Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327522

Bình chọn: 7.5.00/10/752 lượt.

g lên theo.

Bữa tiệc này ta ăn cực kỳ no nê, Độc Cô Bạch chẳng những ăn

đùi gà, còn ăn hết hai chén cơm, một bệnh nhân cũng khó mà có tinh thần như vậy,

ta có cảm giác mình rất thành công. Ta chạy đến tiền viện, Độc Cô Bạch hẳn là

đang ngủ trưa, thân thể của hắn thật sự không khỏe, có khi ta còn chưa kịp gả

cho hắn thì hắn đã ngủm mất cũng nên, đang suy nghĩ lung tung, nhìn thấy phía

trước có một nhóm người đang khuân vác đồ đạc, chính là đồ cưới của ta.

Oaa, tất cả đây đều là của ta mà? Từng rương vàng bạc châu

báu, gấm vóc tơ lụa, cứ như vậy đem tặng người khác a a a…

Ta sắc mặt hung dữ bước tới bên cạnh người đang ghi chép sổ

sách, “Tổng cộng bao nhiêu?”.

“Tổng cộng hai nghìn ba trăm vạn hai…”, Người nọ trả lời

theo phản xạ, đột nhiên cảnh giác ngậm miệng, hoài nghi nhìn ta đang thở hốc vì

kinh ngạc, bà nội nó sao nhiều tiền quá vậy!

“Quận chúa!”, hắn nhận ra ta, vội vàng quỳ xuống, mọi người

phía sau cũng lập tức rầm rập quỳ theo. Ta vén váy túm lại thành một bó, leo

lên xe ngựa điên cuồng lục tung đồ đạc, mọi người ở bên ngoài bốn mắt nhìn

nhau.

Tìm được rồi, cái túi đồ còn dính phân và nước tiểu của Tiểu

Âu Âu ở phía trên, ta đen mặt, phủi phủi cái đống đó đi.

“Được rồi, mọi người cứ tiếp tục đi”, ta âm thầm chảy nước mắt

trong lòng, “Những thứ này định đem đi đâu?”.

“Bẩm Quận chúa, quản gia ra lệnh, phải đem vào kho bạc”.

“Kho bạc ở đâu?”, ta hỏi đầy hi vọng.

“Ở…”.

“Khoan đã!”, ta quát lên, người nọ sợ hết hồn, “Ngươi đừng

nói cho ta biết! Cứ như vậy đi, ta đi đây, hẹn gặp lại”.

Ta vội vã chạy như bay, để lại đám người khuân vác vẻ mặt mờ

mịt.

Nếu như ta biết kho bạc ở đâu, ta không chắc có thể kiềm chế

được bản thân mình nửa đêm không mộng du đi đến đó khoắng sạch…

Ta trở về phòng ngủ, trong mơ lại thấy cảnh bắt được Tiểu Hồng

về lăng trì hành hạ, vô cùng đã tay, không ngờ sau khi tỉnh dậy đã gần tối, ta

cất hết toàn bộ ám khí mỗi thứ một chỗ riêng, không biết Độc Cô Bạch đang ở

đâu, có khi vẫn còn đang “ngủ trưa” ở Thư phòng.

Ta hình như cũng không thấy ghét hắn cho lắm, một người lúc

nào cũng mỉm cười với mình, cho dù thế nào cũng không thể ghét được. Ta đi tới

Thư phòng, nhìn thấy rất nhiều kẻ hầu vội vã chạy tới chạy lui, gặp ta liền

nhanh chóng thỉnh an, sắc mặt kinh hoảng, trong lòng ta nghi ngờ, cháy nhà sao?

Ta dựa sát người vào bên ngoài cửa sổ Thư phòng, mọi người

hình như là đều chạy ra từ nơi này, sau đó đâm một lỗ trên giấy dán cửa sổ, lần

này ta tương đối đã có kinh nghiệm. Chỉ có điều, ta nghĩ rằng sẽ nhìn thấy Độc

Cô Bạch, không ngờ lại nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của Tiểu Hồng.

