bết vào trán, định lấy
khăn tay lụa của Độc Cô Bạch ra lau. Mảnh khăn lụa này đã bẩn đến mức chẳng nhận
ra nổi, ta len lén quay đầu lại, Độc Cô Bạch đang mở to mắt, mặc dù không có sức
lực, nhưng vẫn nhìn ta không chớp mắt. Ta bỗng có chút ngượng ngùng, theo phản
xạ ném khăn lụa bẩn vào trong chậu nước, ném rồi mới nhớ ra bên trong chậu cũng
toàn là máu mũi của ta, thế là lại vội vàng nhặt ra.
Cho nên, khăn lụa hình như lại càng bẩn hơn…
Ta lúng túng giấu khăn lụa vào ống tay áo, xoay người lại cười
cười nhìn Độc Cô Bạch, hắn chống người dậy muốn xuống giường, ta vội vàng bước
lên đỡ lấy hắn, thân thể cao gầy dựa hẳn lên người ta, làn khói đàn hương lượn
lờ cuốn tới, ta len lén giương mắt lên, lại phát hiện ra hắn đang nhìn mình,
trên mặt nóng rần lên.
Thật vất vả mới an toàn đưa được hắn đến ghế nằm bên cạnh
bàn, Độc Cô Bạch chậm rãi vươn tay, cầm lấy chén cháo ta nấu, nhìn nhìn một
lát, sau đó chậm rãi nếm một muỗng.
Ta không ngăn lại, dù sao mùi vị cũng không tệ mà, huống chi
còn rất bổ, chắc là không có vấn đề gì đâu.
Độc Cô Bạch ăn vài miếng, đột nhiên nâng tầm mắt nhìn ta,
đôi mắt tú nhã lóe ra ánh sáng khác lạ.
Vẻ mặt ta quẫn bách, khăn lụa bẩn từ trong tay áo rớt ra
ngoài, ta vội vàng nhặt lên giấu sau lưng, nhưng tất cả đều bị Độc Cô Bạch nhìn
thấy hết.
Hắn đột nhiên cười ra tiếng.
Ta đen mặt, có cái gì buồn cười hả. Độc Cô Bạch cười một hồi,
bắt đầu ho khan kịch liệt, ta bước lên vỗ lưng giúp hắn thuận khí, người này thật
là, biết rõ mình không thể vận động mạnh mà còn cười như vậy.
Hắn đột nhiên không cười nữa.
Ta cứ như vậy vỗ lưng hắn, không khí tĩnh lặng, tư thế thân
mật. Hình ảnh trong phòng thoáng chốc trở nên mập mờ.
Độc Cô Bạch nhắm mắt lại, hỏi nhỏ: “Nàng muốn nói cái gì?”.
Ta vẫn không đành lòng, nhưng mà lại càng không nỡ, sợ rằng
sẽ tổn thương hắn nhiều hơn. Mặc dù đây là lần đầu tiên có người thâm tình với
ta như thế, mặc dù ta rất muốn ích kỷ tiếp tục hưởng thụ cái tình cảm này.
Nhưng mà, ta cũng giống Độc Cô Bạch thôi, đều là những kẻ đau khổ bởi tình yêu
đơn phương.
Nếu như ta là hắn, ta cũng sẽ hy vọng mình được thanh tĩnh.
“Ta yêu một người”, ta dứt khoát nói gọn gàng.
Độc Cô Bạch cong khóe miệng, “Hắn họ Dạ?”.
Ta suýt chút nữa cắn trúng lưỡi mình, “Ngươi, ngươi biết?”.
“Ban đêm, nàng luôn ở trong mộng gọi Tiểu Dạ Tử”.
Ta thoáng chốc đỏ mặt, tầm mắt rũ xuống không dám nhìn Độc
Cô Bạch, thì ra hắn đã sớm biết.
“Độc Cô Bạch, ta…”.
