hết đi được, lại ngại
không dám chạy ra ngoài vì sợ bị người ta nói mình bạc tình bạc nghĩa, cuối
cùng chịu không nổi sự ngược đãi của đồ ăn chay, ta đạp cửa xông ra: Bà nội nó
chứ, Độc Cô Bạch đã bất tỉnh chỉ có thể uống thuốc, các người muốn dùng cái đống
đồ ăn chay nhạt nhẽo này thuốc chết ta luôn sao?
Những người làm trong nhà bếp đều nhát gan, ta vừa hù dọa một
chút, tất cả đều ngoan ngoãn đi giết gà đi làm thịt heo, có điều trên khóe mắt
vẫn len lén toát ra tiếng lòng bất mãn. Ta nhìn mà thấy buồn cười, bộ dạng mọi
người tâm không cam lòng không nguyện thế này, thật là quá đáng lắm, tốt xấu gì
ta cũng lăn lộn một thời gian ngắn ở bên cạnh bà đầu bếp, có nhiều thứ vẫn còn
rất quen tay nha.
Ta tỏ vẻ khinh thường hừ lạnh, thuận tay đoạt lấy một củ
khoai tây trong tay tiểu nha đầu bên cạnh, hét lớn một tiếng, sau đó xoàn xoạt
gọt vỏ khoai tây.
Mọi người trong nhà bếp, tất cả đều bị chấn động, mắt chữ O
miệng chữ A nhìn chằm chằm khoai tây vàng tươi ngày càng chất nhiều trên cái thớt
trước mặt ta. Tiểu nha đầu kia tỉnh lại trước, quệt mồm rồi bắt đầu cắt khoai
tây, ta càng gọt càng quen tay, cứ như là vừa mới luyện được một tầng công lực.
Những người khác liếc ta qua khóe mắt, rồi lại bận rộn với
công việc của mình. Dường như tất cả đều dứt khoát nhiệt tình hẳn lên, giống
như là có một vị tướng chỉ huy, không khí trong nhà bếp lập tức trở nên sinh động
tích cực, tất cả mọi người không nói lời nào, đều vùi đầu lo làm việc.
Rốt cuộc ta gọt xong núi khoai tây, hai tay tê rần, một mùi
thơm uyển chuyển lượn lờ xông vào mũi. Ta cười gian trá dùng hai ngón tay nhón
một miếng thịt bò, đưa vào trong miệng, vẻ mặt hạnh phúc. Đại thúc đang làm món
thịt bò đột nhiên mở to mắt rồi chợt nhận ra ta đang ăn vụng.
Những người còn lại cũng có chút lúng túng, vừa tỉ mỉ nấu
ăn, vừa ngại ngùng len lén nhìn ta, một lát cũng nấu xong. Ta nhìn trong phòng
bếp, có chừng hơn ba mươi dĩa món ngon nóng hổi đang bốc hơi, nước miếng lập tức
chảy ra ba nghìn thước. Yến tiệc của lão hoàng đế chắc cũng chả ngon hơn cái
này đâu, ta thèm mà không ăn được, cuối cùng chịu không nổi giật lấy một dĩa rồi
nhét lấy nhét để đồ ăn vào miệng, bọn hạ nhân đứng đó nhìn ta khoái chí ăn vụng,
chỉ đành phải bốn mắt nhìn nhau.
Lau vệt nước miếng trên khóe miệng, đột nhiên cảm thấy hình
như hơi bị mất hình tượng, cho nên ra vẻ khách khí, “À này, mọi người cũng ăn
đi, một mình ta ăn cũng không hết”.
Tiểu nha đầu cắt khoai tây đồng tình nhìn ta, đột nhiên hỏi:
“Quận chúa nương nương, người cũng biết gọt khoai tây?”.
Ta nghẹn. Một đại nương bên cạnh từ ái nói: “Đúng vậy a, mấy
vị tiểu thư nhà quan gia ít khi động tay động chân, nhiều khi ngay cả khoai tây
nhìn thế nào cũng không biết!”.
“Quận chúa là người Tây Trạch mà”.
“Món ăn ở Tây Trạch chắc là không dễ ăn rồi?”, đại thúc làm
thịt bò thương cảm nói: “Nhìn xem Quận chúa đói đến mức nào kìa”.
Ta dở khóc dở cười, vừa nuốt đồ ăn trong miệng để nói chuyện,
nhưng đại nương kia lại bới thêm một chén cơm trắng thật lớn, hai tay dâng cho
ta, “Quận chúa tới Đông Lăng, một thân một mình như vậy… Cũng không dễ dàng
gì”.
Lời nói này làm trong lòng ta ấm lên, mặc dù nghe là lạ, hơn
nữa những người thuần phác này nói chuyện với ta không kiêng dè lễ phép, nếu là
nói với những tiểu thư dòng họ hoàng thất khác thì đã sớm bị hạ lệnh ném ra
ngoài chém bỏ rồi. Ách, nói chứ tiểu thư nhà người ta thì đâu có vào bếp ăn vụng
đâu…
“Cám ơn”, ta nhận lấy chén cơm, chân thành nói.
Chuyện càng xảy ra thì càng quái dị đến mức buồn cười, bởi
vì bọn họ không dám ngồi cùng bàn ăn cơm với ta, cho nên mỗi người cầm một chén
cơm trắng, tùy tiện gắp chút thức ăn rồi ngồi chồm hổm trên mặt đất mà ăn, ta
thấy như vậy cũng thú vị, thế là cũng bắt chước gắp mấy món ăn vào chén, cùng bọn
họ ngồi xổm xuống thành một vòng tròn, bắt đầu ba hoa tán phét chuyện trời nam
đất bắc. Người làm trong nhà bếp bình thường cũng không có chuyện gì vui, khó
có khi được tụ lại náo nhiệt một chỗ như vậy, bọn họ hỏi rất nhiều chuyện phong
tục tập quán cuộc sống cư dân Tây Trạch, thật ra ta cũng chẳng biết gì nhiều,
chỉ toàn là bịa chuyện, cũng may là trong số bọn họ chưa có ai đi Tây Trạch bao
giờ, thế cho nên mọi người nghe ta ba hoa đến sửng sốt, tất cả đều tin sái cổ.
Khi Đào Nhi đỡ Tiểu Hồng xuất hiện ở cửa phòng bếp, nhìn vào
thấy ngay đại thúc thịt bò đang ôm chén cơm, dương dương đắc ý truyền cho ta bí
quyết làm thịt bò. Hai mắt ta sáng lên, vẻ mặt vô cùng chăm chú lắng nghe, thỏa
mãn lòng hư vinh của đại thúc.
Không khí trong phòng vốn đang hài hòa, Tiểu Hồng vừa xuất
hiện, mọi người bỗng dưng cảm thấy họ đối xử thân thiết với ta, giống như là phản
bội sau lưng Tiểu Hồng, cho nên tất cả đều lộ vẻ lúng túng. Ta đứng lên ra vẻ
không sao cả, bộ mặt rất yêu nghiệt, “Ơ, đây không phải là Nguyệt cô nương sao?
Sao vậy, hai mông đã lành lặn như cũ rồi sao?”.
Tiểu nha đầu kia lập tức xì cười, sau đó bị đại nương trừng
mắt liếc, nàng vội vàng che miệng lại.
Ánh mắt Tiểu Hồng trống rỗng, vẻ mặt
