thở phào trong lòng, làm thế này có thể giữ được cô ấy chứ, ba năm sau tôi sẽ li hôn với Tô Ngưng, rồi lấy cô ấy, đến lúc đó cô ấy đã biết hết mọi việc, chắc sẽ không trách tôi, dù gì cũng qua mấy năm rồi.
Thuận lợi qua vài ngày, cho tới hôm chuyển đi, tôi về nhà lại không thấy bóng dáng cô ấy đâu, gọi điện thoại không nhấc máy, sau đó liền tắt máy luôn.
Hôm đó trời mưa rất to, đột nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, sợ cô ấy biết chuyện tôi và Tô Ngưng kết hôn. Dì biết chuyện này, tôi đã nói với bà, trước mặt Thiển Thiển nói chuyện phải chú ý một chút, đừng để Thiển Thiển biết.
Không tìm thấy cô ấy tôi và dì đều vô cùng lo lắng, dự cảm không lành trong lòng càng mạnh, tôi chỉ có thể nằm trên giường đoán xem cô đi đâu.
Rất lâu sau cô ấy mới trở về, tôi kích động nói không nên lời, âm thầm may mắn cô ấy vẫn chưa biết chuyện kia, nhưng ngày đó cô ấy đột nhiên trở nên rất xa lạ với tôi, khiến tôi không biết mình đã sai ở chỗ nào.
Đến nửa đêm cô ấy sốt cao, tôi chỠcó thể đưa cô ấy tới bệnh viện, tôi cố ý không mang theo điện thoại của cô ấy, cũng không giúp cô ấy mang túi xách, bởi vì tôi sợ cô ấy sẽ một mình rời đi, chuyện tôi và Tô Ngưng kết hôn đã lên mặt báo, tôi sợ cô ấy sẽ nhìn thấy, tôi tin chắc rằng nếu mấy ngày này cô ấy không xuất viện, chuyện tôi và Tô Ngưng có thể giấu được cô ấy.
Đến thứ 6, cô ấy đột nhiên xuất hiện trong hôn lễ, cô khoác tay Mộc Lạo, khóe miệng nhếch lên một đường cong hoàn mĩ, nhưng trong mắt của tôi lại chói mắt vô cùng, thì ra cô ấy biết hết, chỉ là cả cô ấy và tôi đều diễn kịch, tôi tưởng rằng có thể giấu cô ấy, lại không ngờ cô biết sớm như thế, chỉ là giả vờ như không có chuyện gì.
Lúc đó lòng tôi cực kì khó chịu, cuối cùng tôi đã mất đi sự tín nhiệm của cô ấy, cuối cùng tôi đã mất cô ấy.
Lúc cô ấy ngất xỉu ở trước mặt tôi, tôi rất muốn tiến lên, lại bị Tô Ngưng kéo lại, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn Mộc Lạo ôm cô ấy vào trong ngực, trơ mắt nhìn Mộc Lạo mang cô ấy đi.
Sau khi cô ấy đi tôi uống rất nhiều rượu, trong đầu tất cả chỉ có những cái nhăn mặt nhíu mày và nụ cười của cô ấy, tôi thức sự đã mất Thiển Thiển.
Trong đêm, nửa tỉnh nửa mơ, bên cạnh có một người, tôi lập tức ôm người đó vào trong lòng, nhưng mùi nước hoa nồng nặc của người đó nói cho tôi biết cô ấy không phải là Thiển Thiển, tôi đẩy cô ta ra, hồ đồ không tỉnh nói:”Cô, không phải là, Thiển Thiển.”
Trông mơ hồ tôi nghe thấy một tiếng:”Thần, anh có biết mình quá đáng lắm không, em đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy rồi, lẽ nào vẫn chưa đủ sao? Sao anh có thể nhớ tới cô ấy khi chúng ta đã kết hôn rồi?”
Tôi cảm thấy người mình tỉnh lại không ít, lảo đảo bước vào toilet gọi điện thoại, Thiển Thiển tắt máy, tôi lại gọi cho Mộc Lạo, vừa chuyển tiếng đã có người tiếp điện thoại, ống nghe truyền đến tiếng đàn ông thở dốc và tiếng rên rỉ của phụ nữ, thanh âm quen thuộc như vậy đột nhiên trở nên vô cùng chói tai, nhưng chính tiếng động không lọt tai này lại làm tôi nháy mắt thanh tỉnh.
Lúc này Thiển Thiển đang ở trên giường của người khác, đang ở dưới thân của kẻ khác, tôi ném mạnh điện thoại xuống đất.
Vì không để cô ấy đa nghi, ba năm này tôi không hề động vào Tô Ngưng, ba năm tôi chỉ có một mình cô ấy. Hôm nay tuy là đêm tân hôn tôi cũng không chạm vào Tô Ngưng, nhưng cô ấy lại ở trên giường của người khác, sao cô ấy có thể biến tình yêu của tôi thành một thứ đồ xa xỉ như vậy? Sao lại đối xử với tôi như thế? Lẽ nào cô ấy không biết rằng tôi yêu cô ấy hay sao?
Cả đêm không ngủ, cũng lạnh nhạt với Tô Ngưng.
Hôm sau tôi hoàn toàn lâm vào trong tức giận, mãi đến khi trời tối đen mới nhận được điện thoại của dì, bà nói Thiển Thiển đã về nhà. Tôi không suy nghĩ gì, lập tức chạy về.
Lúc cô ấy quấn khăn tắm xuất hiện trước mặt tôi, trong lòng tôi vô cùng rối loạn, nếu cứ kết thúc như thế này, tôi thực sự không nỡ.
Khi tôi nhìn thấy những dấu hôn trước ngực cô ấy, không nhịn được nói một số lời khó nghe, lúc đầu cô ấy chỉ im lặng không nói, tôi lặp đi lặp lại trong lòng từng lời: Thiển Thiển, em mau giải thích với anh đi, để anh có cơ hội tha thứ cho em, chỉ cần em giải thích hoặc cam đoan từ nay về sau sẽ không bao giờ phản bội anh, chuyện gì anh cũng có thể tha thứ cho em, chuyện gì cũng có thể làm như chưa từng xảy ra, chỉ cần một câu giải thích của em là đủ rồi.
Đợi hơn mấy phút cô ấy vẫn chưa mở miệng, tôi lại một lần nữa nói những lời khó nghe, cô ấy cuối cùng cũng chịu mở miệng, nhưng cô ấy lại không giải thích với tôi, mà là hét to ra tiếng.
Giây phút đó trái tim tôi lạnh lẽo, lấy ra tờ hợp đồng kí 4 năm trước, xé nát trước mặt cô ấy, cô ấy vẫn thờ ơ bất động. Trong lúc giận dữ, tôi nói cho cô ấy biết Mộc Lạo không hề yêu cô, còn sỉ nhục cô ấy một hồi, cô cũng không lưu tình đáp lại tôi vài câu, tôi quay người đi, để cô ấy tỉnh táo lại, không ngờ cô ấy lại đi thật, cô đưa nhẫn và toàn bộ chi phiêu đưa cho dì, nhờ dì trả lại tôi, trong lòng tôi lại càng khó chịu, nhưng không muốn cứ như vậy mà mất đi cô gái bé nhỏ này, cuối cùng cũng quyết định đuổi theo cô ấy.
Không tới vài phút đã đuổi kịp