cô ấy, tóc cô ấy bị gió thổi loạn, giày cũng không thấy đâu, cả người lảo đảo như sắp ngã, giống hư một tờ giấy mỏng manh, chỉ cần một ngọn gió cũng có thể thổi đi.
Tôi đi theo cô ấy một đoạn, đột nhiên cô ấy ngồi xổm xuống đất, hình như đang gọi điện thoại cho ai đó. Tôi muốn biết người cô gọi có phải là Mộc Lạo hay không, vì vậy không xuống xe, mà cứ đứng ở xa nhìn cô ấy.
Cho đến khi một cô gái không lớn hơn cô ấy bao nhiêu xuất hiện, cô gái đó đỡ cô ấy đứng dậy, đột nhiên tôi thấy hối hận, hối hận đã đối xử với cô ấy như thế, nếu tôi bình tĩnh nói chuyện với cô ấy, liệu cô ấy có rời bỏ tôi như thế này không?
Ở bên ngoài tiểu khu đợi hai tiếng mới thấy cô ấy xuất hiện, tôi rời đi, chắc phải đợi đến khi cô ấy nguôi giận hãy đến, cho cô ấy và cho tôi một chút không gian.
Hôm sau, vốn dĩ đồng ý đi hưởng tuần trăng mật với Tô Ngưng, nhưng Thiển Thiển vẫn chưa quay về, tôi còn tâm trí đâu mà đi nữa, tôi nói với Tô Ngưng hoãn lại vài ngày, cô ta thất vọng cúp điện thoại.
Tôi ở bên ngoài tiểu khu kia khổ sở đợi hơn một ngày cũng không thấy bóng dáng cô ấy đâu, người đưa cô ấy đi tôi biết, đó là bạn gái của Già Minh. Tôi lập tức gọi điện thoại cho Già minh, hỏi cậu ta có biết tin tức của Thiển Thiển không?
Già Minh nói Thiển Thiển đã biết hết rồi, bao gồm cả chuyện của tiểu Nặc lẫn quán bar Duy Đô, cô ấy đã rời khỏi Thẩm Phong rồi, nhưng đi đâu thì hắn không biết.
Tôi lại nổi giận, trở về phòng làm việc đập nát máy tính, vứt hết những đồ trên mặt bàn xuống đất.
Thiển Thiển, em không muốn giải thích cũng được, những chẳng lẽ không cho anh tức giận sao? Bây giờ anh đã biết anh sai rồi, em không đi có được không? Đừng vứt bỏ anh? Cho dù những lời của anh đã làm em tổn thương, nhưng đến một câu giải thích em cũng không nói, em biết trong lòng anh có bao nhiêu thất vọng không? Trong lòng em thực sự anh có có chút địa vị nào sao? 4 năm của chúng ta không bằng một đêm của em và Mộc Lạo sao? Chỉ một câu giải thích thôi mà, thực sự khó khăn đến vậy ư?
Về đến nhà, tôi mở tủ quần áo ra, bên trong vẫn còn một ít quần áo của cô ấy, trên quần áo vẫn còn mùi nước giặt, giống như cô ấy vẫn đang ở bên tôi.
Đêm hôm đó, tôi liên tục gọi cho cô ấy cho đến khi điện thoại hết pin, nhưng vẫn tắt máy.
Nếu có thể chọn lại một lần nữa, tôi thà buông tha mấy hạng mục lớn kia, tôi không biết rằng mất đi cô ấy tôi đau khổ đến vậy, tôi không ngờ cô ấy cứ bỏ tôi đi như thế, tôi không biết mình lại yêu cô ấy sâu đậm như vậy.
Đột nhiên nhớ tới Mộc Lạo, chuyện Thiển Thiển rời đi Mộc Lạo cũng có trách nhiệm. Cậu ta nhất định phải vì Thiển Thiển bỏ đi mà đau khổ.
Tôi lập tức gọi cho Mộc Lạo, đường truyền vừa thông đã nghe thấy tiếng Mộc lạo chất vấn:”Hoa Thần, Thiển Thiển đâu? Cậu đã làm gì cô ấy rồi?”
“Mộc Lạo, cậu nên tự hỏi mình đã làm gì cô ấy chứ? Nếu cậu không động vào cô ấy liệu cô ấy có rời đi không?”
“Hoa Thần, Thiển Thiển, cô ấy đi đâu?”
Tôi xiết chặt tay, Cậu ta người anh em tốt nhất của tôi, lại động vào người phụ nữ của tôi, bây giờ cậu ta còn hỏi Thiển Thiển đang ở đâu, thật châm chọc.
“Mộc Lạo, tôi xem cậu là anh em, sao cậu có thể động vào người phụ nữ của tôi? Mong cậu đừng xen vào chuyện giữa tôi và Thiển Thiển nữa, thực ra tôi biết người cậu yêu là Tô Ngưng, Thiển Thiển trong trái tim tôi quả thực có vị trí rất quan trọng, n
Phần 4: Những ngày sống chung với mĩ nam
Tới Mộ Phong, sau khi xuống xe, tôi lạ lẫm đi theo dòng người rời khỏi nhà ga.
Nhìn thấy người khác đều có bạn có bè, còn tôi đứng cô đơn một mình, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy chút mất mác.
Ngẩng đầu lên, từng đám mây trắng đang bay bay trong không trung, hít vào một hơi thật sâu, thấp giọng nói:”Tô Thiển Thiển, chúc mừng mày đã sống lại. Tất cả quá khứ không còn liên quan gìmày nữa, cuộc đời mày bắt đầu từ bây giờ, cố lên, phải sống như một con người.”
Tôi tìm được một khách sạn ở gần nhà ga. Sau khi đăng kí xong xuôi liền kéo hành lý trở về phòng.
Ngồi trên giường lấy hết tiền trong túi xách ra đếm, còn 2860 tệ.
Xem ra tôi phải tìm một phòng trọ rẻ một chút để ở, còn phải đi tìm việc làm, nếu không một tháng cũng cũng đủ.
Đặt va li cạnh giường, cầm lấy túi xách rồi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy đối diện khách sạn có một cửa hàng buôn bán điện thoại di động, tôi mới nhớ ra điện thoại vẫn đang tắt máy, vội vào cửa hàng làm một cái sim, nạp thêm ít tiền. Lấy được cái sim mới, cuộc điện thoại đầu tiên gọi cho mẹ, trong ống nghe truyền tới giọng nói của mẹ:”Alô, ai đấy ạ?”
Lúc nghe thấy tiếng của mẹ, trong lòng tôi không đếm hết được có bao nhiêu kích động, bởi vì tôi có thể ngẩng cao đầu làm người rồi, không còn mang gánh nặng tâm lý trên vai nữa:”Mẹ, con là Thiển Thiển, bây giờ con đang ở Mộ Phong, đấy là số điện thoại mới của con.”
“Sao lại đi Mộ Phong?”
Tôi cười nhẹ ra tiếng:”Không phải mẹ muốn con sớm tìm bạn trai rồi kết hôn đó sao, gần đây con nhìn trúng một anh mĩ nam, anh ấy đến Mộ Phong rồi, vì thế con phải chạy tới Mộ Phong đuổi theo anh ấy.”
“Ừm, theo đuổi được thì sớm mang về cho mẹ và chú Từ xem
