“Tính tiền đi.”
Cô gái cười tủm tỉm, “Thấy anh đây tốt với cô như vậy, hai tách cà phê này tôi mời, hai người đi thong thả.”
Phan Đông Minh nở nụ cười, “Aiz, thế sao được.”
Cô gái trẻ đi mua hoa về còn thừa không ít tiền, hai tách cà phê thấm vào đâu, đây đúng là lông dê vẫn trên người dê mà, cô hào phóng cười nói: “Được chứ, tôi mời, hoan nghênh lần sau lại đến.”
“Vậy cám ơn cô.”
Tạ Kiều đi ra ngoài, Phan Đông Minh đã đuổi kịp theo ngay sau. Ven đường có không ít những xe ba bánh người kéo, hắn dắt Tạ Kiều đến đó rồi nói: “Đi lâu như vậy rồi mà em vẫn không mệt à, hay là chúng ta ngồi lên đây đi, cũng phải đến hơn hai mươi năm rồi tôi không ngồi xe này đi ngắm cảnh.”
Tạ Kiều sửng sốt giật mình, lại bị hắn kéo lên một chiếc xe ba bánh. Người phu xe hỏi: “Tiên sinh và phu nhân muốn đi đâu?”
Phan Đông Minh nhìn Tạ Kiều cười với vẻ mờ ám, Tạ Kiều ngoảnh mặt sang một bên, hắn liền nói với phu xe: “Đến bên bờ hồ đi, cũng lâu rồi không ra đó chơi, trước đây vẫn hay chơi đùa ở đó, từ sau thuở thiếu niên đã không đến, giờ quay lại tìm tuổi thơ ấu.”
“Đi ngay đây, hai người ngồi chắc nhé.”
Người phu xe chầm chậm kéo chiếc xe ba bánh đi. Phan Đông Minh ôm lấy Tạ Kiều, cô né tránh, hắn liền thấp giọng nói: “Còn giận sao? Nhìn em xem, đúng là cô bé ngốc, nhìn này, mí mắt này bị em khóc làm cho sưng lên như hai quả hạnh đào vậy. Tôi xin lỗi em, được chưa?”
Nói xong hắn xoay mặt Tạ Kiều lại rồi hôn cô. Miệng cả hai vẫn còn vết xước, bị hắn hôn như vậy nên cô hơi đau, cô cố đẩy hắn ra, dùng mu bàn tay lau miệng. Nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn nhưng vẫn mê hồn của Tạ Kiều, trong lòng Phan Đông Minh càng vui mừng, không quan tâm đến sự giãy giụa của cô mà ôm chặt cô vào lòng, nhẹ giọng nói: “Đừng nhúc nhích, cứ ôm như vậy một lát thôi, được không?”
Bên bờ hồ rủ đầy cành liễu, như mái tóc dài của một cô gái bị gió thổi qua thổi lại. Phan Đông Minh tùy tay bẻ vài cành, bện lại thành một chiếc vòng rồi đội lên đầu Tạ Kiều, ha hả cười, “Vòng hoa này mà đeo vào cổ em, thì em sẽ trở thành mỹ nữ Hawaii, chỉ thiếu mỗi cái váy cỏ.”
Tạ Kiều không thèm để ý đến hắn, hắn cũng không quan tâm. Nhìn mặt hồ được ánh đèn hai bên bờ chiếu xuống, hắn liền chỉ xuống và nói: “Trước đây ngày nào cũng chơi đùa với hội Dương Quần ở đây. Mùa đông lại càng thích, mặt hồ vừa đóng băng là đã trộm giày trượt băng trong nhà ra đây trượt, Giang Đào còn bị ngã gãy đùi nữa. Tôi rất thích đắp cầu tuyết, lúc đó lại không thiếu người để chơi đánh nhau, tôi với Giang Đào và Âu Dương còn dùng cầu tuyết, gậy gộc ra vẻ làm tham mưu mà gây gổ với một thằng nhóc. Ai ngờ đâu thằng nhóc đó sợ quá, chẳng những tè dầm ra quần mà còn phát sốt, mấy ngày không thấy đâu, hóa ra bị bong gân. Người nhà nó mách với mấy người lớn trong nhà tôi, nếu không có ông nội tôi bênh để khỏi phải đi bộ đội thì đã phải vào cái chốn không dành cho người ấy rồi, dựa theo tính tình tôi thì thế chả khác gì tra tấn cho đến chết, sau này lại bị ép ra nước ngoài du học, học về khoa học tự nhiên, lúc về lại làm kinh doanh, đúng là chẳng dùng được cái mẹ gì.”
Phan Đông Minh nâng Tạ Kiều lên, “Còn em? Trước đây có nghịch ngợm hay không? Tính tình như em chắc không bị ai đánh đâu nhỉ?”
Tạ Kiều không để ý đến hắn, hắn đã nắm lấy cằm cô, nhỏ giọng uy hiếp: “Không nói chuyện với tôi phải không? Vậy được rồi, tôi nói cũng mệt, tìm việc thoải mái làm đi, hôn em là được rồi.”
Tạ Kiều vội đẩy tay hắn ra, miễn cưỡng nói: “Trước đây tôi cũng vậy, có ai là chưa từng bị bố mẹ đánh chứ.”
Phan Đông Minh cười sang sảng, lại khẽ cắn lên vành tai Tạ Kiều, thấp giọng nói: “Lúc bị tôi đánh có phải là rất hận tôi, hận không thể phản lại tôi?”
Tạ Kiều vô cùng kinh hãi. Một bàn tay Phan Đông Minh đặt lên cần cổ dài của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, dần dần tăng thêm lực, “Cô bé ngoan, nói xem, có phải rất hận tôi không? Hôm đó trong bếp, rốt cục em lấy dao để làm gì? Có phải vì hận tôi quá nên đã nghĩ ra cách dùng dao giết tôi không?”
Hắn vẫn cười, tiếng cười trầm thấp, nó khiến tay chân Tạ Kiều lạnh như băng, sợ hãi đến mức tim đập thình thịch, cô lắp bắp nói: “Không, không có, không có, tôi chưa từng nghĩ như vậy…”
“Thật là không sao?”
“Thật sự, không có.”
“Cho dù có, cũng không sao.” Hắn buông tay ra, vẫn cười, “Sau này tôi mới hiểu, nếu em muốn tìm cái chết cũng sẽ không dùng đến dao. Có vài đêm em gặp ác mộng, hễ cứ tỉnh lại là thức rất lâu, lúc ấy tôi còn nghĩ, sao em còn chưa ra tay. Có biết tôi chờ em đến chém tôi vất vả thế nào không?”
Trên lưng Tạ Kiều đầy mồ hôi lạnh, cảm giác lạnh buốt này xông thẳng lên gáy. Vòng tay đang ôm chặt cô của Phan Đông Minh lúc này lại như một con rắn độc quấn lấy cô, dùng sức lực ghê gớm nhất thít chặt cô. Quả nhiên hắn đã nhận ra ý đồ của cô, nhưng vẫn trấn tĩnh ngủ bên cạnh cô!
“Tôi, tôi không hề…”
“Suỵt…” Phan Đông Minh đặt một ngón tay lên môi cô, nhẹ nhàng miết qua, “Cô bé ngốc, đừng nói dối với tôi, cũng đừng chơi đùa với tôi, cũng may là em không ra tay, bằng không, lúc này có lẽ em đã nằm dưới đáy hồ này, hoặc là cùng người nhà em nằm trên một ngọn núi hoa