cẩn thận hỏi: “Cô muốn tôi làm gì? Nói rõ trước đi đã rồi tôi mới quyết định xem có thời gian hay không.”

“Không nói đùa đâu, tôi có vài thứ…cần trả lại cho La Hạo, nhưng tôi không tiện gặp anh ấy, anh có thể giúp tôi không?”

Dương Quần thu lại vẻ bỡn cợt, nghiêm túc nhìn cô, “Cái gì vậy?”

“Một bộ trang sức, rất quý, vốn muốn trả lại cho anh ấy từ lâu nhưng vẫn cầm cho đến bây giờ.”

“Trang sức?” Dương Quần nhìn vào mắt Tạ Kiều rồi bắt đầu ngẫm nghĩ, “Thế thì cứ nhận đi, anh ấy cũng không cần đâu mà.”

Tạ Kiều cụp mắt xuống, lắc lắc đầu, “Không, tôi không muốn, nếu đã muốn đoạn tuyệt thì phải đoạn tuyệt hoàn toàn.”

Thật ra, cả Dương Quần và Tân Thiếu đều rất ăn ý, không nhắc đến La Hạo trước mặt Tạ Kiều. Theo cách nhìn của họ, hai người này vẫn còn yêu nhau, về chuyện vì sao đột nhiên lại lòi ra Phan Đông Minh thì vẫn là điều cấm kỵ mà họ không dám hỏi, chỉ biết giả ngu. Nhưng khi Dương Quần thấy bộ trang sức kia, trong lòng vẫn có đôi chút kinh ngạc, anh ta hỏi Tạ Kiều: “Cô có biết bộ này bao nhiêu tiền không?”

Tạ Kiều lắc đầu: “Không biết, cũng không muốn biết, anh cầm trả lại cho anh ấy đi.”

“Muốn trả thật sao?”

Tạ Kiều nâng tầm mắt lên nhìn anh ta, “Sao anh lại hỏi vậy?”

Dương Quần nở nụ cười: “Tôi nghĩ con gái nhìn thấy thứ này thì chắc chắn sẽ hét ầm lên, có đánh chết cũng không muốn trả.”

Cô chớp mắt, “Xi