“Điện hạ…”, nàng ta ngồi ở bên giường, khổ sở nói: “Sao ngài

lại…”.

Ta không nhìn thấy khuôn mặt Độc Cô Bạch, chỉ nghe tiếng hắn

ho khan điên cuồng, đau đến nhói lòng.

“Ngài rõ ràng không thể ăn chua ăn mặn cũng không thể ăn nhiều

cơm như vậy! Chẳng khác nào muốn lấy mạng ngài!”.

Tim ta chấn động mạnh.

“Không sao…”, Độc Cô Bạch yếu ớt nói, ngay sau đó lại là tiếng

nôn mửa.

“Điện hạ…”, giọng nàng ta bắt đầu ấm ức, “Sáng nay, cô ta

đánh ta…”.

Quả nhiên là đi tố cáo a, ta cười lạnh trong lòng.

Độc Cô Bạch không nói gì, chỉ không ngừng khụ khụ.

Tiểu Hồng thấy hắn không nói lời nào, lại càng bực tức nói:

“Cô ta làm ngài bị thương, không thể tha thứ được”.

“Không…”, Độc Cô Bạch ho khụ khụ, nói: “Đây là do ta…”.

“Điện hạ vì sao phải lấy lòng cô ta?”, Tiểu Hồng lạnh giọng

nói: “Nếu như bởi vì cô ta là Quận chúa nên có điều cấm kỵ, ta sẽ giúp điện hạ

giải quyết cô…”.

“Nguyệt Nhi”, giọng nói của hắn đột nhiên trong trẻo rõ

ràng, ngay trong khoảnh khắc ta tức giận đẩy cửa bước vào vì lời nói của Tiểu Hồng,

Độc Cô Bạch thản nhiên nói: “Không cho phép ngươi đụng đến nàng”.



“Nguyệt Nhi”, giọng nói của hắn đột nhiên trong trẻo rõ

ràng, ngay trong khoảnh khắc ta tức giận đẩy cửa bước vào vì lời nói của Tiểu Hồng,

Độc Cô Bạch thản nhiên nói: “Không cho phép ngươi đụng đến nàng”.

Ta đứng ở cửa, vốn là đang lửa giận bừng bừng, nhưng vì mấy

chữ nhẹ nhàng của Độc Cô Bạch mà giật mình đứng yên tại chỗ.

Tiểu Hồng xoay người, hơi thở lạnh lẽo trên mặt không hề giảm

bớt chút nào, nàng ta oán hận nhìn ta, nhưng nhìn vào thì ai cũng thấy là thật

oan ức. Nàng ta liếc mắt nhìn Độc Cô Bạch đang nằm ở trên giường một cái,

thoáng chốc vành mắt đỏ hoe.

Đây nhất định là một âm mưu.

Ta nghĩ, tuyệt sắc như Tiểu Hồng, không có người đàn ông nào

là không động lòng a. Thật ra thì đúng như lời Tiểu Hồng vừa nói, lúc bắt đầu

ta cũng cho là, sở dĩ Độc Cô Bạch đối xử tốt với ta như vậy là bởi vì thân phận

của ta. Hắn làm sao có thể có tình cảm thật lòng với ta được? Ta và hắn cùng lắm

là chỉ gặp nhau vài lần, nói với nhau le que mấy lời, tiết mục tình thâm nghĩa

nặng này đích thị là hắn và Tiểu Hồng muốn diễn cho ta xem.

Ta hừ lạnh một tiếng, cười nói: “Nguyệt cô nương tâm địa thật

ác độc”.

Tiểu Hồng cắn cắn môi, “Nô tỳ cáo lui”.

Không ngờ nàng lại cứ như vậy mà đi ra ngoài, không có bất kỳ

phản pháo nào. Ngược lại ta cảm thấy có chút không quen, Độc Cô Bạch chậm


Old school Easter eggs.