Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218230

Bình chọn: 8.5.00/10/1823 lượt.

lâng lâng, Hứa Hoan Nhan nhìn hắn cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu, xoay người tiếp tục đi về phía trước… “Hứa Hoan Nhan, Hứa Hoan Nhan…” Cậu không đuổi theo, chỉ dừng xe ô tô lại, cố hết sức quơ múa cánh tay, hướng về bóng dáng cô kêu lớn lên: “Tên tôi là Tằng Á Hi, tằng dật là Tằng, Á châu là Á, Khang Hi là Hi, cô nhớ rõ chưa?”

Hứa Hoan Nhan bật cười, bước chân bước nhanh hơn, cô giơ cánh tay cao lên quá vai, làm một động tác ký hiệu OK, đầu cũng không quay lại, quẹo vào một hẻm nhỏ kế bên.

Nếu cô biết sau này sẽ phát sinh ra cái gì, cô nhất định quay trở lại mùa hè năm đó, nhất định sẽ không đi tới khu phố kia, quen biết người tên Tằng Á Hi, nhất định…Tằng Á Hi sửng sốt hồi lâu, giống như điên rồi lái xe thật nhanh, gió thổi phồng áo sơ mi T’shirt giống như cánh buồm căng gió chuẩn bị ra khơi, đầu đầy mồ hôi, nhưng tinh thần kích động vô cùng, đến khi chạy xe tới ngoại thành mới dừng lại đậu xe một bên, mặt trời mùa hè rực rỡ như quả cầu lửa, cậu nằm vật xuống trên thảm cỏ xanh biếc, gối đầu lên hai cánh tay nhìn lên bầu trời, mây trắng bồng bềnh, trắng như mặt của cô.

Cậu năm nay hai mươi mốt tuổi, giây phút này mới biết chớm yêu.

****Hứa Hoan Nhan đi xuống phía dưới lầu, bước chân chợt khựng lại, cô lấy khăn giấy ra lau trán đang đổ mồ hôi hột, theo bản năng muốn tránh đi, cảm giác sợ sệt chỉ thoáng qua một giây, sau đó cô liền cất bước hướng về đại sảnh.

“Thân phu nhân, lại đi nơi hổn tạp nào rồi?” Anh dựa vào cạnh xe, đeo mắt kính che khuất hơn nửa gương mặt, chỉ thấy lời nói cay nghiệt thốt ra.

“Đi ăn cơm, tiện chổ nào thì đi chổ đó.” Hứa Hoan Nhan mỉm cười, không kiêu không tự ti.

“Trời nóng như vậy, cô thật có nhã hứng.” Anh nói không nóng không lạnh, môi mím chặt hơn, cằm hơi vênh ra một chút.

Hứa Hoan Nhan mỉm cười một tiếng, chóp mũi rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, hai má hồng lên dưới tiết trời nóng nực, cô nhìn anh một cái: “Trời nóng như vậy, Thân tổng sao không ở công ty hưởng không khí mát lạnh, lại cố ý chạy tới đây chế nhạo tôi, anh thật có nhã hứng!”

“Được rồi, bây giờ tôi phải vào làm, buổi tối gặp lại.” Cô vẫy vẫy tay với anh cười rạng rỡ một tiếng, bước chân nhẹ nhàng hướng tới thang máy.

Anh không đuổi theo nhưng Hứa Hoan Nhan nhạy cảm biết anh nhất định sắp nổi nóng rồi, cái người này không bao giờ để mình chịu thua thiệt, lần này không có thời gian để cãi lại, nhất định buồn bực đến chết! Tâm tình cô thật vui vẻ.

Tinh thần cô phấn chấn cả buổi chiều, đến giờ về mọi người ở công ty về hết, cô mới chầm chậm thu dọn bàn làm việc rồi mới đi ra ngoài, thật không muốn trở về, không muốn thấy sắc mặt khó coi của người đàn ông kia, dáng vẻ như muốn dọa người, mỗi ngày đều chực chờ bùng nổ.

Cả biệt thự im lặng cực kỳ, Hứa Hoan Nhan nghi ngờ nhìn bốn phía, kỳ quái, mọi ngày vào lúc này, các người hầu đều đang bận rộn làm việc, trong vườn hoa, trên sân cỏ, trong phòng khách, bận rộn không ngừng mới đúng, sao bây giờ, tất cả mọi người đi đâu rồi?

Cô đi vào phòng khách, người kia đang nghiêng chân ngồi trong phòng khách lướt net, Hứa Hoan Nhan ngó vào nhà bếp, an tĩnh cực kỳ, chị Tần cũng không thấy đâu.

“Cô trở về thật sớm.” Anh giễu cợt nhìn cô, ngón tay thon dài vẫn tiếp tục động tác nhấp chuột.

“Anh vẫn sớm hơn.” Cô để túi xách xuống , chuẩn bị lên lầu tắm rửa.

“Tôi đói bụng.” Anh chợt mở miệng, tựa vào trên ghế salon, hất cằm nhìn cô.

“Chị Tẩu không ở đây sao?”

“Ừ hử.”

“Anh có thể ra ngoài ăn mà.” Cô tiếp tục lên lầu, cũng không quay đầu lại.

Nhìn bàn ăn, anh nặng nề cầm đũa: “Hứa Hoan Nhan, em là thỏ sao!”

“Thế nào?” Cô gắp một ít rau cải, không ngẩng đầu mở miệng.

“Để tôi ăn mấy thứ rau cải này?” Anh đứng dậy, cầm đĩa rau cải ném vào thùng rác.

Cô đặt đũa xuống, đáy mắt không gợn sóng, không hề tức giận, bình thản mở miệng: “Anh không nói muốn ăn cái gì, tôi làm sao biết?”

“Tôi muốn ăn thịt!” Anh gần như phát điên, suýt chút nữa muốn ném toàn bộ bàn ăn đi.

“Được, chờ, tôi đi làm, nhưng tay nghề tôi không tốt lắm, anh cố chịu đi.” Cô vỗ vỗ tay đứng lên, mỉm cười xoay người đi vào phòng bếp.

Từ trong tủ lấy thịt, hành, gừng, nhưng lại không có rượu Thiệu Hưng, Hoan Nhan suy nghĩ một chút nói: “Nguyên liệu không đủ, tôi đi ra ngoài mua, anh muốn chờ hay ra ngoài ăn?”

Anh tức giận lườm cô, rõ ràng rất tức giận, lại bị nụ cười của anh làm tiêu tán, nụ cười quá mức mê hoặc, khiến Hoan Nhan thất thần, lập tức quay mặt đi, cô không muốn trầm mê trong cái ảo ảnh đó.

“Em còn nhớ rõ tờ giấy tôi để lại hôm đi Italy sao?” Anh chậm rãi mở miệng, hai tay đan vào nhau, lười biếng.

Hoan Nhan hơi khựng lại, đột nhiên nhớ tới tờ giấy anh nhắn lại: Em tối hôm qua uống say, nói rất nhiều… Trong đầu lộn xộn, cô cố gắng ổn định tinh thần, âm thầm hít sâu một hơi: “Lời nói lúc uống say, không thể tin.”

“Say rượu nói thật lòng.” Thân Tống Hạo cười, sau đó chợt nhớ ra cái gì ồ lên một tiếng: “Hình như có người nào khóc nói, em không nên động lòng, không nên yêu tôi đấy…”

Con mắt nhỏ híp lại liếc nhìn cô, đôi mắt đào hoa khiến người ta mê say, Hoan Nhan lúc này không có cách phản khán


Polly po-cket