Disneyland 1972 Love the old s
Người Mẹ Vị Thành Niên

Người Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210675

Bình chọn: 10.00/10/1067 lượt.

ửng sốt một chút, có nửa phút choáng

váng hoa mắt, khuôn mặt này… Vì sao khi nhìn thấy cô lại đột nhiên cảm

giác choáng đầu hoa mắt chứ , là… Bởi vì rất đẹp trai sao?

Đột nhiên, đồng tử của cô phút chốc mở lớn hơn nữa, kinh ngạc

trừng mắt nhìn hắn, nam nhân này rốt cuộc là ai? Vì sao hắn biết bản thân cô

không phải là Lâm Duyệt mà là Diệp Giai??

“Giai Giai, nói cho anh biết em là Diệp Giai, đúng là

em!” Long Hạo Hiên đã cực lực hạ giọng, nhưng là bởi vì quá mức kích động,

thanh âm vẫn có chút lớn, may mắn người canh giữ ở ngoài

cửa không có nghe thấy.

Diệp Giai khó chịu lắc đầu, Long Hạo Hiên thế này mới phát

hiện bản thân vẫn đang bịt miệng của cô, làm nàng cho dù muốn nói cũng nói

không lên lời được. Vậy nên buông cô ra , thật sâu dừng ở cô, chờ đợi câu

trả lời của cô!

“Anh là ai?” Miệng được tự do Diệp Giai kinh hãi hỏi, một lần

nữa nhìn kỹ hắn, rõ ràng cô không nhận thức hắn, nhưng là nhìn hắn, lại

cảm giác được có chút gì đó rát quen thuộc. Đầu nhanh chóng suy nghĩ đắn

đo, nhớ lại bản thân có phải đã từng quen hắn hay không, sau lại đó đem hắn

quên mất!

“Em…” trong lòng Long Hạo Hiên đau xót, nàng quả nhiên không

phải là Diệp Giai sao? Diệp Giai làm sao có thể không biết hắn? Nhưng là…

Lâm Duyệt đã gặp qua hắn hai lần, cũng không có lý do gì không biết hắn

không phải sao?

Trong lòng hiện lên một tia do dự, Long Hạo Hiên một phen ôm

lấy thân mình của cô, ở bên tai cô nói: “Em chính là Diệp Giai,

đúng không? Anh là Long Hạo Hiên, nếu em dám quên anh…”

“Nhưng là tôi thật sự không nhớ rõ anh.” Diệp Giai mau miệng

tiếp được lời nói của hắn, trong mắt Long Hạo Hiên hiện lên một tia ưu

thương, Diệp Giai thấy được nhưng là không hiểu vì sao lại ưu thương như vậy.

Cánh tay Long Hạo Hiên thu lại, thân thể của cô càng tiến sâu

vào vòng ôm ấp của hắn, kỳ quái là, cô cư nhiên một chút cũng không thấy

phản cảm cùng hắn tiếp xúc thân mật, bọn họ rõ ràng chính là lần đầu tiên gặp

mặt a!

Mấy ngày qua, khi Mạc Lặc Nghị Phàm chạm vào cô cô đều

cảm thấy không được tự nhiên, kỳ lạ là khi được một người vô cùng xa lạ

ôm ấp tuy rằng thấy xa lạ nhưng vẫn có cảm giác có hương vị quen thuộ. Cô làm

sao có thể vô sỉ như vậy chứ…

Nghĩ đến đây, mặt Diệp Giai nháy mắt đã ửng hồng, muốn

đẩy Long Hạo Hiên ra. Đáng tiếc chút sức lực nhỏ nhoi ấy không là gì đối với

Long Hạo Hiên, cô có chút bực mình, gầm nhẹ nói: “Tiên sinh, anh lầm, tôi là

Lâm Duyệt, không phải là Diệp Giai!”

