nha.” Nghe giọng mẹ nói dường như bà đang rất vui.
“Vâng, lần sau con về nhất định sẽ mang cả mĩ nam về theo.” Ngắt điện thoại, trong lòng tôi thổi tới một làn gió vô cùng dễ chịu, cửa của mẹ đã qua được rồi, cuối cùng cũng giải quyết xong một vấn đề nguy hiểm.
Trên bức tường quảng cáo có dán một tờ quảng cáo nhà cho thuê, tôi nhìn thấy trong góc tối có một tiểu khu tên là “Thanh Thiển Cư”, hơn nữa chỉ cho thuê một gian phòng, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của tôi, một gian phòng có thể tiết kiệm được không ít tiền, hơn nữa tên khu nhà tôi rất thích, có cùng chữ trong tên của tôi, vậy chọn nó đi.
Tôi lập tức gọi cho số điện thoại trên tờ quảng cáo, liên hệ với người tên là Lạc tiên sinh.
Sau khi thông điện, liền nghe tiếng của một người đàn ông trẻ tuổi, giọng nói rất êm tai:”Alô, xin chào.”
Nghe giọng có vẻ như không phải là một người hư hỏng:”Xin chào, tôi muốn thuê phòng. Xin hỏi căn phòng anh cho thuê ở chỗ nào vậy?”
“Cửa nam Đại học Thánh Triều, Thanh Thiển Cư.”
Phòng ở cạnh trường chắc cũng không rẻ đâu,”Tiền thuê bao nhiêu vậy?”
“Cô cứ tới đây xem trước đi, nếu thấy vừa ý thì thương lượng giá cả sau.”
“Vâng, vậy được, tôi đi ngay đây.” Sau khi ngắt điện thoại, tôi lập tức bắt một chiếc xe taxi đến.
Sau khi xuống xe đảo mắt nhìn tứ phía, nơi này không quá ồn ã, môi trường cũng không tồi.
Tôi lại gọi cho Lạc tiên sinh, vang lên mấy tiếng vẫn chưa tiếp. Đúng lúc tôi chuẩn bị ngắt, phía sau có người vỗ vỗ vai tôi.
Tôi quay đầu lại, phía sau bỗng nhiên xuất hiện một mĩ nam, có chút quen mắt, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.
A, nếu có thể đưa anh ta về nhà thì tốt quá, mẹ và chú Từ nhất định sẽ rất hài lòng. Trước tiên cứ bồi dưỡng tình cảm đã:”Xin hỏi, có chuyện gì sao?”
Anh ta cười cười, lộ ra hàm răng trắng bóng, sao lại đẹp trai thế chứ >”
Đúng là đồ nham hiểm, người ta chỉ ngủ thêm mấy phút mà đã phạt rồi, cả tiền thưởng chăm chỉ cũng không tha, đợi đến cuối tháng tôi xem anh trả cho tôi được bao nhiêu, ít quá tôi không làm nữa.
Ăn xong bữa sáng, tôi ngoan ngoãn đi theo sau anh ta, đúng là người có tiền có khác, vừa ra khỏi tiểu khu đã có xe đến đón.
Lên xe, Lạc Thanh nói:”Ở công ty, nếu có người hỏi quan hệ của chúng ta, cô không được nói gì cả, người khác bảo cô làm gì cô không cần phải để ý, cô là thư kí của tôi, chỉ phải nghe lời tôi, có một số người tôi không muốn gặp cô cứ đuổi thẳng bọn họ đi, điện thoại tôi không muốn nhận cô thẳng tay cắt luôn là được, chỉ cần tôi không vui, không cần phải giữ mặt mũi cho ai cả, hiểu chưa?”
Một giám đốc tài chính kiêu ngạo như vậy, công ty kia nhất định không lớn, nếu không sao có thể để anh ta thành ra như vậy được:”Vâng, tôi biết rồi.”
Tới tập đoàn Lạc thị rồi tôi mới biết mình đã sai, quá sai, một tòa cao ốc rất lớn xuất hiện trước mặt tôi, tôi cúi đầu đi theo Lạc Thanh vào công ty, yên tĩnh thật, tôi quay đầu lại nhìn, rồi quay ngoắt lại 200%, vì không muốn làm mọi người chú ý, tôi quyết định đi chậm, cách Lạc Thanh xa một chút.
Lạc thanh đi thêm vài bước, quay đầu lại:”Tô Thiển Thiển, nhanh lên.”
Đáng hận nhất là anh ta còn dám vươn tay ra, ánh mắt tứ phía phóng lại càng lúc càng hung dữ.
Tôi cúi đầu đi lên phía trước, yếu ớt hỏi một câu:”Lạc Thanh, không phải anh muốn tôi làm tấm chắn hoa đào của anh đấy chứ?”
Anh ta túm chặt lấy tay tôi nói:”Bộ phận nhân sự ở tầng 12, trước tiên tôi đưa cô lên đấy báo danh. Sau đó cô ngoan ngoãn ở bộ phận tài chính, chặn mấy thứ chim ong vò vẽ ấy lại trước cửa phòng.”
Thực sự bắt tôi làm tấm chắn hoa đào cho anh hả, nhưng tôi vẫn muốn sống thêm chút nữa, làm tình địch của các cô ấy không phải là một hành động sáng suốt:”Lạc Thanh, hay tôi cứ ở nhà làm osin thôi, tôi không dám làm thư kí của anh đâu, đến tiểu học tôi còn chưa tốt nghiệp nữa là.” Nói xong, tôi đã muốn chạy biến.
Lạc Thanh lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:”Bây giờ cô muốn chạy thì đã quá muộn rồi, mấy ả hám sắc kia đã gặp cô, hơn nữa bọn họ đều biết chỗ tôi ở, chỉ có ở bên cạnh tôi mới có thể bảo đảm cho sự an toàn của cô.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đám cho anh ta một cú:”Lạc Thanh, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy, ít ra chúng ta cũng ở cùng nhà mà.”
Nháy mắt, bốn phái sát khí nồng nặc, đột nhiên ý thức bản thân mình đã nói sai, tôi quay đầu nhìn lại, rất rất nhiều ánh mắt giết người đang phóng về phía tôi, tôi bối rối kéo Lạc Thanh vào trong thang máy:”Lạc Thanh, anh có biết anh đã chọc tới bao nhiêu đóa hoa đào không? Bây giờ tôi đã trở thành tình địch của mấy cô ấy rồi đây này.”
Lạc Thanh vô tội nói:”Tuần trước tôi mới về nước, thứ 4 mới đến công ty, không ngờ ở đây lại lắm kẻ háo sắc đến vậy, cô cũng nói chúng ta cùng sống dưới một mái nhà, vì vậy chỉ có thể hy sinh cô thôi.”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta:”Tôi không muốn làm liệt sĩ, tôi vẫn muốn sống thêm mấy năm nữa.”
Lạc Thanh tiến lại gần:”Tôi có chút buồn bực, sao cô không giống lũ háo sắc đó nhỉ? Tôi tự thấy bản thân cũng không tồi, năng lực thẩm mỹ của cô chắc không có vấn đề gì đấy chứ?”
Hôm qua ấn tượng anh ta là