XtGem Forum catalog
Người Mẹ Vị Thành Niên

Người Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210715

Bình chọn: 8.00/10/1071 lượt.

c, dùng xong chúng ta bàn lại.”

“Vợ của tao ở đâu?!” Mạc Lặc Nghị Phàm lạnh lùng trừng

mắt nhìn hắn, hỏi.

“Ngài muốn gặp cô ấy sao? Đương nhiên có thể, trước đem mật

mã của hòm nói ra.” Long Phu hơi hơi giơ tay, một tên khác liền bê đến

một chiếc hòm, hòm thoạt nhìn rất nặng, hẳn là được chế tạo bằng kim

loại.

Xem ra đây chính là chiếc hòm lấy ra từ trong két bảo hiểm

của ngân hàng, Mạc Lặc Nghị Phàm thật không ngờ là chiếc hòm này cư nhiên còn

có một tầng mật mã. Rốt cuộc là cái gì vậy, cần phải bảo quản nghiêm ngặt như

vậy? Xem ra nhất định là loại chất lỏng gì đó, bằng không cái hòm

kim loại như vậy, bọn họ có thể dùng sức mạnh bổ ra là xong

mà .

Mật mã? Chính hắn căn bản cũng không biết mật mã là cái

gì! Cho dù biết, hắn cũng không tất sẽ nói!

“Thế nào? Không chịu nói sao?” Long Phu cắn răng theo dõi

hắn, cười khẩy nói: “Thứ này đã không có khả năng trở lại tay của mày, mày mềm

không thích lại thích cứng như vậy, chắc lại muốn cho quý phu nhân chịu khổ

rồi”

“Gọi bang chủ của chúng mày đến gặp tao!” Mạc Lặc Nghị Phàm

giờ phút này đã không thể kiềm chế sự phẫn nộ của mình rồi, quát

với Long Phu, hắn căn bản là khinh thường đấu võ mồn với cái thằng này..

“Bang chủ đang cùng chơi với quý phu nhân, nguyên bản là

không đếm xỉa tới ngài, bất quá, ngài đã cố ý muốn gặp ngài ấy, mời đi theo

tôi.” Long Phu nói xong, xoay người hướng ngoài cửa đi đến. Mạc Lặc Nghị Phàm

không có nửa điểm sợ hãi theo đi lên, đi theo phía sau hắn trái phải một người,

cuối cùng đi đến một gian phòng ngủ xa hoa.

Mạc Lặc Nghị Phàm nhanh chóng vọt vào phòng ngủ, liền nhìn

thấy Diệp Giai chính là yên tĩnh nằm ở trên giường, mà xung quanh giường lớn là

mấy vị bác sĩ mặc áo trắng, đang giản giải gì đó với một vị nam tử chừng 50

tuổi

“Duyệt Nhi!” Mạc Lặc Nghị Phàm ôm lấy thân mình Diệp Giai,

lớn tiếng gọi, lập tức nhìn quét nhân viên bốn phía, giận dữ hét: “Các người

đang làm cái gì? Các người đã làm gì cô ấy?”

Vị nam tử chừng 50 tuổi kia âm trầm cười nói: “Cameron tiên

sinh, nghe đại danh đã lâu, lại vẫn là lần đầu gặp mặt đâu? Bản tôi kêu Y Xuyên

Chính Hùng, xin được chỉ giáo thêm!” Nói xong, giơ tay muốn bắt tay với

Mạc Lặc Nghị Phàm.

Mạc Lặc Nghị Phàm lạnh lùng liếc hắn liếc mắt một cái, không

để ý đến hắn, tiếp tục cúi đầu kiểm tra trên người Diệp Giai có bị thương hay

không. . Hắn thề! Nếu ai dam slàm gì đối với vợ của hắn, hắn tuyệt đối

không tha cho kẻ đó!

