ện hạ”.
Ta vừa định mở miệng nói, Độc Cô Bạch liền nhẹ nhàng cướp lời:
“Ta có việc muốn tìm Quận chúa, Hoắc tiên sinh, thứ lỗi không tiếp ngài được”.
Ta trợn mắt há hốc mồm, trơ mắt nhìn Độc Cô Bạch đứng đắn
trang nghiêm lại nói dối thong thả như thế, sau đó không giải thích nhiều liền
lôi ta đi, mặc dù hắn không dùng sức, nhưng ta cũng không dám giãy dụa, chỉ cảm
thấy ánh mắt Hoắc Thanh Phong như mũi nhọn đâm sau lưng, hắn dõi mắt nhìn bọn
ta rời đi.
Độc Cô Bạch đi quá vội vàng, thế cho nên sau khi bước vào
phòng ngủ, vừa mới đóng cửa lại liền che ngực không ngừng ho khù khụ. Ta rất muốn
bước tới vỗ vỗ lưng hắn, nhưng lại ép mình cứng rắn nhịn xuống.
“Tại sao không cho phép ta gặp hắn?”, ta hỏi thẳng.
Độc Cô Bạch ho thật lâu, sắc mặt có chút đỏ, hắn không nói
gì, bàn tay lạnh như băng kéo tay ta, vẫn không hề buông ra.
Ta bỗng dưng không được tự nhiên, “Này… Này!”.
Ta chưa từng gọi hắn là điện hạ, gọi thẳng tên hắn thì cũng
không tốt cho lắm, Độc Cô Bạch lắc đầu, cúi đầu nói: “Sau này không được vào
cung…”, giọng nói nhỏ dần lại bồi thêm một câu: “Cũng không được gặp Tam đệ”.
Hắn sợ ta thông đồng cùng Hoắc tiên sinh sao? Ta bật thốt
lên: “Tại sao vậy?”.
Độc Cô Bạch vỗ vỗ ngực.
“Bởi vì nàng sẽ rời khỏi ta”, hắn nhắm mắt lại, giống như là
đang nói mớ.
Ta đờ người, theo bản năng rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn.
Hắn rốt cuộc xem ta là cái gì?
Ta đột nhiên có chút kích động, vừa có chút tức giận, “Ngươi
cho rằng ngươi nói như vậy, ta sẽ tin sao? Ngươi và Tiểu Hồng hình như xem ta
là con ngốc à?”.
Thấy Độc Cô Bạch không nói lời nào, ta trực tiếp nói thẳng một
mạch: “Ngươi biết rõ Tây Trạch muốn như thế nào, tại sao còn hợp tác cùng bọn họ?
Tại sao chỉ muốn một mình ta? Ngươi không ăn được thì cứ nói thẳng ra, im im rồi
lại tự làm cho bản thân hộc máu, nghĩ rằng như vậy ta sẽ thấy ngươi đáng thương
sao? Còn cùng Tiểu Hồng diễn cái vở kịch buồn cười đó, nghĩ rằng đối xử tốt với
ta một chút thì ta sẽ bị ngươi lừa sao?”, ta càng nói càng lớn tiếng, “Độc Cô Bạch,
ta dám nói cũng chẳng sợ ngươi chê cười, Kỷ Triển Nhan ta đời này còn chưa gặp
được người nào nào tốt với ta mà không có mục đích!”.
Hắn chăm chú nhìn ta, nụ cười trên khóe miệng biến mất, ánh
mắt vô cùng thâm sâu.
“Không nói được gì sao?”, ta dường như bị quỷ nhập, “Ngươi
và Ứng Thiên Nguyệt có quan hệ gì, ta không biết cũng không muốn biết, nhưng mà
ta nói cho ngươi, Ứng Thiên Nguyệt ta nhất định phải giết, nếu như các huynh đệ
của ta chẳng may mất mạng, ta cũng sẽ khiến ngươi phải chôn cùng bọn họ!”.
“Được”.
