đột nhiên có chút áy náy, mấy ngày nay, ta sớm
đã quên béng mất Niệm Vãn, nếu như Niệm Vãn biết ta đã hôn Dạ Kiếm Ly, không biết
y có làm thịt ta hay không…
Lòng ta đờ đẫn, nói sang chuyện khác: “Nhược Cửu đâu?”.
Niệm Vãn bất an nhìn ta nói: “Thành phu nhân thứ hai mươi mốt
rồi”.
Lòng ta vui mừng, “Phu nhân thứ hai mươi mốt? Vậy hai mươi
đâu?”.
“Hai mươi?”, Niệm Vãn lặp lại, đột nhiên vẻ mặt mất hứng,
“Cô rốt cuộc có mở cái túi gấm của ta ra xem hay không vậy?”.
Túi gấm nào cơ… Suy nghĩ của ta bay trở về chương thứ ba
mươi hai: Niệm Vãn đưa cho ta một cái túi gấm, dặn ta đến lúc bị đẩy vào đường
cùng thì mở ra. Cái túi gấm đó, lúc ta rớt xuống biển, không biết đã biến đi
đâu mất rồi.
Ta khờ người, “Chẳng, chẳng lẽ…”.
“Ừ”, Niệm Vãn cười thần bí, “Là chiếu thư sắc phong cô làm
Nhị Thập phu nhân”.
…
Ngươi… Cái này mà cũng coi là cẩm nang diệu kế gì a.
Nhưng mà, nếu lúc Tư Mã Đồng Lạc bức bách ta, ta lấy cái này
ra nói cho nàng ta biết ta đã gả cho Tam hoàng tử, nói không chừng chuyện có thể
thay đổi theo hướng khác.
A a a a a a a, ta là một kẻ ngu ngốc!
Niệm Vãn nhìn mặt ta như đưa đám, vuốt vuốt tóc trấn an ta,
“Tiểu Kỷ cũng không cần khổ sở như vậy, dù sao hiện nay cô đã gả cho nhị ca…”.
Ta ai oán nhìn y, thật ra thì có thể không cần phải gả mà. Đột
nhiên lại cảm thấy ý tứ trong lời nói của Niệm Vãn là “Cũng may là cô đã gả cho
nhị ca, không cách nào thông đồng với Dạ Kiếm Ly nữa!”, ta thấy buồn cười, dù
cho ta không lấy chồng, cũng không có cơ hội với hắn mà.
Niệm Vãn cười nói: “Qua nhiều chuyện như vậy, Hoắc tiên sinh
muốn gặp cô, bây giờ có đi được không?”.
Ta gật đầu, theo sau y chui ra khỏi hòn giả sơn. Sau đó…
Từ khi nào mà có rất nhiều người vây quanh nơi này vậy???
Rất nhiều kẻ hạ nhân núp ở góc, Tiểu Hồng đứng bên cạnh vườn
hoa cười lạnh, “Đường đường là Hoàng tử phi tương lai, thế mà lại cùng Tam
hoàng tử…”.
Niệm Vãn hai mắt sáng rỡ chẳng có tiền đồ, nhìn Tiểu Hồng cười
nói: “Nàng là mỹ nhân ở bữa đại tiệc mừng sinh thần của mẫu hậu?”.
Ta đi ra phía trước, Tiểu Hồng theo bản năng lui về phía sau
một bước, ta cười lạnh nói: “Ta muốn đi với ai thì đi với người đó, ngươi chỉ
là một con nô tỳ, ngay cả con chó cũng không bằng, ai cho phép ngươi lắm mồm ở
đây?!”.
Tiểu Hồng cứng họng, giận dữ không ít. Ta ép thêm một bước,
“Đào Nhi!”.
Đào Nhi đi ra từ trong góc, cúi đầu thấp hết mức có thể, “Quận
chúa”.
“Vả miệng cho ta”, ta nói nhỏ.
Đào Nhi kinh hoàng ngẩng đầu, “Cái này…”.