“Cameron tiên sinh, nếu ngài nhất định không chịu nói

ra mật mã, như vậy hôm nay cũng chính là ngày an nghỉ vĩnh hằng của ngài và quý

phu nhân. Ngài biết không? Quý phu nhân bị bệnh, nếu trong vòng 2 ngày không mở

được chiếc hòm này, lấy ra thuốc để phối trộn, cô ấy sẽ vĩnh viễn không thể

tỉnh lại. Làm như vậy đối với Sơn Khẩu Tổ chúng tôi vốn không tốt, đối

với các ngừơi cũng không tốt không phải sao?” Long Phu không sợ chết nói.

Lâm Duyệt làm sao có thể bị bệnh?! Cho dù là bị bệnh,

cũng là bọn họ vừa mới tạo thành! ngón tay thon dài của Mạc Lặc Nghị Phàm

nắm thành quyền, hơi hơi run run. Cúi đầu đánh giá Diệp Giai, nhẹ nhàng mà kêu:

“Duyệt Nhi, em mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại!”

Có lẽ là lực đạo lay động của hắn quá mạnh, Diệp Giai

cuối cùng ẩn ẩn tỉnh lại, nhìn chăm chú vào khuôn mặt khí suất của Mạc Lặc Nghị

Phàm, gian nan mở miệng nói: “Nghị ca ca, em muốn lọ thuốc của em… Ngày hôm qua

anh đã từng nhìn thấy nó .”

“Ngày hôm qua…” Mạc Lặc Nghị Phàm khiếp sợ, thuốc này vẫn do

nàng cất giữ, hơn nữa túi xách của nàng đã bị bọn Sơn Khẩu Tổ lấy đi, hắn

căn bản không có thuốc! Nhìn sắc mặt trắng xanh của Diệp Giai, lòng hắn

nóng như lửa đốt!

Diệp Giai phát bệnh, nguyên nhân đúng là bởi vì không có uống

thuốc đúng hạn, cho nên mới khiến cho bọn Sơn Khẩu Tổ khả nghi, sau đó kêu thầy

thuốc đến nghiên cứu loại thuốc này. Việc này kinh động đến Y Xuyên Chính

Hùng, khi hắn lần đầu tiên nhìn đến Diệp Giai, liền ngây người!

Cô gái này vốn đã phải chết đi hai năm trước, cư nhiên thần

kỳ có thể xuất hiên jtrước mắt hắn. Hơn nữa, đã trở thành vợ của Mạc Lặc

Nghị Phàm?

Diệp Giai khổ sở cuộn mình trong lòng Mạc Lặc Nghị

Phàm, càng không ngừng run rẩy, Mạc Lặc Nghị Phàm đang lúc lo lắng, trên

đỉnh đầu vang lên một trận nhẹ nhàng động tĩnh. Ngẩng đầu, Y Xuyên Chính Hùng

chính là đang cầm bình thuốc của Diệp Giai lắc lắc.

Diệp Giai trừng mắt nhìn bình thuốc kia, thống khổ nhắm

mắt lại!

“Đem thuốc đưa đây!” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn hắn thanhh âm

lạnh lùng nói, Y Xuyên Chính Hùng mở lắp bình thuốc ra, lấy 1 viên bỏ vào trên

tay của Mạc Lặc Nghị Phàm, sau đó xoay người, đi đến bên quầy rượu,

đem những viên thuốc còn lại đổ vào trong ly rượu, thuốc gặp rượu lập tức

tan ra, thành một loại chất lỏng màu nâu. Hất tay một cái đem đổ vào

trong thùng rác.

Mạc Lặc Nghị Phàm tức giận chỉ còn thiếu chút nữa là xông lên

tẩn cho hắn một trận nhưng Diệp Giai vội kéo lấy hắn, gian nan trấn an

nói: “Nghị ca ca, không cần lo cho em, không cần…” Dù sao cô cũng không thể

sống thêm được bao lâu nữa, nếu bởi vì bản thân mà lại khiến cho Mạc Lặc