tái giá cho một người đàn ông lớn tuổi nhưng giàu có.
Dĩ nhiên đám cưới không thành, ba Ka Ka tự tay giết mẹ cô ấy, sau đó tự sát.
Ông ta đương nhiên không thể sống nổi vì mẹ Ka Ka hai ba năm gần đây vì nuôi sống Ka Ka, nuôi sống mọi người đã ngủ với nhiều người đàn ông khác.
Mẹ Ka Ka chết rất thảm, nhưng cô ấy chưa hề đồng tình với bà, bởi vì bà bỏ người nhà, phản bội gia đình, cô ấy vĩnh viễn không cách nào dễ dàng tha thứ, thậm chí lúc ba Ka Ka uống say không biết gì đập vỡ chai bia đâm mẹ cô, Ka Ka ở trong phòng ngủ cũng không rơi một giọt nước mắt.
Cô ấy rất căm hận những người phụ nữ lạm tình, mà nỗi hận này tích lũy từng chút một đã vài chục năm cuối cùng bộc phát trên người Lâm Thiến.
Kỳ Chấn mất một số tiền lớn mới giải quyết được mọi chuyện, nghe nói Lâm Thiến sau khi đi bệnh viện làm mười cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, khi thân thể khôi phục cô ta ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không nhận, rời khỏi thành phố. Mai danh ẩn tích.
"Tĩnh cậu làm sao vậy?" Hoan Nhan nhìn Văn Tĩnh ngồi im như người mất hồn, nhẹ nhàng mở miệng, vừa vặn một cơn gió thổi tới, rèm cửa sổ màu trắng tung bay theo gió, hai chén nước thủy tinh đặt trên mặt bàn, chậm rãi dọc theo viền chén rơi xuống một giọt nước trong suốt, giống như nước mắt người nào đó.
Văn Tĩnh nhất thời nghẹn ngào, nghiêng mặt, khàn khàn giọng: "Không sao, không sao..."
Thật không có chuyện, mưa to đi qua, mọi việc bình thường, nhưng Văn Tĩnh tự dưng muốn khóc, cô có loại dự cảm, cô, Ka Ka, Hoan Nhan cũng không thể quay lại lúc ban đầu, vô tư, không lo lắng, thời gian tốt đẹp kia, đã trôi qua.. không bao giờ quay lại..."
"Số 29!"
"Vâng." Hoan Nhan nghe gọi tới mã số của cô, lập tức theo bản năng đáp lại, đứng lên, trên người mặc bộ quần áo công sở Văn Tĩnh đưa cho. Bộ váy màu trắng sữa khiến cô có cảm giác thanh thoát xinh đẹp.
Đi vào phòng tuyển dụng, sau lưng mơ hồ có tiếng người xì xào: "Mặc trên người bộ đồ một vạn còn nộp đơn xin làm chức thư kí nhỏ, OMG, để những người bình thường như chúng ta sống như thế nào?"
Hoan Nhan làm như không nghe thấy, cố ý đè xuống hồi hộp, cúi đầu đi vào.
"Hứa Hoan Nhan, tốt nghiệp đại học C hệ chính quy, năm nay hai mươi hai tuổi."
Người đàn ông trung niên ơ giữa nâng mắt kính, quan sát cô một lượt mở miệng nói.
"Đúng vậy." Hoan Nhan mỉm cười nẹ nhàng.
"Tại sao lại chọn công ty nhỏ như Phú Nguyên làm một thư ký bình thường, theo điều kiện Hứa tiểu thư, không phải nên chọn nơi tốt hơn sao?"
"Hứa tiểu thư rất thành thực." Người đàn ông trung niên có chút tán thưởng gật đầu: "Nhìn Hứa tiểu thư xem ra không giống người không có tiền..."
"Không dối gạt ngài, y phục trên người là bạn cho mượn!"
Hoan Nhan vừa nói xong, mỉm cười, trong phòng cũng lập tức vang lên tiếng cười, người đàn ông tuyển dụng cũng không dị nghị gật đầu: "Như vậy Hứa tiểu thư ngày mai tới đây báo cáo, kí hợp đồng, thử việc một tháng, lương thử việc hai nghìn, qua thời gian thử việc Hứa tiểu thư sẽ giống như các nhân viên khác tiền lương bốn nghìn hai, được không?"
Bốn nghìn hai trăm đồng, Hoan Nhan trong lòng có chút kích động, cô chưa từng nghĩ đến con số lớn như vậy.
"Được, tôi sáng mai sẽ tới báo cáo!" Cô hưng phấn gương mặt đỏ bừng, giống như đứa bé nhảy lên.
Rời khỏi công ty Phú Nguyên, Hoan Nhan thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy đôi chân bị Văn Tĩnh ép buộc đi đôi giày cao gót 10cm cũng nhẹ nhàng hơn.
Cô không muốn ngồi xe bus, tính toán lộ trình, tới chỗ ba điều dưỡng phải dừng ba trạm, thừa dịp mặt trời còn chưa nắng gắt, cô đi bộ đến.
Mái tóc dài được rẽ lệch, sau đó búi cao trên đỉnh đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, lúc này vì hưng phấn mà ửng hồng, xinh đẹp động lòng người, trên người bộ đồ công sở khiến cho cô toát lên vẻ chững chạc, bản lĩnh, dưới bộ váy ngắn là đôi chân thẳng tắp thon dài, cùng với đôi giày cao gót cùng mau, vào buổi sáng đầu mùa hè, đúng thật là một bức tranh đẹp...
Trang viên Thân gia, lần đầu tiên mở tiệc nhỏ.
Thân lão gia sắc mặt có chút không vui, vì tôn tử mất tích hai mươi ngày không có chút tin tức! Thân Thiểu Khang và Thích Dung Dung nhìn nhau một cái, cũng không dám nói gì, ai cũng biết đứa con trai duy nhất Thân Tống Hạo của bọn họ đối với lão gia tử rất quan trọng, lần này vô duyên vô cớ đi Mĩ chơi không chút tin tức, làm hại vợ chồng họ trước mặt ông cụ chịu không ít khổ, chỉ hi vọng bọn Kì Chấn một lát nữa tới, có thể có chút tin tức.
"Lão gia, tiên sinh, phu nhân, Kì thiếu gia và Tĩnh tiểu thư đã đến." Người làm đi đến thông báo.
Sắc mặt Thân lão gia lúc này mới hòa hoãn đi một chút, quay sang nhìn Thân Thiếu Khang có chút nhiều chuyện mở miệng: "Tiểu tử Kỳ Chán này không phải luôn phong lưu, sao lại hồi tâm rồi hả? Cô bé Văn Tĩnh này các người gặp qua chưa?"
Thân Thiếu Khang đối với việc lão gia tử phản ứng hơi xấu hổ ho nhẹ hai tiếng: "Cha, chúng con chưa từng gặp cô bé đó, có thể là cô bé tốt."
Thân lão gia gật đầu một cái, quay mặt sang Kỳ Chấn và Văn Tĩnh đã đi vào, người làm đằng sau xách theo quà tặng.
"Tiểu tử Kỳ Chấn, ngươi cũng không có lương tâm, bây giờ mới đem vợ mang đến cho