, hẳn là rất hẻo lánh, hơn mời giờ chắc không thể gặp được ai.”
Tới phía nam thành phố, có vài căn biệt thự cô đơn giữa núi rừng đang đứng sừng sững ở đó.
Sau khi Già Minh đi, tôi vứt đồ đạc lung tung, cả người cuộn tròn lại trong chăn, trên chiếc chăn này có mùi hương của ánh nắng mặt trời, không giống như là đã bỏ trống từ lâu, cách thiết kế và bài trí trong phòng ngủ vừa thấy đã biết đây không phải là phòng dành cho phụ nữ, bởi vì trong phòng không có gương, nơi ở của phụ nữ bình thường không thể không có gương.
Tìm áo ngủ từ trong ba lô ra, tắm rửa xong, tôi đi chân trần ra khỏi phòng tắm, mới phát hiện ra căn biệt thự này so với căn hồi trước tôi ở còn lớn hơn. Bốn phía trống không, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của tôi, không có lấy một chút hơi người, không khí thực quỷ dị, khiến lông tơ trên cánh tay tôi đều dựng thẳng cả lên.
Trước đây nghe mẹ nói, một căn phòng lớn trống rỗng, tối tăm, u ám là thiên đường để giết người của bọn tội phạm, thà ở ngủ trong một căn phòng nhỏ chật chội còn hơn là ở trong một căn phòng lớn.
Lập tức trở về phòng ngủ, bật đèn lên, cuộn mình trên giường, dùng chăn che đầu, sự sợ hãi nháy mắt đã tràn ngập hết trong tâm trí.
Hoa Thần, anh đang ở đâu, em rất sợ. Nếu chúng ta tiếp tục, em không muốn phải ở một mình tại nơi này.
………………….
Hoa Thần, anh nhanh tới đây được không?
………………….
Hoa Thần, đến đây giúp em một lúc thôi, có được không?
………………….
Hoa Thần, đừng bỏ em lại trong căn biệt thự trống trải to lớn này được không?
………………….
Hoa Thần, em có thể không ở đây được không, căn biệt thự này quá lớn, quá tĩnh lặng, em thực sự rất sợ rất sợ.
………………….
Nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên mặt, đọng lại trên gối, đột nhiên cảm thấy rất lạnh, cho tới tận bây giờ trong chăn vẫn không có một chút ấm áp.
Thời gian trôi đi trong sự sợ hãi, không biết qua bao lâu, nghe thấy tiếng mở cửa, tôi chợt bừng tỉnh, cảnh giác co rụt người về phía sau.
Tiếng bước chân tới gần bên giường, tôi vội vàng nắm chặt tay lại, trong lòng mặc niệm nói: Đừng đến đây. Mặc kệ ngươi đến để giết người hay làm cái gì, xin đi nhanh cho, mạng của tôi không đáng tiền, giết người dễ dàng, nhưng tiêu hủy chứng cơ cũng không đơn giản, xin ngươi đừng tới gần tôi nữa.
Tiếng bước chân dừng lại ở bên giường, qua một lâu cũng không có tiếng động nào, tôi kéo chăn xuống, ló đầu ra nhìn, trong phòng tối đen như mực, chẳng lẽ lại là ảo giác? Là tôi nghe lầm sao? Thính giác của tôi không kém như vậy đâu, tốt nhất vẫn là đi ra bật đèn lên, đỡ phải dọa mình, đã muộn thế này Hoa Thần còn chưa đến, vậy thì chắc chắn hôm nay anh sẽ không lại đây.
Nhanh tay nhanh chân xốc chăn lên, còn chưa xuống giường đã bị bật trở về, bả vai trở nên đau nhói.
Ai, ai đang ở đây? Chẳng lẽ đây là ảnh hưởng của tâm lý sao? Trong tình hình đặc biệt người đang sợ hãi sẽ sinh ra ảo giác, do dự vài giây, chăm sóc lại lá gan của mình , tự lẩm bẩm:Thiển Thiển, đừng sợ,ở đó không có ai đâu.
Tay vừa giơ chân vừa đi, liền đụng phải một đống lạnh như băng, tôi phản xạ có điều kiện thụt tay về, hét toáng lên:”Ma aaaaaaa…….”
Dùng chăn cuốn tròn toàn thân mình lại, thân mình không ngừng run rẩy, khóe mắt trào ra những giọt nước ấm áp.
Không tới một phút sau chợt nghe thấy tiếng bật đèn, một sức mạnh kéo chăn từ trên người tôi xuống, tôi nắm chặt chăn, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở hét to ra tiếng:”Tránh ra, đừng động vào tôi.”
Vì sức tôi không đủ mạnh, chung quy cũng không đánh lại được nó, ngay lúc chăn bị giật xuống, trong mắt hiện lên gương mặt của Hoa Thần, bây giờ anh đang ngồi trên giường cau mày, đáy mắt không có chút cảm xúc nào nhìn tôi.
Kinh ngạc nhìn anh vài giây, anh đến chỗ tôi sao? Tôi đã chờ anh rất lâu, cuối cùng anh cũng tới.
Trong lòng nhất thời kích động, đứng dậy rồi quỳ mạnh xuống giường, vòng hai tay ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào trong đó:”Anh cuối cùng cũng đến rồi, em đã chờ anh rất lâu rất lâu. Em nghĩ anh sẽ không tới đây, em nghĩ anh đã bỏ em lại trong căn nhà trống rỗng này rồi.”
Lời còn nói chưa dứt, nước mắt đã rơi đầy mặt, đọng lại trên bộ đồ tây phục đắt tiền của anh.
Anh không nói gì, im lặng để cho tôi ôm.
Tôi không dám lơi lỏng chút nào, lại càng không dám buông tay, tôi sợ nếu mình buông tay ra, anh sẽ đi mất, để lại tôi một mình đối mặt với sợ hãi. Anh vẫn trầm mặc không lên tiếng, không gian lâm vào trong yên lặng, chỉ có thể nghe thấy được tiếng thở của tôi.
Không biết qua bao lâu, anh tách hai tay của tôi ra, đứng dậy rồi xoay người, động tác liền mạch dứt khoát.
Trong lòng vô cùng căng thẳng, chân trần nhảy xuống giường, ôm lấy sau lưng anh:”Không đi được không? Không đi được không? Em thực sự rất sợ, đừng bỏ em ở lại nhé? Ở với em một lúc, chỉ một lúc thôi.”
“Buông tay.” Trọng giọng nói của anh không ẩn chứa sự mất kiên nhẫn, cũng không có tức giận, rất nhẹ rất nhẹ, nghe không ra cảm xúc gì.
“Em không buông, em mà buông thì anh sẽ đi mất.” Hoa Thần, đừng bỏ rơi em trong thời điểm này, địa điểm này.
Tôi chưa từng sợ hãi như vậy, ngay cả h