ràng cứng đờ lại, trong mắt tất cả đều tràn ngập khiếp sợ, tôi nhìn anh nhếch miệng.
Tôi cho rằng tôi có thể ngụy trang rất tốt, nhưng vẫn bị nước làm làm cho mơ mơ hồ hồ.
Hoa Thần, hôm nay em đến là để chúc phúc cho anh, thành tâm chúc phúc cho anh, nhất định phải hạnh phúc, cho dù người đem đến hạnh phúc cho anh là ai, chỉ cần anh nhớ đã từng có một cô gái ngốc nghếch tên là Tô Thiển Thiển ở bên cạnh anh 4 năm, có một cô gái ngốc nghếch tên là Tô Thiển Thiển trong trái tim cô ấy góc góc nơi nơi tất cả đã từng tràn đầy hình bóng anh. Chúc anh hạnh phúc, hạnh phúc hơn bất cứ ai.
Bắt đầu từ hôm nay, em phải loại anh ra khỏi trái tim em, còn hơn bị chồng của người khác chiếm giữ.
Hạ Mộc Lạo cúi đầu, nói bên tai tôi:”Thiển Thiển, hôm nay là hôn lễ của cậu ta, em phải luôn luôn cười, để cậu ta mãi mãi nhớ em của hôm nay, để cậu ta vĩnh viễn nhớ em đẹp nhất.”
Tôi ngẩng đầu lên, thu nước mắt lại, nếu làm hỏng lớp trang điểm sẽ không chỉ làm tôi mất mặt, mà mặt Hạ Mộc Lạo cũng sẽ bị mất, lần này chỉ là giao dịch, tôi không muốn phải nợ hắn cái gì. Cố gắng nặn ra một nụ cười:”Tôi không sao.”
Hạ Mộc Lạo hài lòng hôn lên môi tôi. Tôi biết ánh mắt Hoa Thần vẫn chưa từng dời khỏi tôi. Hạ Mộc Lạo hôn tôi chỉ là vì muốn cho Hoa Thần xem, hắn ta cố ý.
Hạ Mộc Lạo nở một nụ cười mê hồn:”Thiển Thiển, chúng ta ra chúc phúc bọn họ đi!”
Tôi gật đầu, khoác tay hắn đi về phía Hoa Thần.
Trong ánh mắt Tô Ngưng tôi thấy rõ sự đắc ý, cô mỉm cười thắng lợi nhìn tôi và Hạ Mộc Lạo. Hạ Mộc Lạo cười nói:”Hoa Thần, Tô Ngưng, chúc hai cậu hạnh phúc.”
Tô Ngưng cười duyên nói:”Mộc Lạo, có phải chuẩn bị kết hôn với Thiển Thiển không?”
Nụ cười tươi như hoa của Tô Ngưng khiến tôi cảm thấy rất chói mắt, nhìn về phía sau, bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông trung niên thâm trầm, ánh mắt ông ta cũng dừng lại trên người tôi, cả người chấn động, không biết là bởi vì sợ hay là vì duyên cớ khác, ôm chặt cánh tay Hạ Mộc Lạo như nắm chặt cọng rơm cứu mạng. Hạ Mộc Lạo dường như cảm thấy được tôi không khỏe, ôm tôi vào trong ngực:”Tớ và Thiển Thiển đã thỏa thuận xong rồi, cuối tháng 10 sẽ kết hôn, tháng 11 đến đảo Guam hưởng tuần trăng mật.”
Ánh mắt Hoa Thần chợt biến lạnh, tôi vội cúi đầu tránh đi.
Giọng nói giận dữ của Ôn Quỳnh chấn động toàn hội trường:”Hạ Mộc Lạo, anh thực sự muốn kết hôn với cô gái kia sao? Nhưng cha anh đã thừa nhận em là con dâu của Hạ gia rồi.”
Hạ Mộc Lạo mất kiên nhẫn nói:”Cha tôi thừa nhận cũng vô dụng, tôi kết hôn tôi nói là được.”