“Ta vẫn luôn nghĩ xem…”, Độc Cô Bạch đột nhiên ngắt lời ta,
không mở mắt, nhưng vẫn mỉm cười, “Người đó là người như thế nào”.
Ta không biết nói gì cho phải, ngược lại lâm vào trầm mặc.
“Người đó nhất định là…”, Độc Cô Bạch tiếp tục, nhưng lại chậm
chạp như không muốn nói nữa, tựa hồ sau khi hạ quyết tâm mới chậm rãi mở miệng,
“Nhất định là rất tốt”.
“Phải”, ta nhẹ nhàng phụ họa, “Mà thật ra thì cũng không tốt
lắm, tên đó vừa tự yêu bản thân vừa xấu xí, đối với ta lại hung dữ…”.
Còn chưa nói xong, Độc Cô Bạch đã thôi mỉm cười, mím môi thật
chặc.
Lúc hắn không cười, sẽ làm người khác run sợ trong lòng.
Ta giật mình, không chịu nổi cái bầu không khí hít thở không
thông trong phòng, liền thu hồi khay cháo đi ra ngoài.
“Nhưng nàng phải gả cho ta”.
Giọng nói nhàn nhạt, có chút bá đạo, lại có chút đáng
thương. Giống như là một đứa trẻ bị cướp mất kẹo, tuyệt đối không giống như
cách nói chuyện của Độc Cô Bạch.
Tâm trạng ta căng lên, không quay đầu lại, quyết tâm đáp:
“Ngươi biết là ta bị ép buộc”.
Độc Cô Bạch không nói nữa, ta không yên lòng quay lại nhìn.
Thấy hắn nghiêng đầu lệch qua một bên, hôn mê bất tỉnh.
“Độc Cô Bạch!”.
Ta vội vàng chạy tới, vỗ vỗ mặt hắn, thấy không có phản ứng,
đành lao ra cửa hét toáng lên: “Người đâu…”.
Sắc mặt Độc Cô Bạch ửng đỏ, ta không biết nên làm gì bây giờ,
cầm tay hắn, bàn tay hắn tiều tụy nắm lại thật chặt, móng tay bấm vào da thịt tạo
thành vệt đỏ sẫm như máu, hẳn là vừa rồi hắn liều mạng nhẫn nhịn.
Chỉ là, không rõ là nhẫn nhịn chịu đựng nỗi đau thể xác, hay
là nỗi đau trong lòng?
Trường Sinh nhìn ta bất đắc dĩ, “Ngươi bỏ cái gì vào cháo?”.
Ta tỏ vẻ đáng thương đứng một bên, giống như là bị la mắng,
ngập ngừng nói: “Bỏ… Cái này, còn có cái này, a, còn có cái kia…”.
Ta chỉ vào đống dược liệu đem đến từ nhà bếp, sắc mặt Trường
Sinh càng lúc càng xanh mét, ta căng thẳng nắm chặt tay áo.
“Ngươi, nha đầu này…”, lão thở dài, “Toàn là gây chuyện!”.
“Nhưng… Chính hắn cố ý muốn ăn…”.
Trường Sinh trợn mắt nhìn ta một cái, ta lập tức ngậm miệng.
Hai gò má Độc Cô Bạch đỏ hồng, giống như là say rượu.
“Tuy đều là dược liệu bổ, nhưng mà… Thân thể hắn gầy yếu,
đâu có tiếp nhận nổi?”, Trường Sinh nói: “Nhưng trong những dược liệu này, chắc
một số có kháng tính với cổ độc, nếu không hắn sẽ không nóng rần lên như vậy…”.
Ta mừng rỡ, đột nhiên ngoài cửa có tiếng la lối: “Nguyệt cô
nương… Quận chúa có lệnh… Thân thể cô như vậy, hay là, không nên vào trong
đâu…”.
“Không! Cho ta vào! Để cho ta vào!”.
“Nguyệt cô nương…”.
Chắc là lão quản gia ngoài cửa cũng khôn