“Ngươi có nghe không?”.
Đôi môi Đào Nhi run run, đột nhiên quỳ rạp xuống, liên tục dập
đầu, “Xin Quận chúa tha cho Nguyệt cô nương, người phạt Đào Nhi đánh Đào Nhi thế
nào cũng được, Nguyệt cô nương có ơn với nô tỳ, nô tỳ thật sự…”.
Niệm Vãn nhíu mày, “Tiểu… Quận chúa, thôi bỏ qua đi”.
Ta đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.
Nhìn tình hình này, ta hẳn là đã biến thành nữ phụ tội ác
tày trời trong tiểu thuyết.
Bọn hạ nhân xung quanh vẫn không nhúc nhích, đều dùng ánh mắt
khinh thường nhìn ta. Đột nhiên một lão già quỳ xuống, ta nhận ra lão, là quản
gia nơi này.
“Quận chúa”, lão lạy một cái, nói: “Nguyệt cô nương chỉ là
tính tình ngay thẳng một chút, nhưng nàng không cố ý mạo phạm, xin Quận chúa
tha tội”.
Quả nhiên là đóng vai thánh nữ thu mua lòng người, coi như
ta cũng hiểu rõ nàng ta, thật ra thì khi mới vừa tới đây ta đã cảm giác được, bọn
hạ nhân nơi này đơn giản trung hậu, không xảo trá giống như trong cung, suốt
ngày tranh đấu giẫm đạp lên nhau, nhưng mà ngay cả khi bọn họ chất phác như vậy,
thì bọn họ vẫn cho là Tiểu Hồng là người tốt, ta mới là kẻ ác.
“Ông cũng muốn làm phản sao, ai cho phép ông nói chuyện?”,
ta hừ lạnh, ác thì phải ác tới cùng, “Được, không ai đánh, tự ta ra tay”.
Ta bước lên hai bước, Tiểu Hồng nhìn ta khiêu khích, bọn hạ
nhân đang núp chung quanh đột nhiên cũng tiến lên, quỳ xuống theo Đào Nhi và
lão quản gia, cùng kêu lên: “Xin Quận chúa tha tội”.
Niệm Vãn đi ra phía trước, nhẹ nhàng phật tay qua gò má Tiểu
Hồng, quay đầu lại cười giả lả, “Aiz nha, ta giúp cô đánh rồi đó, như vậy được
chưa?”.
Trong lòng ta đau xót, Niệm Vãn à, nếu ta nói cho ngươi biết,
nàng chính là kẻ hại ta nằm hai tháng ở Tĩnh Tâm Điện, không biết ngươi có còn
làm như thế hay không. Ta cười lên ha hả, cười đến mức khóe mắt cũng ướt nhòa.
“Bỏ đi”, ta phất tay áo rời đi.
Độc Cô Bạch lúc này hẳn là đang ở Thư phòng, hừ, ngươi biết
tố cáo, bộ ta thì không hả?
Độc Cô Bạch lúc này hẳn là đang ở Thư phòng, hừ, ngươi biết
tố cáo, bộ ta thì không hả?
Ta nổi giận đùng đùng, một đạp đá văng cửa Thư phòng, Độc Cô
Bạch đang luyện viết chữ, tay hắn khẽ run lên, một chữ “Hòa” tuyệt đẹp lập tức
nguệch ngoạc một đường.
Ta một phát cướp lấy bút lông của hắn, quát lên: “Ngươi quản
giáo hạ nhân trong phủ như thế nào, tội phạm thượng thì xử ra sao?!”.
Độc Cô Bạch không kịp hiểu chuyện gì, “Tội phạm thượng?”.
“Đúng vậy, chính là Nguyệt Nhi”, ta ngẩng đầu lên, “Ta muốn
vả miệng cô ta”.
“Quận chúa và Tam hoàng tử lén lút núp trong hòn giả sơn…”,
lão quản gia đột nhiên