Tô Ngưng vì muốn giảm bớt căng thẳng, khẽ cười:”Tớ và Thần đi Venice hưởng tuần trăng mật, cuối tuần lên đường.”
Tim thắt lại, ngẩng đầu lên, trong lòng càng lúc càng khó chịu.
Hạ Mộc Lạo nói:”Thiển thiển, chúc phúc cho bọn họ đi, để chúng ta dính được chút hỉ khí.”
Đúng, hôm nay tôi đến đây là để chúc phúc cho hai người họ, sao có thể quên mục đích của mình được chứ. Dùng hết sức lực, khó khăn thoát khỏi kẽ răng nói ra một câu:”Chúc, hai người, vĩnh viễn đồng tâm, cả đời ân ái.”
Chúc hai người vĩnh viễn đồng tâm, vĩnh viễn đồng tâm…
Trước mắt tối sầm lại, bắt đầu mất đi ý thức.
*****
Lúc tỉnh lại, đã ở trong nhà Hạ Mộc Lạo, người đang nằm ngang ngược trên giường của hắn, Hạ Mộc Lạo nằm bên cạnh tôi. Đột nhiên phát hiện ra cái giường này của hắn quả thực rất lớn, hai người chúng tôi nằm như vậy mà mới chỉ chiếm được nửa cái giường.
Tôi chống tay lên giường, quay người lại nhìn Hạ Mộc Lạo. Lúc hắn nhắm nghiền hai mắt trông cũng đẹp trai lắm, so với trước càng đẹp hơn. Thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch, chắc là mơ được mộng đẹp. Theo bản năng vươn tay về phía mặt hắn. Hắn đột nhiên mở to mắt. Tay tôi còn chưa kịp rụt về, má nóng bừng, không biết làm sao nói:”Trên mặt anh có một con muỗi.”
Hắn nhắm mắt lại, ôm tôi vào trong lòng:”Nhà anh không có muỗi.”
Tôi gục đầu trước ngực hắn, không dám nhìn lại.
Nhà hắn quả thực là nơi không thể có muỗi:”Cái kia, chắc là tôi nhìn nhầm.”
“Ngủ một chút đi, tối đưa em ra ngoài chơi.”
“Ừm.”
Lần tỉnh lại tiếp theo, bên cạnh đã không còn bóng dáng của hắn nữa, lần này không phải là nằm ngang nằm dọc mà là nằm rất nghiêm chỉnh ở giữa giường.
Tiếng Hạ Mộc Lạo truyền vào trong tai:”Tỉnh rồi thì dậy đi.”
“Mấy giờ rồi?”
“9 giờ tối.”
Nửa tiếng sau, cả hai ăn xong chuẩn bị ra ngoài thì bị Nhiễm Nhiễm mặc một bộ đồ ngủ màu hồng chặn đằng trước:”Khi nào hai người kết hôn?”
Tôi và Hạ Mộc Lạo cùng đờ mặt ra, không biết nên trả lời thế nào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhiễm Nhiễm lập tức xụ xuống:”Tôi biết hai người không tốt như thế đâu mà, tôi đã 23 tuổi rồi, vì hạnh phúc của tôi hai người không kết hôn sớm một chút được sao?”
Tôi không biết nên giải thích với nó thế nào:”Nhiễm Nhiễm, tớ với anh cậu không giống như cậu nghĩ đâu, chỗ Tử Kiềm tớ sẽ giúp cậu nói nha.”
Nhiễm Nhiễm oán hận nguẩy chân đi, để lại cho chúng tôi một cái bóng:”Cậu ấy sẽ không đồng ý đâu, cậu ấy nói đợi hai người kết hôn rồi mới lấy tớ, ai ngờ hai người lại xấu xa như vậy.”
Sau khi Nhiễm Nhiễm đi, Hạ Mộc Lạo hỏi:”Thiển Thiển, muốn đi đâu đây?”