hic, thôi cứ như vậy đi. Nhưng mà nếu một
Quận chúa lại phải tự mình vén rèm lên nói chuyện thì rất là mất thân phận, ta
hắng giọng, chờ thị vệ Đông Lăng tới.
“Tại hạ Văn Viễn, Hải Quan Tướng quân, cung nghênh Hòa Nhan
Quận chúa”.
Lòng ta chấn động! Đây là giọng nói của Lộ Văn Phi, không phải
là hắn đang ở Tây Trạch sao? Sao lại trở về Đông Lăng trước ta một bước?
“Nhị điện hạ thân thể bệnh nhẹ, không thể tự mình nghênh
đón, kính xin Quận chúa bao dung”.
Lòng ta nghi ngờ, nhưng ngoài miệng vẫn giả vờ “Ừm” một tiếng,
giọng điệu mềm nhũn nhão nhẹt.
Chắc là cũng đã nổi da gà, thị vệ Tây Trạch nói: “Thuộc hạ hộ
tống Quận chúa tiến cung”.
Từ trên thuyền vang ra tiếng vận chuyển đồ đạc, ta vén một
góc rèm, hai con mắt lập tức tỏa sáng lấp lánh như đèn pha: Bà nội nó, đây
chính là đồ cưới của lão nương, Tư Mã Đồng Lạc quả thật là hào phóng… Nhưng hòa
thân là để tương trợ cho Độc Cô Bạch, những thứ này cuối cùng cũng thuộc về hắn,
nghĩ tới đây, ta bày ra vẻ mặt như đưa đám.
Lộ Văn Phi người này cũng được lên làm Tướng quân, thăng
quan tiến chức nhanh ghê nhỉ, nhưng nghe người ta nói là Nhị hoàng tử kia không
có quyền lực gì, có thể thấy được bản thân hắn cũng tốn không ít thời gian. Ta
ngồi đằng sau cửa sổ khinh bỉ liếc hắn một cái, nhớ lại Lộ Văn Phi hồi trước,
lúc đó ta không hề phát hiện ra hắn lòng lang dạ thú như thế, nói cho cùng thì…
Đều là vì Tiểu Hồng sao?
Lần này ta đặt điều kiện, cũng không biết Tư Mã Đồng Lạc có
làm được hay không, nếu như Tiểu Hồng theo vào cung thật, thì bọn ta không cần
chơi trò tìm tìm trốn trốn khắp nơi nữa, mà ưu thế dường như lại còn thuộc về
ta, nàng ta một lòng thầm thương Độc Cô Bạch, ta lại trở thành vợ của Độc Cô Bạch,
lão nương hết lần này tới lần khác không để cho nàng đạt được ý nguyện, hình
như ta hơi thủ đoạn… Nhưng mà không muốn cũng phải làm thôi.
Trong lòng ta cười lạnh, Ứng Thiên Nguyệt, ngươi tự cầu phúc
cho mình đi. Nhưng đến cả ông trời cũng chẳng thương xót ngươi đâu!
Ta mải mê suy nghĩ, cỗ kiệu đi rất nhanh, nhưng ta cũng
không bị say xe nữa. Đã đi hơn nửa ngày, cỗ kiệu này hẳn là không nhanh bằng xe
ngựa. Nghĩ đến xe ngựa, ta đột nhiên lại nhớ tới Tư Mã Hiển Dương, trong lòng tự
dưng cũng không cảm thấy buồn cho lắm, dường như ta đã có linh tính trước là
anh ta có âm mưu, dù sao đi nữa ta cũng chưa bao giờ đặt anh ta trong lòng, nên
cũng không cảm thấy đau khổ.
Trời dần tối, một mảng ráng đỏ như thiêu đốt ở phía chân trời,
ta chỉ cảm thấy nó giống như một viên kẹo đường thật to, lúc này mới sực nhớ ra
là cả ngày rồi chưa được ăn gì. Sao kết cục của ta lần nào cũng là đói bụng thế
này… Đến rồi đến rồi! May mà ta đã nhìn thấy một góc cung điện rực rỡ, cỗ kiệu
dần dần chậm lại, đi thêm một lát, cuối cùng cũng dừng lại.
Dường như đang diễn ra nghi thức long trọng nào đó, ta không
dám vén rèm lên nhìn, chỉ nghe giọng nói lạnh lẽo của bà Tiêu Thái hậu đang nói
cái gì mà “Hai nước giao hảo…”, “Sau khi hòa thân thì càng thêm thân…”, ta cũng
không quan tâm tới cho lắm, chẳng qua, sau khi trở về từ Tây Trạch, ta thấy giọng
nói của bà ta có vẻ thân thiết hơn nhiều, chắc là do quan hệ với Tư Mã Đồng Lạc.
Sau đó có rất nhiều người, hẳn là đám văn võ bá quan, đột nhiên cao giọng hô:
“Cung nghênh Hòa Nhan Quận chúa”.
Ta thoáng chốc sợ đến líu quíu tay chân, giờ ta phải làm sao
cho đúng?
Rèm cửa được một bàn tay tái nhợt vén lên.
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt ấm áp đến cực đỉnh, cùng
một khuôn mặt nhã nhặn như ngọc.
Hắn khoác trên người bộ quần áo tuyết trắng, một hạt bụi nhỏ
cũng không dính, cực kỳ không phù hợp với khung cảnh xa hoa nơi này.
Vô cùng không phù hợp, có lẽ là bởi vì giọng nói của hắn quá
nhỏ nhẹ, bởi vì ánh mắt của hắn quá dịu dàng.
Bởi vì khóe miệng hắn cong lên nụ cười mỉm, ấm áp đến mức dường
như không thứ bóng tối nào có thể chạm tới.
Độc Cô Bạch nhẹ nhàng gọi: “Hòa Nhan”.
Ta không tự chủ được nữa, vươn tay ra đặt vào lòng bàn tay hắn,
đứng dậy khom lưng chui ra khỏi kiệu, ráng đỏ đang từ từ tản đi, mặt trời sắp lặn,
trời đất lâm vào một màu mờ ảo.
Độc Cô Bạch nhìn lên phía trước, hai bên đều là quan viên
đang hành lễ. Sắc mặt ta nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, ráng bước từng bước nhỏ,
bắt chước hắn đi thẳng về phía trước, trong lòng căng thẳng không chịu nổi, đầu
óc kêu ong ong.
Độc Cô Bạch đột nhiên ho sù sụ mấy cái, sắc mặt tái nhợt,
ngón tay lạnh như đá, cũng không biết giữa bọn ta ai là người đang dìu ai đi nữa,
ta không dám ghé mắt nhìn, chỉ dám từ từ đi thẳng về phía trước.
Hắn… Tại sao chỉ muốn một mình ta?
Dọc theo đường đi, đã vô số lần ta nghĩ đến vấn đề này, ta từng
vô tình gặp hắn trong hoàng cung hai lần, bây giờ xem ra, có lẽ hắn đã biết rõ
thân phận của ta. Hắn còn quen biết Tiểu Hồng, biết hiện nay nàng là Các chủ
Thanh Phong Các, hẳn là cũng biết ta mới thật sự là Các chủ. Nhưng bây giờ quyền
lực gì đều nằm trong tay Tiểu Hồng, hắn muốn ta thì được lợi ích gì?
Trong lòng ta xuất hiện một chút oán hận, nếu không phải do
hắn, ta đâu có bị ép tới tình cảnh như