chính là giải sầu.
Nào ngờ hai người vừa mới xuống xe bus, vừa mới thấy chùa giữa sườn núi, Uông Uông chợt nghiêm túc.
Mới đầu Vương An An không kịp phản ứng, chỉ thấy anh trịnh trọng quỳ xuống đất, sau đó là hai khuỷu tay, rồi hai bàn tay, đầu nhỉnh lên . . . . . . Một lúc sau lại lăp lại chuyện này. . . . . .
Mới đầu cô còn tưởng rằng Uông Uông đang làm loạn, cuối cùng Uông Uông chậm rãi đứng lên, vỗ tay, vô cùng thành kính quỳ xuống lạy… Đầu gối lên bàn tay. . . . . .
Cho đến Uông Uông làm đến lần thứ ba, cô mới có phản ứng, cô từng thấy có người làm như vậy trên ti vi, cũng thành kính như vậy, quỳ rạp xuống lạy như anh….
Nhưng đây là Uông Uông muốn làm gì?
Cô nhanh chóng kéo Uông Uông dậy.
Nhưng Uông Uông một chút cũng không có ý định dừng lại, ngược lại nghiêm túc nói với cô: “An An, anh muốn từ chỗ này đi lên tượng Phật, anh nghe nói, làm như vậy mọi chuyện có thể thành.”
Vương An An nhíu mày nhìn quanh bốn phía, chỗ này lên lên xuống xuống cũng không nhiều người lắm, nhưng nhìn dáng vẻ bình thường của mọi người, không có ai quỳ xuống bái lại như vậy, lại nói phía trên đều là bậc thang, không bằng phẳng sao có thể cúi rạp đầu xuống….
Cô liền nói nhanh: "Chao ôi, anh không cần tin mấy chuyện đó đâu…. có khi người ta nói giỡn với anh thôi, thấy dáng vẻ sốt ruột của anh, người ta nói để anh yên tâm… Đừng làm loạn nữa, nhanh lên một chút, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.”
Nhưng Uông Uông thế nào cũng không chịu dừng lại, vẫn cố chấp như trước, không ngừng tái diễn, bước từng bước rất nhỏ di chuyển lên phía trước chậm như rừa bò.
Vương An An buồn bực, cô cau mày, mới đầu không hiểu tại sao, sau vừa tức giận vừa khó chịu, trong lòng quặn đau, nước mắt hai dòng chảy ra.
Trong cuộc đời cô, số lần khóc có hạn, nhưng phần lớn đều khóc vì Uông Uông.
Cô không muốn nhìn nữa, không muốn nhìn thấy Uông Uông vì cô làm chuyện ngu ngốc này…
Rõ ràng không ai làm, nhất định là Uông Uông bị người ta lừa gạt…. Chỉ cần là vì cô, Uông Uông lúc nào cũng ngu ngốc như vậy….
Cô học theo dáng vẻ của Uông Uông, cô vốn không tin mấy chuyện này, ngay cả thờ phụng như thế nào cô còn không biết…..
Nhưng trong lòng cô vẫn thầm cầu xin phật tổ, đừng để Uông Uông đau lòng nữa….
Cô không đức độ được như Uông Uông, gần đây thể lực của cô không tốt, sau mấy lần làm thử, cô yên lặng ở bên cạnh Uông Uông.
Cứ như vậy lên tới miếu cũng đủ mệt mỏi, Vương An An đi theo sau lưng Uông Uông, lúc mệt mỏi thì ngồi nghỉ một lúc.
Có lẽ là sắc trời đã tối, có mấy người trẻ tuổi từ trong chùa đi ra, họ bàng quan đứng nhìn một lát, hình như còn dùng di động quay lại.
Nhưng Vương An An bất giác không cảm thấy mất thể diện cũng không cảm thấy buòn cười, đôi mắt của Uông Uông, là đôi mắt chuyên chú nhất mà cô từng gặp.
Bậc thang giữa lưng chừng núi rất dốc, Uông Uông làm không tốt lắm, nhưng vẫn cố gắng làmm, quần áo đã bẩn hết, trên ống tay áo dường như còn bị thủng lỗ.
Nét mặt Uông Uông vẫn luôn nghiêm túc như vậy, giống như đây là chuyện duy nhất mà anh có thể làm.
Anh thật sự không làm được gì, ngoài việc giao trái tim của mình cho cô.
Vương An An cố gắng kiềm chế nước mắt, không để mình bật khóc, cô sợ lát nữa khiến Uông Uông nhìn thấy lại đau lòng vì mình.
Thế giới đều tĩnh lặng lại, giống như chỉ có cô và Uông Uông.
Từng bước từng bước lễ bái , đến khi đến trước cửa chùa, thể lực của Uông Uông cũng giảm một nửa.
Vương An An chạy qua đỡ lấy anh, hai người họ đỡ nhau vào trong, bên trong khói mù lượn lờ, trong không khí có mùi hương nhàn nhạt.
Hơn nữa chùa này cũng không giống những chùa khác, trong sảnh lớn có bàn để hương, khách hành hương ghé qua có thể tự mình lấy hương thắp bái.
Vương An An không hiểu mấy chuyện đó, đi tới rút hai cây, châm cho mình và Uông Uông.
Lúc hương đã cháy hết, Vương An An liếc nhìn điện thoại di động, phát hiện thời gian này tuyến xe bus dưới chân núi đã không còn hoạt động nữa.
Cô vội vàng cùng Uông Uông vào chùa hỏi thăm, chợt thấy một nơi ghi danh dừng chân, lần đầu tiên cô biết trong chùa cũng có chỗ trú chân, cô liền thử hỏi thăm, kết quả trong chùa không chỉ tiếp đãi người tu hành dừng chân, nhưng mà quy củ thì hơi bị nhiều.
Vương An An chăm chú đọc mấy mục cần chú ý treo trên tường, chủ yếu là không nên gây ồn ào.
Cô đang chán nản chuyện xuống núi, lại nhìn dáng vẻ của Uông Uông, quần áo cũng bị hỏng hết rồi, cô liền thuận miệng hỏi nơi này có quần áo hay không.
Quần áo thì có, chỉ là cho nhà sư dùng.
Nhưng cũng không còn sự lựa chọn nào khác, Vương An An tuy không hiểu gì, nhưng vẫn cẩn thận từ lời nói đến cử chỉ, cố gắng nghiêm túc kính trọng, mua một bộ quần áo nhà sư, còn có ý trả tiền thuê phòng.
Quần áo nhà sư thì có bán, nhưng phòng ở thì không phải trả, chỉ cần bỏ chút tiền nhang đèn là được.
Sau khi đến gian phòng, Vương An An phát hiện ra nơi trọ tuy đơn giản, nhưng sạch bóng vô cùng, ngay cả giấy vệ sinh cũng chưa bỏ vỏ bọc.
Rất nhanh sau đó có một nhà sư mang nước và chén tới cho họ dùng.
Vương An An nói cám ơn liên tục, lần đầu