nương phóng điện đến
mức sắp bị căng gân, cao da chó bôi trên mặt cũng sắp không dính được nữa,
trong lòng căng thẳng muốn chết.
Tiêu Kiến Nhân lại đột ngột hỏi: “Lão hủ mạo muội, xin Quận
chúa nói thử vài câu Tây Trạch?”.
Một luồng sét bổ trúng đỉnh đầu của ta, Tây… Tây Trạch?
Chính là cái thứ tiếng mà La Yến Thanh từng nói lúc ở bến tàu đó sao? Ấn tượng
rất xa vời a a a a a.
“Ha ha”, ta cười.
Vẻ mặt Tiêu Kiến Nhân trong nháy mắt trở nên mịt mờ, chắc là
không hiểu ta đang cười cái gì.
“Ha hả ha hả, ha hả ha hả ha hả”.
Thật ra thì ta cũng không hiểu, kệ mẹ lão, cười trước đã rồi
hãy nói, chiến lược này gọi là phân tán sự chú ý của kẻ địch. Đầu tiên là cười
yếu ớt, sau đó ôm bụng cười, sau đó cười ngửa tới ngửa lui kinh thiên động địa.
Tiêu Kiến Nhân rốt cuộc không chịu nổi, tiến lên một bước,
“Quận chúa…”.
Ta theo bản năng lui về phía sau, đột nhiên đụng vào lồng ngực
một người.
Hơi thở mùi gỗ đàn hương phà tới, Độc Cô Bạch nắm tay ta,
thân thể yếu ớt cố gắng chống đỡ, ta dường như có thể cảm giác được tay hắn khẽ
run.
Nhưng giọng nói của hắn vẫn vững vàng, lạnh nhạt.
“Tiêu Minh Chủ”, Độc Cô Bạch khẽ mỉm cười, “Đã lâu không gặp”.
Tay hắn đặt lên chỗ nhiều mỡ béo nhất trên eo ta, làm hại ta
lập tức cứng ngắc cả người.
Nhưng nghe lời nói của Độc Cô Bạch, sao hắn lại ra đây gặp
Tiêu Kiến Nhân? Lúc này lỡ như Tiêu Kiến Nhân ra tay, thì bọn ta phải làm sao
bây giờ? Đầu óc ta điên cuồng xoay tròn, quên mất không để ý bọn họ nói gì. Đến
lúc ta lấy lại tinh thần, Tiêu Kiến Nhân đã nở nụ cười hiền lành, “Như vậy, đã
quấy rầy Nhị điện hạ rồi”.
Độc Cô Bạch gật đầu, ta giơ cây quạt, hé ra ánh mắt yêu quái
eo éo nói: “Không tiễn”.
Ta muốn bắn thêm một ánh mắt tà mị, bỗng nhớ ra Độc Cô Bạch
vẫn còn ở đây, cho nên ánh mắt ta vặn vẹo kỳ quái nhìn về phía lão. Đột nhiên cảm
thấy sau lưng mình lạnh như băng.
Độc Cô Bạch nhìn bóng lưng Tiêu Kiến Nhân, nụ cười trên khóe
miệng vẫn chưa biến mất, nhưng vẻ mặt thật lạnh lẽo.
Ta chưa từng nhìn thấy vẻ mặt hắn lạnh như thế bao giờ.
Nhưng một giây sau, hắn đã buông bàn tay đặt trên eo ta, dịu
dàng cúi đầu nhìn xuống.
Hiển nhiên là hắn lập tức ngớ người, toàn bộ dịu dàng trong
mắt biến thành kinh ngạc.
“Hòa Nhan…”, một lúc sau hắn mới kinh ngạc nói: “Mặt của
nàng…”.
Ta lười giải thích, lại thấy Độc Cô Bạch không nhịn được
quay đầu đi, cố nén giọng cười nhỏ một tiếng, ngay sau đó lại kịch liệt ho
khan. Ta không nói gì đỡ lấy hắn, đại khái là trong lòng mỗi người đều có mục
đích riêng.
Từ đằng xa có một tỳ nữ đi qua, nhìn thấy bộ dạng của ta, hoảng
sợ đến rớt cả khay trà, che mặt chạy nhanh…
* * *
Trong phòng có tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế, ta lẳng
lặng đứng ngoài cửa, trên mặt vừa có vẻ khoái trá vừa có phần hưởng thụ.
Người trong phủ nhìn riết cũng quen, bọn họ chỉ không biết
vì sao Nguyệt cô nương đang khỏe mạnh, đột nhiên lại sinh bệnh như vậy. Cả người
vô lực, thân thể tiều tụy, dường như có một phần thân thể đau đớn không chịu nổi,
như ngàn vạn con kiến đang cắn khắp nơi nhưng không thể gãi, nếu không da liền
sưng đỏ thối rữa từng mảng lớn.
Ta còn đang đứng xuất thần, Đào Nhi đã đẩy cửa ra.
“Nàng ta muốn cắn lưỡi… Bọn em phải đè xuống”.
Ta gật đầu, trong lòng dâng lên khoái cảm trả thù. Hai tháng
trước, Đào Nhi rốt cuộc đã ra tay như thế nào thì ta không rõ, đã mời không biết
bao nhiêu là đại phu, Độc Cô Bạch cũng từng xin Trường Sinh xem thử, nhưng mà
không cần lão phải giả bộ, lão nhân gia ông ta từ lâu đã nói với ta thuốc này
khó giải. Cho nên người trong phủ đều than thở, cho là Tiểu Hồng thấy cái ghế
Hoàng tử phi bị ta cướp đi nên trở thành điên loạn mất lý trí.
“Ngày hôm nay đã là lần thứ ba nàng ta cắn lưỡi”.
Đào Nhi còn đang làm nhiệm vụ hoạt động gián điệp, khuôn mặt
nhỏ nhắn tinh khiết của nàng đã sớm biến mất, trước sau chỉ còn vẻ mặt lạnh
lùng. Ta thật sự muốn xé thử lớp da trên khuôn mặt Đào Nhi xem có phải thật sự
là nàng hay không, là ai đã biến nàng thành như vậy? Nhưng mà, ta thật sự không
còn lựa chọn nào khác.
Theo Đào Nhi nói, có một người từng đến gặp Tiểu Hồng, lén
lén lút lút, theo miêu tả của nàng, người này chắc hẳn là Lộ Văn Phi.
Có mùi vị âm mưu rồi, mỗi ngày ta đi tới đi lui trong phòng,
thân thể Độc Cô Bạch vẫn gầy yếu, nhưng gần đây hắn giống như bề bộn nhiều việc,
thường xuyên không thấy mặt hắn cả ngày.
Sắp tới mười lăm tháng tám, ta nổi lên cơn thèm bánh trung
thu, vọt tới nhà bếp yêu cầu đại thúc làm cho ta ăn. Nhưng mà cái nơi quỷ quái
này có cả đống quy củ, chưa tới đêm trăng tròn trung thu, ai cũng không được ăn
bánh. Vậy chẳng phải là vừa thèm mà chỉ được nhìn không được ăn sao? Đang buồn
bực, đột nhiên nghe phía ngoài ồn ào, ta chạy đến tiền viện nhìn từ xa, toàn là
người trong cung.
Độc Cô Bạch đang cùng người nọ nói chuyện gì đó, ta nghe
không rõ lắm, nhưng nhìn bộ dạng thì cũng hiểu, yến tiệc mừng trung thu tối
mai, nếu Độc Cô Bạch không muốn thì không cần phải đi.
Hắn dâng lễ vật lên, ánh mắt trước sau như một vẫn nhẹ như
nước.
Những năm nay,