Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325915

Bình chọn: 9.5.00/10/591 lượt.

óc đến giờ vẫn hơi sưng, cô chậm rãi ngồi xuống bồn cầu tự hoại, nhìn ra ngoài theo khung cửa sổ. Căn phòng ngủ này được trang hoàng theo phong cách châu Âu, rất thanh lịch. Chỉ nghe tên căn hộ này cũng đủ để biết nó sang quý đến mức nào, đại công quán, nghe qua như đại sứ quán vậy. Đầy đủ vật chất để hưởng thụ nhưng cô lại cảm thấy mình như một cô hồn, hư không, quạnh quẽ.

Cô từng có một thời thơ ấu vui vẻ ngắn ngủi, sau này trong ký túc trường học, cô lại cùng những người bạn sống nương tựa vào nhau, còn nhỏ tuổi mà thứ phải đối diện không phải là sự chăm sóc cưng chiều, mà là sự cô độc và tương lai mờ mịt. Cô cũng chẳng kiên cường, cũng từng khủng hoảng khiếp hãi, đặc biệt vào ngày chủ nhật, khi mà người nhà đến đón các bạn về, khát vọng được yêu thương khiến cô khóc ướt không biết bao nhiêu tấm chăn. Loại khát vọng này càng ngày càng vô vọng, vụng xem tiểu thuyết Quỳnh Dao, tình yêu đến chết đi sống lại trong đó khiến cô càng khao khát, vụng xem tiểu thuyết võ hiệp Cổ Long, những đại hiệp dưới ngòi bút lãng mạn lại khiến cô rơi vào mộng tưởng hão huyền, hy vọng đột nhiên sẽ có một người như vậy xuất hiện bên mình, ngao du giang hồ thỏa một đời vui vẻ.

Dượng Thường từng nói, chỉ có học đại học mới tìm được việc làm tốt, mới có thể thoát ra được nỗi khốn khổ của mình. Vì thế cô buộc chính mình phải chăm chỉ, phải vất vả hơn người ta gấp nhiều lần. Sau kì thi cao đẳng một thời gian mà vẫn không thấy tin tức, cuối cùng cô được báo đã trúng tuyển nguyện vọng một với thành tích đứng đầu khu vực, cô quả thực không dám tin, còn nghĩ mình đang nằm mơ, khi nhà trường đưa pháo và hoa đỏ đến cô mới như tỉnh từ trong mộng. Cô có thể đến học tại Bắc Kinh, cô muốn trở nên nổi bật, chỉ trong một thời gian ngắn mà cả thị trấn nhỏ đã biết tin nhà họ Tạ có “phượng hoàng vàng”. Tuy rằng có được học bổng, nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian làm thêm ở quán fastfood, làm gia sư, thu ngân siêu thị, việc gì cũng làm, tiết kiệm từng đồng một để phụ tiền học phí. Sau này là khi em trai bị bệnh, cô gặp được Phan Đông Minh, sau nữa là gặp La Hạo. Cho tới bây giờ cô vẫn cảm thấy một năm yêu đương với La Hạo khiến cô lâng lâng, như thể đó chỉ là một giấc mơ, đẹp đến mơ hồ.

Cô nhớ rõ lần đầu gặp La Hạo, anh đang dự một lễ khởi công cho nhà họ La. Những người khác gọi anh là La tiên sinh, bên cạnh có người nói: Vương Lão Ngũ hạng kim cương, công tử nhà giàu. Cô là lễ tân, trên tay cầm chiếc xẻng nhỏ. Lúc La Hạo ngẩng đầu cười với cô, trong lòng cô nhộn nhạo như hồ nước xuân. Người đàn ông này cao ráo, khí chất phi phàm, trên cằm mờ mờ đốm râu, hai khóe môi hơi cong lên. Cô lập tức nghĩ ngay đến chàng lãng tử dưới ngòi bút lãng mạn kia. Lúc La Hạo gọi điện cho cô, quả thực cô sung sướng mà có phần khiếp sợ, nhưng anh vẫn kiên trì, cố chấp, không để ý đến lời từ chối mà mời cô đi ăn cơm, mời cô đi xem ca nhạc, đợi cô ở chỗ làm thêm đến lúc tan tầm để đưa cô về trường, còn kiên quyết đưa cô đến tận cửa phòng. Sự chăm sóc ân cần, sự lãng mạn của anh đã sớm khiến cô động lòng, tình yêu mà cô vẫn luôn khao khát không còn là mộng tưởng hão huyền nữa, nó đã trở thành sự thật, cô là nàng lọ lem, được một chàng vương tử cứu thoát.

Gần như La Hạo ngoan ngoãn phục tùng cô, biết cô không thích xã giao nên chưa bao giờ miễn cưỡng cô làm chuyện mà cô không thích; anh bỏ bẵng thời gian giải trí của mình để cùng cô hưởng thụ thế giới hai người, yêu thương cô, chăm sóc cô…Có lẽ thật sự chỉ là một giấc mộng, bởi tương lai tốt đẹp cho tới bây giờ cũng chỉ có một mình cô, bạn bè bên cạnh cũng như sóng biển đến rồi lại đi.

Còn Phan Đông Minh, như một tên quỷ Satan mang theo sức mạnh tà ác, xuất hiện để đánh dập tất cả những kỳ vọng tươi đẹp của cô. Cô nên làm gì đây? Gặp được một người đàn ông như vậy, cô nên làm gì? Cô suy nghĩ rất lâu, cô có thể chạy trốn, Trung Quốc rộng như vậy, lẽ nào không có nơi cho cô dung thân? Cô lập tức nghĩ đến một câu, trốn được hòa thượng không trốn được chùa, bố mẹ cô vẫn ở Hàng Châu, hắn có đối phó với họ hay không? Nghĩ đến La Hạo, bạn bè hơn hai mươi năm với hắn mà hắn còn quyết làm thương tổn, có gì là hắn không dám làm?

Ở bên cạnh hắn một thời gian cô cũng biết, người đàn ông này tính tình bất định, lời nói ra còn thay đổi dựa theo tâm tình, đã biết cô hận đến nỗi muốn hắn chết mà vẫn nằm cạnh cô hàng đêm, chẳng lẽ hắn không sợ một quả bom hẹn giờ là cô? Người đàn ông này, quả thật…đáng sợ. Nhưng không ai có thể cho cô lời khuyên hay một lời an ủi, cô cũng không dám nói với ai. Nỗi cô độc, tịch mịch giờ phút này như một ngọn lửa thiêu đốt khiến cô đứng ngồi không yên. Cô nghĩ đến hai người bạn thân, Hứa Dung và Lưu Vũ Phi, đã bao lâu rồi cô không gặp họ? Họ thực tập thế nào rồi? Cô rất nhớ những đêm mở “tọa đàm” ở phòng ký túc của trường. Cô muốn được giúp đỡ. Ngồi trên bồn cầu suy nghĩ hồi lâu, Tạ Kiều đứng dậy, nhìn vào gương. Trên mặt cô gái đó đầy một nỗi bi ai, tuyệt vọng. Cô chính là một giọt dầu cuối cùng trong đèn, chao đèn bám đầy khói dầu, đặc một màu đen…Rốt cục, cô cũng đưa tay viết lên mặt kính: La Hạo,


XtGem Forum catalog