một cách nhẹ nhàng bâng
quơ, đột nhiên ta cảm thấy không thể tha thứ được.
“Không phải là của ta, là của bọn ta”, ta ngẩng đầu, nhìn thẳng
hắn, vẻ mặt dữ tợn nói: “Tìm được cơ hội, ta sẽ giết cô ta”.
Độc Cô Bạch không cười, nhưng sắc mặt vẫn thoải mái, “Hòa
Nhan…”.
“Đừng gọi ta là Hòa Nhan”, ta cứng đầu cứng cổ lạnh giọng bắt
bẻ hắn, “Ngươi biết rõ ta là ai”.
Độc Cô Bạch lại càng ho nặng, ta không chút thương hại, nói
tiếp: “Tại sao ngươi khăng khăng đòi cưới ta?”.
Hắn lại ho khan vài tiếng, không nhìn tới ta, trên gò má tái
nhợt nổi lên vệt đỏ ửng nhàn nhạt.
Chẳng lẽ là vì ho nhiều quá sao? Ta lập tức chẳng còn chút
khí thế mắng chửi nào nữa, đột nhiên có cảm giác mình đang bắt nạt người ta…
Nhưng nhìn sắc mặt hắn, hình như cũng không đau khổ lắm.
Chẳng lẽ là đang xấu hổ? Ta suy nghĩ, đầu đầy hắc tuyến.
Nhưng mà, lúc này Độc Cô Bạch chỉ đứng đó, hai mắt khép hờ,
lông mi tạo thành một lớp bóng râm. Vẻ mặt giống như con vật nhỏ đang sợ hãi,
làm cho người ta kìm lòng không được, muốn bước tới trấn an hắn.
Ta cố nhịn xuống mong muốn bước tới sờ mặt hắn, ra vẻ nghiêm
túc hắng giọng mấy cái, rồi vội vàng chui lên giường nhỏ.
Một lúc lâu sau, ánh nến phụt tắt, bên kia có tiếng quần áo
xột xoạt, ta vẫn mở mắt trừng trừng nằm trên giường suy nghĩ lung tung. Độc Cô
Bạch này…
Không phải là hắn muốn câu dẫn ta đó chứ…
Chắc chắn lại là một đêm không ngủ.
Do những chuyện vừa xảy ra, nhưng quan trọng hơn nữa, là do
ta đã ăn quá nhiều.
Aiz, mỗi lần như thế này đều tự hứa với lòng, lần sau không
được như vậy nữa, nhưng mỗi khi nhìn thấy thức ăn ngon là lại kìm lòng không được
mà ăn sống ăn chết, có lẽ kiếp này của ta đã định trước là phải chịu nỗi đau khổ
ngọt ngào như vậy.
Cái giường này thật sự là quá chật a, dáng người của ta tất
nhiên cũng không nhỏ nhắn xinh xắn như Tiểu Hồng. Nhìn bộ dạng nàng, dường như
cũng rất hòa đồng với người trong phủ. Trong lòng ta lóe lên vài ý nghĩ hành hạ
nàng, sau đó lại lắc đầu vì cảm thấy vẫn chưa đủ ác độc, nhưng vấn đề là làm
sao để không bị nàng ta thủ tiêu trước, đây mới là mấu chốt.
Ta nhớ tới những món ám khí, hẳn là vẫn còn để trong xe chở
đồ cưới, hình như đặt ở trước phủ, tối nay tốt nhất là nên đoạt về, nhưng mà
nơi này ta không quen, ta không dám hành động tùy tiện.
Đột nhiên ta nhớ Tiểu Âu Âu, suy nghĩ một hồi mới nhận ra,
cho dù con chim mập kia suốt ngày lẽo đẽo theo cắn tóc ta liều mạng đòi ăn,
nhưng chỉ số thông minh của nó không có cao đến mức có thể giúp chủ nhân cướp đồ.
Nghĩ đến động vật biết cướp đồ sẽ nghĩ đến Đại Hoàng, nghĩ đến
Đại Hoàng thì lại nhớ tới lão Trương, Tiểu Liên, sau đó là mọi người trong
thôn, trong lòng lại ứa đau, vốn là như vậy, càng không muốn nghĩ tới, thì càng
khó khống chế được mình, vì vậy càng phải nhắc nhở bản thân, Tiểu Kỷ, thứ mà
mày gánh vác trên lưng, không chỉ là tính mạng của một mình mày đâu.
Không cần phải nhìn thấy, chỉ cần suy nghĩ đến bọn họ, đã đủ
để lòng ta có thêm dũng khí.
Còn có huynh ấy…
Cái bộ dạng ngây thơ ngẩn người ngày đó, mỗi đêm đều hành hạ
tâm trí ta.
Hắn bị kẹt ở Tây Trạch, thật ra thì chỉ cần hắn muốn, chuyện
trốn lên thuyền hòa thân của ta hoàn toàn không thể làm khó được hắn.
Nhưng mà hắn không làm, như vậy, ta không thể không nghĩ là
hắn tránh mặt ta.
Bởi vì không thích, bởi vì không biết phải dùng cái vẻ mặt
gì để tiếp tục đối mặt nhau.
Cứ như vậy mà trôi qua, có lẽ, không bao giờ còn gặp nhau nữa.
Nhưng mà…
Tại sao, ta vẫn nhớ đến phát khóc thế này.
Đêm qua nằm trên giường nhỏ chật chội cứ suy nghĩ lung tung,
mãi đến khuya mới ngủ được. Cho nên sáng hôm sau khi ta tỉnh lại, hình như mặt
trời đã lên rất cao, ta giơ tay lên che bớt ánh sáng chói mắt, đột nhiên phát
hiện ra trước mặt có hai con mắt sáng rỡ, đang dán chặt lên mặt ta cẩn thận
quan sát.
Ta giống như thiếu nữ bị xâm phạm thét lên một tiếng chói
tai khiến người ta hoảng hồn.
Hai con mắt kia giật mình sợ hãi lui về phía sau mấy bước,
ta ngồi dậy, mới nhận ra đó là một nô tỳ đang kinh hoảng lắp bắp: “Nô tỳ làm
cho Quận chúa sợ hãi”.
“Ngươi là…?”.
“Bẩm Quận chúa, Nhị điện hạ nói Quận chúa không có tỳ nữ, đặc
biệt phái Đào Nhi tới hầu hạ Quận chúa”.
Ta “Ừmm” một tiếng, đây chính là loại tỳ nữ thân cận mà người
ta hay nói đó sao, ta vẫy vẫy tay với nàng, nhếch lên một nụ cười, “Tới đây”.
Đào Nhi nhìn ta với ánh mắt sợ hãi, giống như ta là một con
sói vậy. Ờ thì cũng khó trách được nàng, vì nụ cười của ta tuyệt đối không hề
bình dị gần gũi.
“Thay quần áo”.
Đào Nhi tiến lên giúp ta thay quần áo, ta nhịn xuống cảm
giác ngường ngượng, gắng gượng bày ra vẻ mặt đã quen có người thay quần áo
giúp. Thật ra thì đã lâu như vậy rồi, cho dù từng có rất nhiều cơ hội, nhưng ta
vẫn không quen để cho người khác giúp ta tắm rửa mặc quần áo, nhưng bây giờ
cũng không thể để cho tỳ nữ này nhìn ra. Ta chưa quen với cuộc sống trong phủ,
hơn nữa còn có Tiểu Hồng, không cần nghĩ cũng biết nhất định sẽ có một cuộc chiến
tâm lý dữ dội. Ta cũng sẽ không giả dạng thành cái vẻ thánh nữ tốt bụn
