g để lấy
lòng mọi người, tại vì chắc chắn Tiểu Hồng đã sớm áp dụng chiêu này rồi, ta chỉ
có thể dùng thủ đoạn của chính mình.
Rửa mặt xong, ta mới vừa đẩy cửa gỗ, Tiểu Hồng đã đứng ở
ngoài cửa.
Ta bình tĩnh nhìn nàng ta, trong đầu xẹt qua cảnh tượng mười
loại cực hình thời Mãn Thanh.
“Điện hạ đang đợi người đến dùng bữa sáng”, nàng ta rất
ngoan ngoãn nói: “Quận chúa…”.
Bốp!
Một cái tát của ta, khiến cho Tiểu Hồng lảo đảo, lần này
không hề được báo trước, mọi người xung quanh đều ngẩn ngơ, Đào Nhi sợ đến mức
sắc mặt trắng bệch.
“Ngươi còn chưa có thỉnh an ta”, ta nói với vẻ mặt khinh thường.
Tiểu Hồng ôm mặt, trong mắt hiện rõ sát ý, bao nhiêu căm hận
đè nén từ hôm qua lúc gặp nhau tất cả bùng lên trong nháy mắt, nàng ta ngẩng đầu,
vẻ mặt oan ức, nức nở nói: “Thỉnh an Quận chúa”.
Bọn kẻ hầu xung quanh ai cũng cúi thấp đầu, nhưng rõ ràng ta
nhận ra mùi vị bất mãn. Giỏi lắm Tiểu Hồng, lần này, nàng ta là Nguyệt cô nương
dịu dàng yếu ớt có tình có nghĩa với điện hạ, còn ta chính là Quận chúa ác nhân
sau khi cướp đoạt đi vị trí của nàng còn ức hiếp hành hạ nàng.
Ta đây sẽ làm kẻ ác cho các ngươi xem.
“Bây giờ mới biết chào sao?”, ta cười tàn nhẫn, nói: “Sau
này cũng phải thỉnh an như vậy, nếu không thì không chỉ đơn giản là một cái tát
nữa, có hiểu không?”.
Tiểu Hồng gật đầu, Đào Nhi vẫn đứng cách ta rất xa, rõ ràng
là đang sợ. Ta hừ lạnh một tiếng, theo bọn họ vào hậu viện.
Cả vườn đầy ý thơ.
Nước ao lăn tăn, chim chóc khẽ hót, khí lạnh mùa thu thổi
qua, ánh mặt trời vẫn ấm áp như mùa xuân, nhưng người mặc áo trắng đang ngồi
bên cạnh ao mới là điều đẹp đẽ nhất, như thể ảo giác. Độc Cô Bạch cầm trên tay
một quyển sách, khuôn mặt thanh tú nhã nhặn, ánh mắt dịu dàng như nước, dường
như cả trời đất này ngoại trừ quyển sách kia ra, không còn gì khác có thể làm
cho hắn chuyên chú như vậy.
Gen di truyền của cái nhà Độc Cô này sao mà đẹp thế, ta thở
dài, một lần nữa phá hỏng khung cảnh bức tranh hoàn mỹ.
“Điện hạ”, ta nhẹ nhàng kêu, sợ nói lớn tiếng quá sẽ làm hắn
ngất đi mất.
Độc Cô Bạch ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười ấm áp, “Nàng dậy rồi,
Hòa Nhan”.
Tỳ nữ bên cạnh tự động lui xuống, không lâu sau liền bưng
lên bữa sáng tinh xảo, lúc này đã gần giữa trưa, nhưng hắn lại một mực chờ ta
dùng chung bữa sáng sao? Trong lòng ta ấm áp, cười nói: “Cũng không còn sớm,
chúng ta dùng luôn cơm trưa đi”.
