g ngăn cản được Tiểu
Hồng, ta vừa định đi ra ngoài, Tiểu Hồng đã xông tới cửa. Nàng ta không thèm liếc
mắt, xông thẳng vào trong phòng nặng nề quỳ xuống trước Trường Sinh.
“Gia gia!”, nàng ta nức nở khóc, “Ta không nên đối xử với
ông như vậy, muốn chém giết muốn róc thịt muốn làm gì cũng được, chỉ cầu xin
ông cứu chàng!”.
Tiểu Hồng vẫn gọi Trường Sinh là gia gia, không giống như ta
chẳng lễ phép kêu tên lão loạn cả lên. Trường Sinh thở dài không trả lời, ta nhớ
lại chuyện trong thôn, trong lòng vừa đau vừa tức, đá một cước vào thắt lưng Tiểu
Hồng.
“Ai cho ngươi vào!”, ta trừng muốn rớt con mắt ra ngoài,
“Cút ngay!”.
Tiểu Hồng ôm eo, ngẩng đầu, hận ý mãnh liệt tràn ra từ ánh mắt,
cổ tay trắng nhấc lên muốn bóp cổ ta, thị vệ canh ngoài cửa liền giữ nàng ta lại,
ta bước tới một bước túm lấy tóc nàng ta, hoàn toàn không còn để ý tới hình tượng
Quận chúa nữa.
Ta và Tiểu Hồng nhìn chằm chằm vào nhau, nàng ta căm hận
nói: “Ta biết ngươi hận ta, nhưng nếu ngươi hại chàng, ta có thành quỷ cũng
không tha cho ngươi!”.
“Ta nói vậy thôi”, ta giận quá lại cười, “Hắn đối xử với ta
rất tốt, vì sao ta phải hại hắn?”.
Thần sắc Tiểu Hồng buồn bã, hiển nhiên là bị ta đâm trúng nỗi
đau trong lòng.
“Muốn thành quỷ sao?”, ta dùng sức kéo thật mạnh, một nhúm
tóc đen rơi xuống, Tiểu Hồng cắn chặt răng không kêu ra tiếng.
“Vậy cũng phải xem bà nội ta đây có cho ngươi chết hay không
đã!”.
* * *
Từ hôm đó bắt đầu nhàn rỗi, ta cuối cùng cũng hiểu tại sao
các vị thiên kim tiểu thư khi không có gì làm là muốn chạy ra đường, mỗi ngày
ngoại trừ việc đối mặt với một cái tủ lớn đầy sách, một cái gương đồng to cỡ
bàn tay, mấy cái kim may lòe lòe lóe sáng, còn lại chẳng có gì chơi. Ta từng đi
tìm đại nương ở nhà bếp dạy ta thêu uyên ương, kết quả là… Chắc cũng không cần
kể nhiều, năng lực thêu hình trừu tượng của ta rất tốt, đại nương chỉ đành cười
trừ cho đỡ tức, sau đó nói rằng cái ta vừa thêu là một đôi gà bị vặt lông.
Đào Nhi vốn là tỳ nữ của ta, bây giờ biến thành tỳ nữ của Tiểu
Hồng, rất nhiều người bao gồm cả Tiểu Hồng đều cho là nàng tới làm gian tế, chỉ
tiếc là không phải, ta còn lo rằng nàng không có đủ sức để mà nửa đêm bóp chết
Tiểu Hồng.
Mẹ ruột của Đào Nhi sau khi bị bệnh phát tác, đã qua đời.
Thù này không đội trời chung. Giờ ta chỉ chờ Tiểu Hồng trúng độc, đau đến tận
xương tủy! Nhưng mà gần đây Tiểu Hồng cũng không xuất hiện nữa, chỉ e là lại có
âm mưu, ta đi tới đi lui trong phủ chẳng khác gì kẻ trộm, phải đề phòng nàng ta
và Lộ Văn Phi.