Ta lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, một chữ “Được” nhẹ như ảo
giác, ta làm bộ như không nghe thấy.
Vẻ mặt Độc Cô Bạch phủ một bóng đen, khóe miệng không còn
cong lên, giọng nói lạnh nhạt nhưng rất rõ ràng.
” Được. Nếu như bọn họ chết, nàng cứ việc… Chôn ta cùng đi”.
“Ngươi lại muốn giở trò quỷ gì?”, ta hoài nghi.
Hắn nắm chặt năm ngón tay, móng tay tái nhợt, hung hăng cắm
vào trong da thịt.
“Hai mươi năm nay, ta vốn là kẻ dư thừa”, Độc Cô Bạch lẳng lặng
nói, ánh mắt trầm tĩnh sâu thẳm, đáy mắt không phản chiếu gì, trong suốt như lần
đầu tiên ta gặp hắn, “Nếu nàng thích, chết thì có làm sao?”.
Hắn đang diễn trò… Hắn là đang diễn trò!
Nhất định là vậy, nếu không, làm sao có thể xảy ra chuyện buồn
cười như thế.
Ta không dám nhìn vẻ mặt không có nụ cười của hắn nữa, chỉ cảm
thấy toàn thân lạnh lẽo, đẩy cửa bỏ trốn ra ngoài.
Một cái bóng vội vã lao đến trước mặt ta, là một nha hoàn ta
chỉ gặp qua mấy lần, hình như là ở chung với Đào Nhi.
“Thỉnh an Quận chúa”, nàng hiển nhiên không quên lý do ta từng
dạy dỗ Tiểu Hồng, kinh hoảng nói.
Ta khoát tay áo, “Chuyện gì mà vội vã như vậy?”.
“Bẩm Quận chúa, Đào Nhi… Mẹ của Đào Nhi bệnh cũ tái phát, chỉ
e… Chỉ e là không qua được”.
Là người mà Tiểu Hồng từng cứu giúp? Trong lòng ta khẽ rung
động, “Dẫn ta đi xem”.
Ta đi theo đuôi nha hoàn kia rẽ qua bao nhiêu góc hành lang
quanh co, qua khỏi rừng trúc nhỏ là đến cửa sau.
Ở trong rừng trúc, ta đột nhiên không đi nữa, nha hoàn kia
quay đầu lại nghi ngờ hỏi: “Quận chúa… A!”.
“Ngươi là ai?”, ta lấy con dao nhỏ chặn trên cổ họng nàng.
“Nô tỳ… Nô tỳ chỉ là bạn của Đào Nhi a…”.
“Thật sao?”.
Ta chậm rãi bước tới gần, “Ta còn mặc cung trang, làm sao mà
được phép ra khỏi phủ? Ngươi từ đầu đến cuối cũng không định dẫn ta đi thay quần
áo… Có lẽ là…”, ta cười lạnh, “Ngươi hoàn toàn không muốn dẫn ta ra khỏi phủ
chăng?”.
Ta chậm rãi bước tới gần, “Ta còn mặc cung trang, làm sao mà
được phép ra khỏi phủ? Ngươi từ đầu đến cuối cũng không định dẫn ta đi thay quần
áo… Có lẽ là…”, ta cười lạnh, “Ngươi hoàn toàn không muốn dẫn ta ra khỏi phủ
chăng?”.
Đôi môi tỳ nữ run run, hiển nhiên hết sức sợ hãi. Ta đã không
còn cái vẻ cà lơ phất phơ nữa, lộ rõ sát ý trong mắt.
“Nô tỳ… Nô tỳ…”, nước mắt nàng trào ra nhanh như vỡ đê, đột
nhiên quỳ sụp xuống la lên: “Quận chúa tha mạng! Quận chúa tha mạng!”.
“Ai sai ngươi tới?”, giọng ta lạnh lẽo, không một chút
thương hại.
“Nô tỳ… Nô tỳ không biết…”, nàng khóc ròn