Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325874

Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.

ng rồi. Kiều Kiều ngoan, em có chơi đùa thế nào thì vẫn là của tôi, cả đời này cũng đừng quên, hai chúng ta phải cùng nhau xuống địa ngục.”

Tạ Kiều không nói nên lời, không thể nhúc nhích, chỉ có thể để mặc cho Phan Đông Minh dịu dàng nói bên tai cô, dịu dàng hôn cô, trái tim cô dường như đã rơi xuống một vết nứt cực sâu…

La Hạo, tạm biệt.

Phan Đông Minh sờ tay Tạ Kiều và hỏi: “Lạnh sao?”

Tạ Kiều ngoan ngoãn gật đầu. Hắn kêu phu xe dừng lại, tiện tay rút tiền trong ví ra, “Bác không cần trả lại.”

Người phu xe rối rít cảm ơn. Hắn dắt Tạ Kiều đi, ở một nơi không xa có xe của hắn, động cơ vẫn còn chạy. Tài xế xuống xe mở cửa cho họ, lúc này Tạ Kiều mới hiểu, thì ra khi cô và Phan Đông Minh ngồi xe ba bánh đi dạo thì xe của hắn đã theo ngay sau. Những lời mà người đàn ông này nói, Tạ Kiều không biết đó là thật hay là giả, nhưng điều cô tin chính là sự âm hiểm của hắn, nhớ đến ban nãy hắn dịu dàng nói những lời ác độc, dường như cô rùng mình. Lúc này bị hắn ôm chặt, Tạ Kiều không có ý muốn giãy giụa, ngoan ngoãn như con cừu nhỏ sau khi được ăn no, cô nghe thấy Phan Đông Minh gõ lên ghế tựa của tài xế rồi nói: “Tối nay không về nhà nữa, đến đại công quán ở Bích Quế Viên đi.”

Căn hộ này vừa rộng vừa cho cảm giác lạnh lẽo. Phan Đông Minh ôm Tạ Kiều từ phía sau, cùng cô ngâm mình trong bồn tắm cực lớn, vừa dùng bông tắm lau lên cổ cô vừa hỏi: “Khi nào mẹ em rời thành phố?”

“Ngày mai.”

“Tôi chuẩn bị cho em vài thứ, hôm khác em đi đưa nhé. Bác sĩ Cát cũng nói với tôi về chuyện phẫu thuật rồi, bảo họ yên tâm.”

“…Ừm, ngày mai tôi muốn đi thăm bạn học, được không?”

Hắn cúi đầu cười, thổi nhẹ vào sau tai cô, “Đương nhiên là được rồi, tôi không hạn chế sự tự do của em, có điều, về sau phải ngoan ngoãn nghe lời, không được như trước nữa, sao hả?”

Tạ Kiều thầm thở dài, nhưng vẫn gật đầu, cho dù cô có như con chim sải rộng cánh, thì cũng bị người đàn ông này bẻ gãy. Cô muốn kéo dài thời gian ngắc ngoải này, thì ra ngắc ngoải lại có tư vị như vậy, giống như bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, chỉ phí công giãy giụa để rồi cuối cùng vẫn không trốn được sự an bài của vận mệnh.

Phan Đông Minh khẽ cắn vào tai cô, “Đang nghĩ gì vậy? Tức giận gì sao? Ngẫm lại xem, thật ra tôi sinh lòng ghen tỵ là vì em, cảm động hay không cảm động?” Hắn nói xong liền đặt tay lên ngực cô, “Sau này ăn nhiều một chút, nhìn em gầy trơ xương ra, ngay cả chỗ này cũng nhỏ.”

