iền, tôi phải giữ mạng sống của mẹ tôi, anh cho rằng bao dưỡng tôi là bố thí cho tôi, nhưng của bố thí như vậy tôi không thể nhận, càng không thể đối mặt được với lương tâm khiển trách, nội tâm tự trách, sự nghi ngờ của người thân, ánh mắt của bạn bè, chất vấn của Tô Ngưng, tất cả những thứ đó tôi đều không thể đối mặt được, vì cái gì mà anh đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy? Anh không thể cho tôi một đường lui sao?”
Ánh mắt anh vẫn không dời khỏi người tôi, nhưng bàn tay lại buông lỏng ra một chút, tôi nhân cơ hội gạt tay anh xuống, một lần nữa lấy lại được tự do.
Vân vê cổ tay đã bị đỏ ửng, lại ngẩng đầu lên nhìn anh, trong mắt anh tựa như có chút lay động, nhưng trong chớp mắt liền biến mất không thấy gì nữa.
Phải thực sự quyết tâm rời đi, lần này phản kháng là vì chính bản thân mình. Mặc kệ có thành công hay không, tôi vẫn sẽ kiên trì với lập trường của mình.
Anh đương nhiên không thể hiểu được cảm nhận của tôi, anh luôn ngồi tít trên cao, tôi chỉ hèn mọn thấp bé, để mặc cho anh xúc phạm, mặc anh sát hại bừa bãi.
Kết thúc cái loại cuộc sống không thuộc về mình này, một lần nữa đi tìm một bầu trời của riêng mình, cho dù cái tôi tìm là một giác mộng không có thực, cũng muốn tiếp tục đi tìm.
Hoa Thần, đủ rồi, sự xúc phạm anh cho tôi đã quá nhiều. Sở dĩ tôi chịu đựng nhiều như vậy, tất cả là vì tiền của anh, vậy nên, xin anh cho tôi một con đường lui, cho tôi một lần nữa bắt đầu lại cuộc sống của chính mình, xin anh bố thí cho tôi một con đường lui, được không?
“Tuy là như thế, nhưng tôi vẫn không muốn chấm dứt với em, bây giờ mà chấm dứt tôi sẽ cảm thấy cuối cùng là em vứt bỏ tôi, lòng tự tôn của tôi không cho phép tôi bị người khác vứt bỏ. Tô Thiển Thiển, trước kia tôi không biết em đã phải chịu đựng nhiều như vậy, nếu em nói sớm, có lẽ tôi sẽ cho em một đường lui. Nhưng mà bây giờ đã muộn rồi, em đã đến sống ở đây, muốn chạy trốn hay rời đi không đơn giản như vậy đâu, nơi này chưa từng có một người phụ nữ nào khác tới,phải có người khác xuất hiện thì tôi mới thả em đi được.”
Thấy anh có chút nhượng bộ, tôi không thèm nói nữa, anh chỉ nhượng bộ mà thôi, anh cũng không đồng ý chấm dứt với tôi, không biết phải làm thế nào mới khiến anh cảm thấy là mình vứt bỏ tôi.
Hơn nửa năm nay, tôi vẫn luôn bị động, mặc anh gọi đến thì đến, bảo đi thì đi:”Ý của anh là nếu hôm qua tôi không tới đây, mọi chuyện có thể kết thúc, phải không?”
Thì ra đều là lỗi của tôi, trách nhiệm chết tiệt, do dự chết tiệt, khiến tôi chỉ có thể lướt qua tự do.
Anh bình tĩnh nhìn tôi, trong mắt ánh ra mấy loại cảm tình không rõ:”Tối hôm qua em còn khóc lóc xin tôi đừng đi, hôm nay đột nhiên lại thay đổi, nguyên nhân em vội vã rời khỏi tôi hẳn không phải chỉ có những điều em vừa nói, tôi muốn biết tất cả, rồi mới quyết định được có thả em đi hay không.”
Biết tất cả thì làm sao? Anh cũng không nói nếu biết toàn bộ thì sẽ thả tôi đi, cái tôi cần chính là một đáp án khẳng định.
Thế nào mới tính là tất cả? Hay là tìm một cái cớ khác? Làm “thú cưng” lâu như vậy thì cũng được. Nhưng bây giờ lại còn được thăng lên chức “thế thân”, tôi thực sự không biết nên khóc hay nên cười, cho dù tôi có thể nhịn, nhưng cũng không muốn làm thế thân, tôi có thể chấp nhận được một cuộc sống không có tình yêu, nhưng không thể chịu được việc làm thế thân của người khác.
Anh cần một vật phẩm thay thế, một người phụ nữ dịu dàng nhu thuận.
Mà tôi trời sinh chính là một con nhím, những đứa trẻ mồ côi cha đa phần đều sẽ như vậy, vì thế tuyệt không có khả năng vì anh thay đổi.
Anh, lại càng không thay đổi vì tôi.
Chúng tôi chung quy có vạch ngăn cách quá sâu, không thích hợp sống với nhau, cho dù có yêu đi chăng nữa.
Nói nhiều như vậy, anh vẫn cảm thấy không phải là tất cả, việc tôi ần làm bây giờ là tìm một lí do thích hợp, một cái cớ vẹn toàn có thể lừa anh:”Đúng, đó không phải là tất cả.”
Không nhìn anh, giọng nói đã có chút run rẩy, tôi sợ lí do này không đủ sức thuyết phục, ngay cả mình cũng không lừa được, sao có thể lừa anh? Chỉ bằng một ánh mắt, anh đã biết tôi đang nghĩ cái gì, thế những lý do tôi tìm có liệu tác dụng không?
Mấu chốt là anh nghĩ thế nào, chẳng liên quan đến những lời tôi nói, nếu anh không tin, tôi có nói nữa cũng vô dụng.
“Nói đi, còn có nguyên nhân gì nữa.”Anh tiến lên từng bước, khoảng cách của hai người ngắn lại không ít, tôi muốn lui về sau một chút, lại nhận ra mình không bước nổi. Cúi đầu, nhìn thấy chỗ da lộ ra bên ngoài vì lạnh mà đỏ ửng cả lên, những chỗ khác có áo ngủ che nên tôi không nhìn được, nhưng tôi biết hai chân đã đông cứng tê lạnh, không còn cảm giác gì.
“Một nguyên nhân nữa là tôi không muốn làm thế thân, tôi cũng không đủ tư cách để làm thế thân, thực ra anh nên sớm hủy bỏ tư cách thế thân của tôi đi rồi.”
Lời còn chưa dứt, phía sau đã truyền tới một luồng ánh sáng chói mắt, chân của tôi đã bị đông cứng, căn bản không thể tránh đi, Hoa Thần mạnh mẽ ôm chặt tôi vào sâu trong lồng ngực. Ngay sau đó nghe thấy tiếng phanh gấp.
Sườn mặt tựa vào ngực anh, tim anh đập rất mạnh, hiển