loạn, dân chúng nhìn thấy cũng không hiểu đang
xảy ra chuyện gì.
Tư Mã Đồng Lạc đột nhiên kêu lên: “Hoàng thượng!”.
Tiểu hoàng đế ngạc nhiên nhìn Tư Mã Đồng Lạc, “Cô cô, sao vậy?”.
Lão Trương bỗng xuất hiện ở phía sau tiểu hoàng đế, ngón tay
làm ra tư thế muốn đánh chết, ta biết lão muốn làm gì rồi, lập tức cướp ngay một
thanh kiếm từ gã thị vệ bên cạnh, đặt lên sau eo Tư Mã Đồng Lạc. Tình thế nghịch
chuyển trong khoảnh khắc, ta cười lạnh, “Cô… Đánh giá Túc Sát quá thấp rồi”.
Ta hiểu ra Tư Mã Đồng Lạc đoán rằng mấy người bọn họ sẽ
không dám ra tay, nhưng vẫn cẩn thận bố trí thị vệ vây bọn họ vào chính giữa, cổ
độc này dường như có ảnh hưởng đến nội lực, nhưng mà dù có giảm nội lực đi nữa
thì lão Trương vẫn dư sức đối phó mấy người này.
Tất cả những hành động này, chỉ có người trên thuyền biết được,
dân chúng phía dưới không hề phát hiện ra. Lão Trương đứng phía sau tiểu hoàng
đế, nhưng tiểu hoàng đế vẫn không hay biết gì, vẻ mặt nghi ngờ nhìn Tư Mã Đồng
Lạc.
“Bỏ qua cho bọn họ, nếu không long mạng của Hoàng thượng… Chậc
chậc, khó mà giữ được a”, ta uy hiếp.
Tư Mã Đồng Lạc lom lom nhìn lại, “Vậy thì ra tay ngay đi, những
kẻ có thể làm hoàng đế bù nhìn còn rất nhiều”.
Ta sửng sốt, thật ra thì vốn cũng không muốn giết tiểu hoàng
đế vô tội kia, chỉ không ngờ cô ta quá mức tàn bạo, dù gì đó cũng là con ruột của
em trai mình… Cho nên ta liền kề thanh kiếm lại gần, “Vậy thì ta giết cô!”.
“Mẫu cổ ở trong cơ thể ta”, Tư Mã Đồng Lạc khẽ mỉm cười, “Kỷ
cô nương nếu như không để ý đến sống chết của bọn họ, vậy thì cứ giết ta đi”.
Thượng Đế làm chứng, ta thật sự rất muốn chém một nhát
aaaaaa.
Nhưng mà, vẫn không thể ra tay, trong lòng ta ràn rụa nước mắt,
đành ngoan ngoãn thu thanh kiếm về, xoay người sang nháy mắt với lão Trương,
lão nhìn ta, ánh mắt khó hiểu, nhưng vẫn thu tay, lui trở về chính giữa đám thị
vệ.
“Vậy nếu cô không may bỏ mạng, thì mạng của bọn họ cũng mất
theo sao?”.
“Vậy cho nên nửa năm này, bọn họ tốt nhất là đi theo bảo vệ
ta”.
Tư Mã Đồng Lạc lại nhếch lên một nụ cười đáng hận, ta tức đến
nghiến răng nghiến lợi, con mắt đảo đảo rồi liền cười nói: “Vậy Công chúa nương
nương cũng phải chiếu cố bọn họ cho tốt a, tiền tháng ít nhất một ngàn lượng”.
Tư Mã Đồng Lạc có chút nghi ngờ không cười nữa, ta ác độc
nói tiếp: “Ta là người rất nhiều chuyện, thích nhất là kể chuyện tầm xàm, trở về
gặp Nhị hoàng tử, đi thêm vài bước nữa nhất định sẽ gặp được một người khác
nha, ta và Hoắc đại thúc xưa nay quan hệ rất tốt, kể chuyện gần đây của bạn bè
cũ của hắn cho hắn nghe chắc cũng không tệ đâu, ví dụ như nàng ấy vừa gả cho mấy
phu quân thì đã hại chết hết mấy người, cưới đi cưới lại mấy lần mà chuyện tình
cảm cũng chẳng khá khẩm hơn a…”.
“Ngươi nói nhảm!”, sắc mặt cô ta trắng xanh, “Ta gả cho người
khác hồi nào?”.
“Ơ? Ta có nói là cô sao?”, ta cố ý nói: “Ta đang nói Hoắc đại
thúc trước kia rất có cảm tình với một cô quả phụ hàng xóm mà, cô gấp gáp cái
gì?”.
Ta quanh co lòng vòng một hồi lại mắng cô ta là quả phụ, Tư
Mã Đồng Lạc giận đến mức xoay người vội la lên: “Ta sẽ tiếp đãi bọn họ như thượng
khách! Ngươi đừng có… Đừng có nói nhảm trước mặt chàng!”.
Trong lòng ta thoải mái cực kỳ, theo lý mà nói, với cái kiểu
nhân vật như Hoắc tiên sinh, ta đây chỉ cần bịa chuyện bới móc đâm chọt một
chút thôi, khỏi phải nói cũng biết Tư Mã Đồng Lạc sẽ phát cuống lên thế nào, thật
là đã ghiền a.
Thuyền đã sắp rời bến, ta xoay người lại, nhìn những người
xa xa trên bờ, muốn ghi nhớ thật kỹ hình ảnh của bọn họ trong lòng.
Đột nhiên một bóng người màu đỏ lóe lên, ta chạy tới nắm lấy
tay vịn lan can, Dạ Kiếm Ly đang đứng trên cây cổ thụ cao nhất, phía dưới là một
biển người, phía trên chỉ có một mình hắn. Thuyền đi càng lúc càng xa, ta không
nhìn rõ được nữa, đành phải quyết tâm quay đầu đi.
Có lẽ sẽ không thể nói lời chào tạm biệt được nữa.
Dạ Kiếm Ly.
Quãng đường đi này gian khổ không thể nào nói hết được, đi
được một nửa lộ trình thì Tiểu Âu Âu bất ngờ bay được trở lại như một kỳ tích,
nhưng hóa ra là bị một con chim biển khác dụ dỗ, hừ cái con chim mê gái này,
cũng may là từ ngày nó đi theo ta nó cứ mập lên không ngừng, mang theo nó cũng
không tiện, nên như thế cũng là kết cục tốt nhất cho nó. Tiểu Âu Âu lưu luyến
lượn vài vòng quay đầu nhìn ta, sau đó cùng bạn gái của nó nghênh ngang rời đi,
trong lòng ta hiểu, nhưng vẫn có cảm giác mất mát.
Không có thuốc chống say của Tiểu Tương Tử, ta ói đến mức quỷ
thần thiên địa cũng phải khiếp sợ, thường xuyên đang nói chuyện liền phun ào ào
lên đầu lên mặt người bên cạnh, mấy lần sau lúc ta nói chuyện chẳng còn ai dám ở
cạnh ta, tất cả đều chạy vào góc phòng sợ hãi nhìn ta, sợ bữa cơm trưa trong bụng
ta sẽ giáng xuống đầu bọn họ.
Cuối cùng hơn nửa tháng sau cũng đã tới bến tàu Đông Lăng, cả
bọn thị vệ và ta đều thở phào nhẹ nhõm.
Lần này tới đây bên cạnh ta chẳng có một nha hoàn nào, đành
tự mình ngồi trước gương rồi bôi son trát phấn dựa theo trí nhớ, cuối cùng trở
nên thê thảm đến nỗi không dám nhìn,