Lâm Duyệt sẽ không bao giờ gọi kêu tiên sinh, Long Hạo

Hiên càng thêm kiên định với suy đoán của bản thân, đáy lòng vui sướng

kích động trái tim loạn nhịp, tay ôm côc cũng bắt đầu run nhè nhẹ, Diệp Giai của hắn! Nguyên lai thật sự không có chết…

Long Hạo Hiên gắt gao ôm cô đặt vào trong lòng, kiên quyết

thấp giọng nói: “Giai Giai, anh sẽ làm cho em thừa nhận bản thân là

Diệp Giai.” Nói xong, bàn tay hắn xoa áo phía sau của cô, lặng lẽ dùng

sức.

Diệp Giai kinh hô một tiếng, cảm giác lưng chợt lạnh, hổn hển

trừng mắt liếc hắn, nhiên sau gắt gao đem thân thể lõa lồ của mình dán chặt vào

hắn, không cho hắn nhìn đến cảnh xuân trước ngực của bản thân. Trong lòng hận

nghiến răng, xú nam nhân này, cư nhiên dám lột quần áo của cô! Rất bực mình!

Nếu không phải là sợ hãi bọn quỷ Nhật Bản ngoài

cửa vọt vào đến, cô đã sớm hô to, nhưng là… Hiện thời cô chỉ có thể ở

dưới đáy lòng cấp bách hô : Nghị ca ca cứu mạng!

Long Hạo Hiên cúi đầu, nhìn thấy mấy ấn ký trên lưng của hắn

kia, toàn thân rung run rẩy càng thêm lợi hại. Trái tim băng giá hai năm,

rốt cục lại có thể sống lại.

“Diệp Giai, thật là em….” Long Hạo Hiên run giọng nói nhỏ

nói, ngón tay nhẹ nhàng mà vuốt ve mấy cái ấn ký hình rắn sau lưng

Diệp Giai kia, đó là hai năm trước hắn tự tay dùng roi da in lại, từng

đã, hắn không chỉ một lần nhìn mấy cái ấn ký này mà cảm thấy hối

hận, lúc trước hắn quá tàn nhẫn với cô.

Hắn còn nhớ rõ lúc mà bản thân hắn dùng roi đánh nên người

cô, miệng Diệp Giai hét ra khóc lóc xé nát tâm can, lúc trước một lòng chỉ lo

trả thù, căn bản không có cảm thấy có gì lạ, tận sau này khi nghĩ lại, mới lén

lút đổ mồ hôi lạnh, đau lòng không thể tha thứ cho bản thân.

Hôm nay, hắn lại dựa vào này mấy cái ấn ký để tìm được cô!

Khiến cô không thể cãi lại sự thực cô là Diệp Giai!

Diệp Giai đã quên cảm giác thẹn thùng, kinh ngạc rời khỏi vòng ôm ấp của hắn, hỏi: “Anh rốt cuộc là ai? Vì sao lại nhận ra

tôi là Diệp Giai?” Hắn vì sao lại cảm thấy hứng thú với mấy vết sẹo xấu xí kia

của cô, mấy vết kia mỗi ngày tắm cô đều nhìn thấy, tất nhiên luôn nhíu

mày khi nhìn đến chúng nó.

“Bởi vì đây là dấu ấn riêng của anh.” Long Hạo Hiên ôm chặt

thân mình của nàng, cúi đầu đem môi đỏ mọng nhẹ nhàng mà hôn lên những vết sẹo

kia. Diệp Giai theo bản năng hấp một ngụm khí, thân mình bắt đầu nhẹ nhàng run

rẩy. Môi của Long Hạo Hiên du ngoạn đến chỗ nào, không nhanh không chậm mà khơi mào dục vọng của cô, khiến cho cô mặt đỏ tim đập, trong đầu

một mảnh hỗn loạn.

Trong lòng luôn luôn lặp lại ý nghĩ, nam nhân

này… Rốt cuộc là ai?!

“Anh… Rốt cuộc l