XtGem Forum catalog
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327350

Bình chọn: 8.00/10/735 lượt.

đầu bôi một loại phấn có mùi thơm ngào ngạt, làm hại ta hắt

xì hết mấy cái, áo váy từ trong ra ngoài đều đổi thành màu đỏ hoa hoa lệ lệ

hoành tráng, còn đầu tóc thì do không đủ dài để bới nên đành phải gắn hoa lên

cho có lệ, chính giữa cài thêm một cây trâm phượng nặng nề, lòng ta thoáng vui

mừng, đó nhất định là vàng ròng, có phải đều là của ta không hả?

Việc cuối cùng chính là trang điểm, ta không được lộn xộn

nhưng mà ta rất ngứa, thế cho nên ba cung nữ phải cùng nhau đè ta lại, cung nữ

còn lại tô son điểm phấn trên mặt ta một cách bất đắc dĩ, thuận tiện còn cắt

luôn móng tay móng chân. Kết cục là ta khiếp sợ nhìn cô gái trang điểm xinh đẹp

trong gương đồng, thêm bộ váy đỏ hoa lệ lộng lẫy lại càng có vẻ đẫy đà quyến

rũ, quả thật là khác xa một trời một vực so với khi ta tự trang điểm.

Bốn cung nữ đang thưởng thức kiệt tác của mình, bụng ta vang

lên tiếng ọc ọc ọc, khiến cho bọn họ đen mặt. Một người có phản ứng trở lại,

“Nô tỳ chuẩn bị bữa tối cho Quận chúa”.

“Không cần”, một giọng nữ nói.

Ta vừa định hỏi ai, không ngờ Tư Mã Đồng Lạc liền xuất hiện.

Thì ra vị đại tỷ này cô ăn no rồi, lão nương đói bụng thì cô mặc kệ a!

“Tham kiến Công chúa”, bốn cung nữ quỳ xuống.

Thấy Tư Mã Đồng Lạc không thèm quan tâm đến lý lẽ, ta khó chịu

nói: “Ta đói bụng”.

“Ngày mai sau khi lên thuyền rồi dùng bữa cũng không muộn”,

cô ta chậm rãi nói: “Còn có hai canh giờ nữa là trời sáng rồi, đừng làm phai

màu son phấn trên miệng”.

Tây Trạch lớn như vậy, lại còn keo kiệt chút son phấn. Ta

bĩu môi không muốn nhìn tới cô ta, khóe mắt liếc đến cái túi nhỏ của mình, ám

khí đều để trong đó, nếu bây giờ đi qua đó, rồi len lén cầm tới đây, không biết

có thể giải quyết luôn cái ả Tư Mã Đồng Lạc này hay không. Trong khoảnh khắc ta

nổi lên ý muốn giết người, đột nhiên nghĩ đến mẫu cổ vẫn còn đang ở trong cơ thể

cô ta, thật đúng là không thể đụng tới cô ta được. Sáu cái mạng của huynh đệ

ta, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.

Cho nên khoảng thời gian sau đó quả là hành hạ bản thân, ta

dưới tình trạng đói bụng đến cực điểm, lại bị lôi lên một cỗ kiệu hoành tráng

trước giờ chưa từng thấy, bên trong rộng như vậy êm như vậy, nhưng lại bị váy

áo gò bó chỉ có thể ngồi yên một tư thế khó chịu. Miệng ta ngoan ngoãn ai nói

gì cũng đồng ý, chờ đến khi cung nữ vừa buông rèm xuống, ta liền ngã vật ra nệm,

mí mắt trên và mí mắt dưới lại bắt đầu điên cuồng chém giết nhau, chỉ khổ một

cái là, mặc dù buồn ngủ muốn chết, nhưng ta lại không ngủ được chút nào.

Ta lo lắng về tất cả mọi chuyện, nhưng ta lại mắc kẹt ở cái

chỗ này.

Tư Mã Đồng Lạc ra lệnh cấm, ngoại trừ thuyền của chúng ta,

trong vòng nửa năm sau không cho bất kỳ thuyền nào ra biển, ai vi phạm thì trực

tiếp chém chết. Chiêu này cũng rất độc a, cho dù lão Trương bọn họ có giải quyết

được cổ độc hay không, thì ở nơi biển rộng mênh mông này, cho dù võ công có tuyệt

đỉnh đi nữa, mà không có thuyền thì cũng không làm gì được. Mà thuyền bè thì rất

lớn, có cố gắng giấu đến mức nào, ra tới biển cũng sẽ bị phát hiện thôi, lúc đó

sẽ trở thành mục tiêu bị xử chết.

Bụng ta lại kêu ục ục một tiếng. Tiểu Âu Âu miễn cưỡng cuộn

mình vào trong góc, ta ngây mắt tưởng tượng cảnh lông vũ của nó dần dần rơi sạch,

vóc dáng khêu gợi từ từ lộ ra, lớp da nướng màu đồng có sức hấp dẫn không chịu

nổi… Tiểu Âu Âu bị nhìn đến mức nổi da gà, lông cánh gì dựng hết lên, cúi đầu

rên rỉ một tiếng.

Ta rốt cuộc ngủ thiếp đi.

Trong ánh trăng mờ ảo có người gọi bốn chữ “Hòa Nhan Quận

chúa”, ta suy nghĩ thật lâu mới phát hiện ra hình như là đang gọi ta. Đột nhiên

một luồng gió lạnh lướt qua người, ta lập tức có chút tỉnh táo, bò dậy nhìn, Tư

Mã Đồng Lạc mở rèm, khóe mắt nheo lại nhìn ta. Hóa ra ta đã lên trên boong thuyền,

phía dưới bến tàu đầy người, ai cũng rướn cổ lên xem ta trông như thế nào.

Ta liền lăn một vòng ngồi dậy, nhìn sắc mặt Tư Mã Đồng Lạc,

hẳn là hình tượng bây giờ của ta không tốt cho lắm a. Tư Mã Đồng Lạc đen mặt,

nhỏ giọng nói: “Không phải đã nói cho ngươi biết là chỉ có thể ngồi sao?”.

“Cô nói thì ta phải nghe theo à?”, ta vén sợi tóc rớt trên

trán, cười khiêu khích: “Rồi giờ thế nào? Muốn ta nói gì sao?”.

Không đợi Tư Mã Đồng Lạc trả lời, ta cười híp mắt mở miệng

quát: “Chào các đồng chí! Các đồng chí đã cực khổ rồi!”.



Phía dưới ồ lên một tràng.

Tư Mã Đồng Lạc cố gắng dùng ánh mắt lườm chết ta, nhưng mà

có cái gì sai sao hả, vị lãnh đạo nào lên nói chuyện cũng nói hai câu này trước

mà?

Bên cạnh có tiếng bật cười, ta nhìn lại, hóa ra là tiểu

hoàng đế lần trước. Nó chớp chớp mắt nhìn ta, vẻ mặt cực kỳ tò mò, hẳn là cũng

không biết Trưởng công chúa nhà nó đang giở thủ đoạn với ta.

Đột nhiên một đội thị vệ bước ra từ giữa đám đông, ta lập tức

nhận ra mấy người bị vây ở giữa chính là đám lão Trương, ta bỗng dưng mất bình

tĩnh, ngón tay siết chặt ống tay áo, phải làm thế nào bây giờ.

“Cung tiễn Quận chúa”, bọn họ quỳ xuống nói. Ta mở lớn mắt

nhìn, lão Trương đột nhiên ngẩng đầu, trong nháy mắt không còn thấy bóng dáng

lão đâu. Đội thị vệ lập tức náo