Thân thể Độc Cô Bạch ngày càng chuyển biến tốt đẹp, mỗi ngày
ta theo hắn phơi nắng ở vườn hoa, giống như là đã hẹn trước, không ai nhắc đến
chuyện hôm đó nữa. Hắn đối với ta thật tốt, bệnh yếu như vậy, vẫn nhận ra là ta
đang chán chết, nên dù cho ta dùng bút lông sói mà hắn quý nhất để vẽ mấy con
rùa nhỏ, hoặc là để lại vài vệt mực trên quyển sách mà hắn thích nhất, hắn cũng
chỉ mỉm cười không nói gì. Ta cũng thấy xấu hổ, thế là học mấy món ăn đơn giản
nấu cho hắn, hắn ăn thì bảo là được mở rộng khẩu vị, ta ăn thì thấy là sống
không bằng chết, có khi nửa đêm chạy tới nhà bếp kiếm cơm, mọi người nhìn mãi
cũng quen.
Gần đây thời gian ngủ trưa của Độc Cô Bạch càng ngày càng
dài, có khi ngủ một mạch đến lúc mặt trời xuống núi, ta thừa dịp này hẹn gặp Hoắc
Thanh Phong, kể ra toàn bộ những chuyện cần thiết, ngay cả chuyện ta là Các chủ
Thanh Phong Các cũng không giấu diếm. Hắn nhíu mày, đến lúc nghe thấy cái tên
Tư Mã Lạc Đồng, mặt liền biến sắc, người thông minh như hắn còn phải đồng ý là
cái kế sách này của Tư Mã Lạc Đồng thật sự cao thâm, khó mà giải quyết. Ta do dự
một lát rồi trực tiếp hỏi: “Hoắc tiên sinh, ta có một vấn đề, xin được thỉnh
giáo”.
Hoắc Thanh Phong khẽ sờ cằm.
“Hai mươi năm trước vào cái đêm đánh tráo hài tử… Thật ra
thì có ba hài tử có đúng không?”.
Hắn không hề kinh ngạc, chỉ liếc mắt mỉm cười, “Ta biết Kỷ
cô nương chắc chắn sẽ đoán ra”.
“Ngươi không nói cho ta biết, là cố ý sao?”, ta có chút khó
chịu.
Hoắc Thanh Phong thở dài, nói nhỏ: “Ta cũng không phải là muốn
lừa gạt cô nương. Nếu cô vì vinh hoa phú quý mà phản quốc bội dân, lúc đó ta
không giết cô chính là có tội. Nhưng dù sao cũng không nhìn nhầm cô, aiz… Đêm
đó, đúng là có ba hài tử”.
“Vết đỏ trên trán Dạ Kiếm Ly… Chính là vết dao của bà ta?”.
Lúc này Hoắc Thanh Phong mới tỏ vẻ kinh ngạc, giống như thể
hắn không còn nhận ra ta, “Kỷ cô nương… Cô…”.
“Ta biết Dạ Kiếm Ly”, ta bình tĩnh nói: “Huynh ấy cùng ta đi
Tây Trạch”.
Hoắc tiên sinh bỗng tỏ ra lo lắng, trong lòng ta đột nhiên
có dự cảm xấu, nhưng cụ thể là cái gì thì ta lại không nói ra được. Hắn đứng
lên: “Ta phải lập tức đi Tây Trạch”.
Ta nhất thời có cảm giác, hình như là có gút mắc gian tình
gì đây.
“Hoắc tiên sinh!”, ta la lên sau lưng hắn, “Nếu như có thể…
Hãy mang huynh đệ của ta trở về”.
Hắn đi rồi.
Nhưng ta vẫn còn ngây người khiếp sợ, mặc dù đã có chuẩn bị
tâm lý từ trước, nhưng Dạ Kiếm Ly… Người này quả thật là ca ca của Niệm Vãn.
Nhưng cái đêm hai mươi năm trước, Hoắc ti