Độc Cô Bạch ngẩn ra, Tiểu Hồng lại có chút nóng lòng muốn há
miệng nói, nhưng sau khi nhìn ta một cái lại không nói gì. Buổi trưa thì ăn
trưa thôi mà, có cái gì kỳ lạ đâu, sao mấy tên nô tài này ai ai cũng có bộ dạng
không cam lòng vậy hả???
“Vậy cũng được”, hắn ho khan vài tiếng, cong khóe miệng, ta
đột nhiên nhớ tới chuyện tối hôm qua, cảm thấy có chút tức giận, dù hắn có đáng
thương đến thế nào, thì hắn cũng là nguyên nhân gián tiếp khiến cho huynh đệ của
ta gặp cảnh nguy hiểm.
Tiểu Hồng đi tới lấy khăn tay ra, lau trán cho Độc Cô Bạch,
trời mùa thu mát thế này mà cũng đổ mồ hôi được sao, ta bĩu môi, tuy bọn họ có
những cử chỉ thân mật vượt phép tắc như vậy, nhưng mọi người lại rất tự nhiên,
dường như đây đã là việc quen thuộc bao nhiêu năm nay.
Ta đứng dậy, vươn tay ra với Tiểu Hồng, “Đưa đây”.
Tiểu Hồng cúi đầu, đặt khăn lụa vào trong tay ta, ta vứt
luôn xuống đất, sau đó còn “vô ý” giẫm giẫm lên mấy cái.
Nàng ta nhìn cái khăn tay, trong mắt dường như đã ngấn lệ.
Ta thầm đắc ý, từ trong ngực móc ra cái khăn lụa có thêu “Bạch”,
phất phất lên khoe khoang trước mặt Tiểu Hồng, thật ra là do khăn lụa này vải rất
mịn, xài rất đã, cho nên ta vẫn mang theo bên người, cũng không biết cho tới
bây giờ, nó đã thấm hết bao nhiêu nước miếng của ta, lúc này ta mặc kệ hết, thản
nhiên cười với Độc Cô Bạch, “Sau này đích thân ta sẽ lau mồ hôi cho chàng, có
được không?”.
Độc Cô Bạch ho khan vài tiếng, ánh mắt lẳng lặng xẹt qua mặt
ta, ôn hòa gật đầu.
Món ăn đã dâng lên đủ, ta còn tự tay xới đầy cơm cho Độc Cô
Bạch, còn gắp thêm một cái đùi gà, ráng nhịn thèm mà gắp hết những món ăn mình
thích vào trong chén hắn. Tiểu Hồng lại muốn tiến lên nói gì đó, nhưng còn chưa
kịp lên tiếng, Độc Cô Bạch đã nói khẽ: “Ngươi lui ra đi, Nguyệt Nhi”.
Ta liếc nhìn nàng với vẻ đắc ý thắng trận, cảm giác làm người
ác quả nhiên là rất thoải mái a a a, không trách được vì sao tất cả mọi người đều
thích đóng vai kẻ ác. Trong ánh mắt Tiểu Hồng đầy hận ý, thậm chí còn mãnh liệt
hơn so với lúc nãy khi ta đánh nàng, quả nhiên Độc Cô Bạch chính là điểm yếu chết
người của nàng, trong lòng ta có chút sung sướng, mới sáng sớm ra đã gặp chuyện
vui, cho nên khẩu vị rất tốt, gà vịt thịt cá toàn bộ đều bị ta tiêu diệt sạch sẽ.
Độc Cô Bạch ưu nhã cắn một cái đùi gà, hắn ăn rất chậm rãi rất
đẹp mắt, nhưng như vậy thì làm sao mà ngon, ta cười nói: “Cái này phải cắn một
miếng lớn mới đã ghiền a, ăn gà như ngươi thì làm sao mà có cảm giác sung sướng
được”.
Độc Cô Bạch ngây ra một lúc, đột nhiên cúi đầu nở nụ cười.
Đây là lần đầu ta nghe hắn cười ra tiếng, ta nhìn hắn, khóe
miệng không nhịn được cũng con