chỉ sợ rằng hắn đều như vậy, cho dù bị người
ta xem thường, hắn cũng không làm gì hơn.
Đoàn người trong cung vừa rời khỏi, ta lập tức chạy tới trước
mặt Độc Cô Bạch.
“Thân thể ngươi như vậy có ra ngoài được không?”.
Độc Cô Bạch không trả lời, trong mắt có ý muốn hỏi.
“Ngày mai chính là Trung thu”, ta ngẩng mặt lên nhanh chóng
nói: “Chi bằng chúng ta đi ngắm trăng đi”.
“Ngắm trăng?”, đôi mắt thanh tú của Độc Cô Bạch đột nhiên trợn
tròn, “Hòa Nhan, nàng…”.
“Mặc quần áo dân thường, cũng không ai biết chúng ta là ai”,
ta cười nói: “Đi thưởng thức một đêm trung thu bình dân, thấy thế nào?”.
Hắn sửng sốt một chút, ngón tay xoa xoa mặt ta, ánh mắt đen
nhánh như mực.
Độc Cô Bạch nghiêng người, có sợi tóc xẹt qua vành tai của
ta, rất ngứa.
Khoảnh khắc đó, một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.
Khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn trang nhã tuyệt trần của Độc Cô
Bạch nổi lên vệt đỏ ửng nhàn nhạt, còn ta thì lập tức u mê.
Đêm Trung thu.
Ta vọt vào phòng lão quản gia, không thèm để ý lão đang mãnh
liệt phản đối, lôi ra bộ quần áo may bằng vải dệt thủ công mà lão đã cất giấu mấy
chục năm, sắc đỏ tím có vẻ cũ kỹ. Ta vui vẻ ra mặt, đưa cho Độc Cô Bạch, kết quả
là, bởi vì hắn cao hơn lão quản gia một cái đầu, cho nên ống quần ngắn lộ ra cả
cổ chân, đành phải đưa cho ta mặc. Ta méo mặt một lát, vì ta ghét nhất là màu đỏ.
Đại nương ở nhà bếp tự tay búi cho ta một búi tóc kiểu nam,
khoác vào bộ quần áo màu đỏ tím đầy mùi nấm mốc, hiển nhiên nhìn rất giống một
thằng nhóc nhà quê mới lớn lần đầu tiên vào thành thị. Để ăn theo điệu bộ giả dạng
dân thường của ta, Độc Cô Bạch mặc một bộ trường sam[1'> màu xám tro, bên trong
lót một lớp bông dày mặc dù thời tiết không lạnh lắm, vì thân thể Độc Cô Bạch
không chắc là có thể chịu nổi gió đêm.
Ta rất buồn bực, khi Độc Cô Bạch mặc đồ trắng, mặt mũi trang
nhã, lộ ra vẻ thanh tao tự nhiên không cần bàn cãi. Nhưng gần đây khi hắn mặc
trường sam bình dị màu xám tro, vẫn ôn văn nho nhã hơn người, vẫn làm cho người
ta chú ý không dời tầm mắt đi được.
Ta bực dọc nhìn hắn thu xếp, chỉ đi ra ngoài một đêm mà huy
động toàn bộ thị vệ, cải trang thành kiểu gì đều có đủ, từ tên ăn mày đến vị
công tử nhà giàu, rồi cả mấy người bán hàng rong… Mọi người làm quá lên nhìn thật
là tức cười. Một đại quân như thế này cũng không thể đi ra ngoài cùng một lúc
được, cho nên, vị công tử nhà giàu mở đường, tên ăn mày đi sau chót, ta và Độc
Cô Bạch ở giữa đám người bán hàng rong lén lút lẻn ra từ cửa sau.
Gió đêm thoáng lạnh, nhưng không thể át đi âm thanh rầm rĩ
náo nhiệt.
Mảnh trăng tròn yên lặng treo trên đường chân trời, tiếng
người ồn ào từ khu chợ ven sông, ngựa xe như nước. Nghe nói ven sông mở cuộc
thi thuyền rồng rất lớn, tất cả mọi người đều đi xem náo nhiệt, mấy gánh hàng
bán đồ ăn vặt gần đó được dịp buôn bán tấp nập. Ta vốn định lôi kéo Độc Cô Bạch
đi xem thuyền rồng, cuối cùng lại bị mùi đồ ăn bốn phía hớp mất hồn, lập tức bỏ
rơi thuyền rồng đi theo tiếng gọi của đồ ăn vặt.
Độc Cô Bạch hiển nhiên cảm thấy đồ ăn vặt rất là mới mẻ, hắn
căng thẳng ngồi xuống, ho khan mấy tiếng, ta nhìn chủ quầy đòi chén trà nóng, Độc
Cô Bạch bận rộn sờ tay vào ngực, móc ra một tờ giấy.
Bà nội nó, ngân phiếu năm trăm lượng!
Ta lập tức nhào tới đoạt lấy ngân phiếu trong tay hắn, vẻ mặt
hung ác, nói: “Lấy tiền ra làm cái gì, không sợ bị cướp sao?!”.
(Ú: chị cướp chứ ai cướp = =!!!)
“Nhưng mà trà nóng với lại hoành thánh…”, Độc Cô Bạch ngây
ngốc hỏi: “Không tốn tiền sao?”.
“Trà nóng là được miễn phí, hoành thánh mới tốn tiền, nhưng
cùng lắm cũng chỉ vài đồng thôi, mà tờ ngân phiếu này của ngươi có thể mua nổi
mười cái cửa hàng…”, ta lầm bầm lầu bầu gấp ngân phiếu lại, cực kỳ tự nhiên
nhét vào trong ống tay áo của mình, vẻ mặt hào phóng nói to: “Ngươi đã không có
tiền lẻ, chi bằng chầu này ta mời a”.
Độc Cô Bạch sửng sốt, nhưng sau đó lại nở một nụ cười ấm áp.
Hoành thánh được dọn lên, hơi nước nóng hổi bốc lên từ miệng
chén. Ta nhanh nhẩu húp một muỗng, nóng muốn phỏng lưỡi, vội há miệng lấy tay
quạt quạt, Độc Cô Bạch cũng nếm một miếng, mỉm cười nói: “… Ta không ngờ, ngự
thiện[2'> cũng không ngon gì hơn cái này”.
Ta dương dương đắc ý cười, “Đợi lát nữa còn có nhiều món
ngon hơn”.
Thật ra thì, ta đã sớm để ý đến quán thịt nướng xiên que bên
cạnh, nhưng mà… Độc Cô Bạch không ăn được a, chỉ có thể cho hắn ăn mấy món nhẹ
như hoành thánh. Thịt nướng xuyên que a thịt nướng xuyên que, tao với mày hôm
nay vô duyên, ngày sau nhất định gặp lại.
Cuộc thi thuyền rồng dường như đã bắt đầu, trên bờ đầy người
đứng xem, rất nhiều du thuyền đậu ở bờ sông kiếm khách, chắc là lên thuyền ngồi
thì nhìn rõ hơn.
Ta dắt Độc Cô Bạch đến hỏi giá tiền. Du thuyền này chia làm
vài loại, một loại là thuyền khách hào hoa bậc nhất, phần lớn các công tử tiểu
thư nhà giàu đã bao hết thuyền, một đêm năm mươi lượng bạc; loại thứ hai là
thuyền gỗ nhỏ, đậu bên cạnh các thuyền hoa, ách, gọi văn vẻ là thuyền hoa, nói
toạc ra là kỹ viện di động, các cô nương ở đây thật cực khổ a,
