giết cô chính là Tiểu Hồng,
không phải là ta, cô đối với ta vẫn còn giá trị lợi dụng, ta sẽ không giết cô,
nói cho cô biết cũng không sao”.
Ta đau đến mức cả người run rẩy.
“Cô muốn biết làm sao ta trúng độc mà không chết? Rất đơn giản,
bởi vì ta giải được Phá Thiên Ấn, luyện được võ công đệ nhất thiên hạ, sau đó
chuyển giao nó cho Tư Mã Tướng quân. Bây giờ ta bách độc bất xâm, cũng không ai
có thể làm gì được ta nữa. Các chủ Thanh Phong Các chính là ta, Tiểu Hồng nhượng
lại, Kỷ gia của cô cũng thuộc về ta, nàng ấy chỉ muốn tìm Ngân Hàng của cô, tìm
được tiền rồi thì mỗi người một nửa. Các chủ a, lúc mới bắt đầu ta cũng rất sợ,
nằm mơ cũng thấy Túc Sát một kiếm đến giết ta, nhưng mà hôm nay, ta không còn
phải sợ nữa… Nói đến đây rồi…”, hắn dương dương đắc ý nói: “Ngân Hàng rốt cuộc ở
đâu?”.
Bà nội nó, tình huống thế này quả thực hỏng bét so với tưởng
tượng của ta. Lộ Văn Phi có phải là kẻ si tình gì đâu, nhìn dáng vẻ của hắn,
cùng với bộ dạng ngày hôm đó giải vây cho Tiểu Hồng ở Tĩnh Tâm Điện, quả thực
như là hai người khác nhau. Nếu sớm biết hắn không cần Tiểu Hồng chết sống thế
nào, khi đó ta đã một dao kết liễu Tiểu Hồng cho xong, hại ta còn tưởng rằng hắn
ở gần đó nên không cách nào dám ra tay.
“Ta không nói cho ngươi, không nói cho ngươi, không — nói —
cho — ngươi!!!”, ta nhịn cơn đau tối sầm mặt mũi, rống lên hát như Tiểu Long
Nhân.
Mắt hắn lạnh lẽo, “Ta không giết cô, cô không sợ ta sẽ hành
hạ cô sao?”.
“Hành hạ?”, ta cười lạnh, “Một người hai bàn tay trắng, có
cái gì để hành hạ? Hơn nữa… Ngươi cho rằng ta ngốc đến mức một người một ngựa
đi tìm cái chết sao?”.
Hắn đứng phắt dậy, một giọng nói vang lên ngoài cửa: “Tướng
quân, Nhị hoàng tử ở phòng khách chờ ngài”.
Lộ Văn Phi trừng mắt, ta cười đến gian trá. Độc Cô Bạch a a
a a, ngươi rốt cuộc đã tới, không uổng công lão nương khổ sở chống đỡ lâu như vậy.
Trong lòng nhẹ nhõm, cũng biết là không chịu đựng được nữa, ý thức của ta từ từ
mơ hồ, chậm rãi lạc vào trong bóng đêm.
Lộ Văn Phi trừng mắt, ta cười đến gian trá. Độc Cô Bạch a a
a a, ngươi rốt cuộc đã tới, không uổng công lão nương khổ sở chống đỡ lâu như vậy.
Trong lòng nhẹ nhõm, cũng biết là không chịu đựng được nữa, ý thức của ta từ từ
mơ hồ, chậm rãi lạc vào trong bóng đêm.
Kinh nghiệm trước giờ cho ta biết, ta nhất định là đang ở
bên trong xe ngựa, nếu không thì đâu có buồn nôn chết đi được như thế này.
Mùi thơm gỗ đàn hương bay quanh quẩn trước mũi, ta tham lam
hít một hơi, toàn thân vẫn đau nhức, hình như là đã đấu đá với Lộ Văn Phi, lần
này không thể làm thịt hắn, thật bực bội a…
“Hòa Nhan”.
Ta kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn thấy một đôi mắt thanh tú, đột
nhiên phát hiện ra mình đang nằm trên đùi Độc Cô Bạch, ngủ say đến mức mất hết
hình tượng, nước miếng chảy theo vạt áo của hắn, vẽ thành một cái bản đồ địa
hình đảo Hải Nam.
Ta lúng túng ngồi dậy, “Cái này… Xin lỗi…”.
Độc Cô Bạch dịu dàng cong khóe miệng, “Chắc nàng mệt lắm rồi,
nghỉ ngơi nhiều một chút đi”.
Ta gật đầu cho có lệ, đầu óc vẫn mơ màng không hiểu gì. Sau
khi ta nói những lời cay độc quá đáng với Độc Cô Bạch, ta lại chạy về bảo hắn
giúp ta, hắn không cần suy nghĩ lập tức đồng ý, phái theo rất nhiều người bảo vệ
ta từ phía sau, lại còn tự mình đến phủ Hải Quan Tướng quân đi tìm Lộ Văn Phi,
trong lòng ta thấy thật ấm áp, đột nhiên nhớ ra, “Đào Nhi đâu?”.
“Ở phía sau, bên trong kiệu”, hắn nói nhỏ: “Yên tâm đi”.
Ta lại nằm xuống trên đùi hắn, trong đầu không biết là đang
suy nghĩ mông lung gì, nằm xuống rồi mới cảm thấy hình như là không ổn, lại có
chút ngại ngùng, đành phải ráng dùng sức giữ cái đầu không đè nặng hắn, cảm
giác nghe tiếng tim đập của hắn gần trong gang tấc, khiến cho tim ta cũng không
yên.
Hắn vuốt nhẹ mái tóc của ta, nhẹ đến mức cảm thấy ngưa ngứa,
cũng không ai nói gì. Lúc này ban đêm gió thu lạnh xào xạc, nhưng lại có vẻ ấm
áp dễ chịu như ánh nắng mặt trời. Thật là kỳ lạ, buổi sáng ta còn ở trong phòng
cãi lộn với hắn đến khàn cả giọng. Chỉ sau một khắc, bọn ta lại có thể quên mất
lập trường đối nghịch nhau, cứ như vậy chung sống yên tĩnh.
Một lúc lâu.
“Hòa Nhan”.
“Sao?”.
“Khóc sao?”.
“Không có”.
“Tại sao không khóc?”.
“Tại sao phải khóc?”.
“… Nét mặt của nàng bây giờ, cũng giống như hôm đó, yên lặng
quá mức thì không giống như nàng”.
“Hôm đó?”.
Ta nhẹ nhàng hỏi, sau đó giương mắt nhìn hắn, trong lòng lại
bình tĩnh cực kỳ.
“Hôm đó”, hắn nhàn nhạt lặp lại, sau đó dường như chỉ là lơ
đãng nhắc tới, “Nguyệt Nhi giết nàng, ta ở trong rừng phong nhìn thấy nàng… Là
hôm đó”.
Ta lập tức ngồi phắt dậy, kinh ngạc nhìn hắn.
Vẻ mặt Độc Cô Bạch như thể hắn chỉ thuận miệng kể lại một
chuyện cỏn con chẳng quan hệ gì với hắn.
“Không sai”, hắn nhìn ta, “Người mang nàng từ trong rừng
phong về, không phải là Tam đệ, là ta”.
Mang về? Đem ta nhét vào kiệu của Niệm Vãn trên đường hồi
cung, là hắn làm?
Thật là quá đáng…
“Trên đường cái! Lỡ như ta bị xe cán chết thì làm sao hả?!”,
ta tức giận nhìn hắn chằm chằm.
“Khi đó đã quá nửa đêm, huống chi lúc