Vừa xoay đầu cô lại hắn liền hôn cô, hơi thở bắt đầu không đều, lại hơi ngả người ra để cô áp lên người mình, “Ôm tôi, ngoan…”

Thân thể Tạ Kiều lại một lần nữa phản bội ý thức của cô. Lúc cao trào hắn như bánh xe tăng tốc muốn nghiền nát thân thể cô, cô đã hơi ngọ nguậy chống trả. Phan Đông Minh nằm trên người cô không nhịn cười nổi, vừa thở gấp vừa tóm lấy tay cô, cười nói: “Tôi nói này, em có thể để yên cho tôi vui vẻ không? Cứ hễ đến khi tôi lên đỉnh là em lại cào cấu, mà cứ nhắm vào mặt tôi, như thế thì tôi phải ra ngoài gặp người ta thế nào đây hả?”

Hắn nhẹ nhàng hôn Tạ Kiều, khàn khàn nói: “Thật không thể tưởng tượng được, Kiều Kiều, thì ra trên giường em cũng có thể hung hãn như thế, quả thực tôi cũng bị em làm cho mất hồn rồi, em nói xem, phải làm sao bây giờ?”

Tạ Kiều quay mặt đi thầm xả giận, thều thào nói: “Anh đè tôi khó chịu quá, dậy đi…”

“Thế sao được chứ, em thoải mái rồi còn tôi thì vẫn rất khó chịu.” Hắn khẽ cười, ghé đến bên tai Tạ Kiều, mờ ám nói: “Không muốn làm hẳn hoi cũng được, em kêu vài tiếng, rồi lấy tay giúp tôi thì tôi cũng không có ý kiến gì…”

Tạ Kiều đỏ mặt đẩy hắn ra, hắn liền cười, vừa đè lên vừa cố về đích, “Được được được, xấu hổ cơ đấy, đợi tôi xong việc còn không được sao?”

Sáng sớm hôm sau, Tạ Kiều bị Phan Đông Minh đánh thức. Nhìn đồng hồ còn chưa đến 7 giờ, cô có chút bực bội. Thời gian ngủ chưa được bao lâu, ngay cả nằm mơ cũng không, cô vừa ngồi dậy vừa muốn ngủ tiếp, ngay lập tức lại bị hắn lay lay, “Dậy đi cô nhóc lười, không phải hôm nay mẹ em đi sao, em không đi tiễn à?”

Cô miễn cưỡng dậy, dụi mắt thì đã thấy Phan Đông Minh ăn mặc chỉnh tề rồi, hắn vừa đeo caravat vừa nói: “Đồ chuẩn bị cho mẹ em đều trên xe cả rồi, em nhớ đưa cho họ. Một lúc nữa tài xế qua đón em, bữa sáng trên bàn nhớ phải ăn đấy, tôi phải đi trước, hôm nay có hội nghị thường kỳ.”

Phan Đông Minh bước đến, hạ thấp lưng nhìn vào mặt cô rồi chỉ vào hai má mình: “Hôn tạm biệt đi nào.”

Tạ Kiều che miệng lại rồi nói: “Tôi còn chưa rửa mặt đâu đấy.”

“Sao em không lãng mạn chút nào cả.”

Tạ Kiều xuống giường, vọt thẳng vào toilet. Phan Đông Minh bước lại gần, dựa vào cửa nhìn hành động chậm rì của Tạ Kiều rồi nói: “Tôi bảo thím Lưu để quần áo ở đầu giường cho em rồi đấy, tài xế đang chờ tôi ở dưới rồi.”

Tạ Kiều nghe thấy tiếng hắn đóng cửa mới chậm rãi lấy cái bàn chải đánh răng xuống. Cô nhớ tới lời tối qua Phan Đông Minh nói bên tai cô, run rẩy đánh răng, trong lòng lại lạnh toát. Tuy rằng hắn chỉ nói lời cay độc chứ không có hành động thực tế gì, nhưng cô tin chắc, cô tin rằng hắn là người cực thâm hiểm. Hơi ngẩng đầu nhìn vào gương, hai mắt do tối qua kh


Pair of Vintage Old School Fru