Old school Swatch Watches
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327762

Bình chọn: 9.5.00/10/776 lượt.

”, lão quản gia đột nhiên lên tiếng, “Lão nô

không có quyền thả người đó ra, nhưng chỉ cần Quận chúa nói một câu…”.

“Thả! Thả ngay!”, ta quát: “Là người hay là chó cũng phải thả,

mau dẫn người đó tới đây!”.

Lão quản gia vẻ đen mặt nhận lệnh rời đi.

Nhưng mà, nếu người đó thật sự là chó, ta cũng không kinh ngạc

đến thế này.

“Trường Sinh!”, ta lao tới, không còn rảnh để hỏi lão vì sao

lại ở chỗ này, “Trường Sinh! Mau mau cứu hắn!”.

Trường Sinh nhìn ta một cái thấu hiểu, cũng giống như trước

kia, không hề hỏi ta vì sao lại ở đây, lập tức tiến lên bắt mạch, cứu người

cũng có nghĩa là chạy đua với tử thần, chậm trễ nửa giây cũng không được.

Ta vẫn ngồi bên cạnh Độc Cô Bạch, theo dõi hơi thở của hắn yếu

ớt đến mức dường như không còn thở nữa. Hai bên thái dương của Trường Sinh rỉ

ra mồ hôi hột. Một lúc sau, lão nói ra một cái tên dược liệu quỷ dị, bọn hạ

nhân trong phủ tựa như phát điên, lập tức lục soát từng nhà trong thành để tìm

mua, cảm giác này rất giống với lúc còn ở trong thôn, trong lòng ta đau xót.

Năm đó ta ăn nhiều đến độ bị đau dạ dày, vừa nôn mửa vừa sốt rần lên, Trường

Sinh lại không có ở đó, trong thôn hỗn loạn cả lên, Tiểu Hồng và Tiểu Liên

trông chừng ta hai ngày một đêm mới hạ sốt, cả thôn cũng nhịn đói theo hai ngày

một đêm, chuyện tình như thế quả thật khó tưởng tượng.

Ta nghĩ đến quá khứ, vừa ấm áp vừa đau khổ, cặp mắt nhòe

nhòe mơ hồ.

Trường Sinh bắt đầu thu dọn hòm thuốc.

Ta nhỏ giọng hỏi: “Thế nào rồi?”.

“Vết đao rất nặng, nếu không phải có ta ở đây, chậm trễ nửa

canh giờ thôi là hết cách. Chỉ có điều, cổ độc trong cơ thể của Nhị hoàng tử đã

thấm vào tâm mạch, sức khỏe lại càng kém, một trận gió rét cũng đủ để lấy đi

tánh mạng của hắn”.

“Cổ độc đó không thể giải được sao?”.

“Cổ này là một loại cổ lạ của Miêu Cương, khi trúng cổ thì

chỉ cảm thấy cả người không còn sức lực, tuy không phát bệnh, nhưng nhiều năm

tích lũy lại, bệnh càng nặng thêm, phương pháp giải cổ lại rất khó. Triêu Thánh

Môn từng lấy chuyện chữa trị mắt của ngươi để trao đổi, muốn ta trị liệu cho một

người, người đó chính là Nhị hoàng tử. Thật ra thì hắn chỉ cần không đụng đến cổ

độc nữa, điều trị theo cách của ta, thân thể khôi phục thành người bình thường

thì chắc chắn không thành vấn đề… Nhưng mỗi tháng Thái hậu ban thưởng hắn một

chén thuốc, mang danh là ban tặng để điều trị thân thể…”.

“Không phải là mỗi tháng hắn đều uống đó chứ…”, ta mở mắt trừng

trừng.

“Nhị hoàng tử biết rõ hơn bất cứ ai, đó là một chén thuốc độc”,

Trường Sinh chậm rãi nói: “Nhưng hắn vẫn uống, mỗi lần đều uống không chừa một

giọt”.

“…”, trong lòng ta đau nhói.

Hắn nói, hắn sống hai mươi năm nay, vốn là dư thừa.

Độc Cô Bạch a, hai mươi năm, mỗi ngày ngươi phải sống trong

sự căm hận của mẹ ruột, hai mươi năm phải sống như thế nào?

Làm sao ngươi còn có thể cười như không màng chuyện đời như

vậy?

“Nhị hoàng tử đối nhân xử thế rất tốt, đối với ta rất lễ

phép kính trọng, nên ta cũng ở lại đây tập trung tìm phương pháp giải cổ. Cho đến

khi Tiểu Hồng tới đây, ta gặng hỏi nàng tung tích của ngươi, biết ngươi bị Lộ

Văn Phi ám toán, nhưng thân thể của Nhị hoàng tử còn cần ta giải cổ, cho nên Tiểu

Hồng buộc phải giam lỏng ta. Nhị hoàng tử hình như cũng không muốn như vậy… Đây

là một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, có thể làm cho hắn tỉnh lại chốc lát, khả

năng sống sót của Nhị hoàng tử… Sợ rằng không lớn”.



Trường Sinh đẩy cửa bước ra. Ta dựa vào thành giường, không

biết trong đầu đang suy nghĩ gì nữa, dường như đã nghĩ đến rất nhiều việc, lại

vừa giống như chẳng suy nghĩ được gì.

Chết thì cứ chết, ta không cần phải cưới gả gì nữa, âm mưu của

bên Tây Trạch cũng sẽ không thành công. Bảo cứu ta hắn liền cứu, đó là điều ngu

xuẩn của hắn, huống chi mục tiêu ám sát vốn không phải là ta. Ta chung sống với

hắn cùng lắm chỉ được một tháng, vậy mà bây giờ lo lắng căng thẳng đến thế này,

thật là nực cười.

“… Hòa Nhan”.

Giọng nói theo hơi thở mong manh. Ta vội vàng xoay người

sang chỗ khác, quỳ gối trước giường gắt gao nhìn hắn, những ý nghĩ ác độc lạnh

lùng vừa rồi lập tức bay mất.

Khuôn mặt của hắn vẫn như ngọc, chỉ có chút tái nhợt mỏng

manh như thể có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Đôi mắt mỹ lệ tuyệt trần nhẹ nhàng mở

ra, thật lâu sau mới khẽ chớp.

“Có Trường Sinh ở đây, ngươi sẽ không chết đâu”, ta nói nhỏ.

“Trường… Sinh?”.

“Đúng vậy a, Trường Sinh, ngươi không biết sao… Ông ấy bị

giam lỏng ở…”.

“… Ta biết”.

“Ách?”.

“Ta… biết, khụ khụ, ông ta bị… giam lỏng ở… trong phủ”.

“Vậy vì sao ngươi không thả ông ta?”.

“Bởi vì ta…”, đôi môi lạnh tái nhợt khẽ nói: “Không quan

tâm”.

Độc Cô Bạch mấp máy đôi môi khô khốc, tuy tốn sức nhưng vẫn

kiên trì nói cho bằng được, giọng đứt quãng nhưng ta vẫn hiểu, trong lòng bàn

tay ta là bàn tay lạnh lẽo của hắn.

Bàn tay đó, tựa hồ làm thế nào cũng không ấm áp lại được.

Không quan tâm.

Khi còn bé nằm trong tay Thái Hậu.

Khi được ban cho những chén cổ độc.

Khi khiếp sợ nhận ra Thái Hậu là mẫu thân ruột của hắn.

Khi cố gắng nhẫn nhịn tất cả, đơn giản là v