ên sinh và Tư Mã Lạc Đồng cuối cùng là
làm trò gì, sao Dạ Kiếm Ly lại trở thành đệ tử của Tuyệt Địa tiên nhân?
Ta đang nghĩ đến mức muốn nổ tung đầu, đột nhiên có người gõ
cửa nói: “Quận chúa, Tiêu quốc cữu cầu kiến”.
Tiêu quốc cữu? Tiêu quốc cữu là ai a… Quốc cữu là huynh đệ của
hoàng hậu sao…
Chẳng lẽ, là Tiêu Kiến Nhân?
Ta giật mình hoảng sợ nhảy lên trên giường, nhất quyết không
mở cửa, quát to: “Không gặp! Nói là ta chết rồi!”.
Ngoài cửa: …
Nhưng suy nghĩ lại, võ công của Tiêu Kiến Nhân biến thái như
vậy, không có gì sao lại đến tìm ta, chắc chắn là thấy Độc Cô Bạch chưa chết,
muốn tới bồi thêm một đao, chuyện này cũng không hay. Ta gấp gáp ngồi dậy, “Đợi
một lát đợi một lát! Ta vừa sống lại rồi!”.
Ngoài cửa: …
Giằng co trang điểm một phen, sau khi xác định không còn
chút sơ hở, mới đi tới mở cửa, cười nói: “Đi tới tiền viện thôi”.
Tỳ nữ ngoài cửa đã đợi từ lâu, quay đầu lại vừa nhìn thấy ta
đã há hốc miệng cằm rơi xuống đất, “Quận quận quận quận Quận chúa… Người… Đây
là làm sao?”.
Ta xấu hổ gãi gãi đầu, “Rất đáng sợ sao?”.
Có vẻ tỳ nữ kia rất muốn nói “Đáng sợ”, nhưng lại sợ ta nổi
giận, đành phải cười khan nói: “Quận chúa như thế nào cũng đẹp”.
Ta tới ngồi trong Quan Ngư đình[1'> ở tiền viện, rất khinh bỉ
tên cái đình này, bởi vì ta ngắm tới trưa cũng không thấy con cá nào dưới nước.
Mới vừa tạo dáng ngồi xong, khuôn mặt trung can nghĩa đảm của
Tiêu Kiến Nhân đập vào tầm mắt, tim ta nhảy thót lên, lão khom lưng hành lễ,
kính cẩn nói: “Tham kiến Quận chúa”.
Ta hắng giọng cất tiếng eo éo, “Không cần đa lễ”.
Tiêu Kiến Nhân vừa ngẩng đầu, bị cây quạt lông to tướng xanh
xanh đỏ đỏ hoa hoa lệ lệ của ta dọa cho hoảng sợ đến mức thối lui về sau một bước.
Ta dùng cây quạt che nửa mặt, nghiêng đầu lộ ra nửa mặt còn
lại đắp đầy ba lớp cao da chó[2'>, phóng cho lão một ánh mắt tà mị rất sống động,
cười thản nhiên.
Ta dùng cây quạt che nửa mặt, nghiêng đầu lộ ra nửa mặt còn
lại đắp đầy ba lớp cao da chó, phóng cho lão một ánh mắt tà mị rất sống động,
cười thản nhiên.
Tiêu Kiến Nhân không hổ là người từng trải, chỉ kinh ngạc một
chút rồi nhanh chóng hoàn hồn.
“Quốc cữu gia ghé thăm, không tiếp đón từ xa”, giọng ta ngọt
ngấy, cứ như vừa rẽ vào mê cung quanh co.
“Quận chúa khách khí rồi, lão hủ có chuẩn bị chút lễ mọn,
mong Quận chúa vui lòng nhận cho”.
Có quà? Phía trên cây quạt lộ ra một con mắt to được trang
điểm màu xanh dầy cộm, liếc thật nhanh vào cái hộp quà trong tay lão, đúng là rất
nhỏ… Tầm nhìn vô tình lướt qua ánh mắt của Tiêu Kiến Nhân, tim ta nhảy bộp lên
một phát, lạnh lẽo đến mức máu như đóng băng lại.
Trong khoảnh khắc đó trăm nghìn ý nghĩ hiện lên trong đầu,
không cần biết Tiêu Kiến Nhân có nhận ra ta hay không, lão đến Bạch phủ, còn
chuẩn bị quà cho ta, xem ra lão tới đây không phải chỉ nhắm vào một mình Độc Cô
Bạch. Đang tự định giá bản thân, ta lại cười duyên eo éo nói: “Quốc cữu gia quá
khách khí rồi, vậy Hòa Nhan cung kính không bằng tuân mệnh”, thuận tiện bắn tới
một ánh mắt tà mị nữa, thành công làm cho Tiêu Kiến Nhân run rẩy.
Ta tiếp tục che mặt, truyền lệnh cho tỳ nữ, nàng hiểu ý bước
ra khỏi Quan Ngư đình, nhận lấy hộp quà nhỏ trong tay Tiêu Kiến Nhân. Ta mở ra
xem thử, là một chuỗi ngọc minh châu, tuy nói ta hoàn toàn không nhận biết được
cái nào là đồ tốt cái nào không tốt, nhưng mà dùng để hối lộ, chắc hẳn là chất
lượng không tệ. Cho nên, lại tiếp tục nhìn về phía Tiêu Kiến Nhân cười thô tục,
ánh mắt hám tiền có sẵn không cần làm bộ, cực kỳ chân thật.
Tiêu Kiến Nhân vui mừng, tia nghi ngờ trong mắt lão cuối
cùng cũng biến mất. Ta không dám nói nhiều, chỉ yên lặng tùy cơ ứng biến.
“Không biết Quận chúa có thể tới gần một chút để nói chuyện
không?”.
Tới gần? Nhìn bộ dạng Tiêu Kiến Nhân, nhất định là có bí mật
muốn nói. Nhưng mà thứ lão nương sợ nhất bây giờ chính là đứng gần lão a.
“Hòa Nhan thất lễ, gần đây nhiễm bệnh sởi, trên mặt có
chút…”.
“Quận chúa quốc sắc thiên hương, bệnh sởi làm sao ảnh hưởng
được?”, công phu nịnh hót của Tiêu Kiến Nhân coi bộ cũng cao, dù vậy ta lại cảm
thấy trong bụng co rút, cũng không phải là ta không thích nghe, nhưng có câu vật
cực tất phản[1'>, không phải sao?
Tiêu gia trước đây không có gốc nhà quan, vậy mà Tiêu Thái hậu
lại ngồi lên được cái ghế đứng đầu hậu cung, e rằng trong đó còn có nguyên nhân
khác. Ta cố trấn tĩnh quả tim đang nhảy bình bịch, cứ như vậy đi. Cho dù là
Tiêu Kiến Nhân, cũng chưa chắc có thể nhận ra tiểu nha hoàn rất lâu trước kia
nay lại là Quận chúa Tây Trạch.
Nhưng hiển nhiên là ta đã đánh giá thấp ấn tượng của mình đối
với lão…
Ta vịn tay tỳ nữ bước xuống bậc thềm đá, Tiêu Kiến Nhân đột
nhiên hỏi: “Quận chúa… Hình như nhìn rất quen mặt?”.
Ta suýt chút nữa té lăn xuống đình, vội vàng giơ cây quạt
lên tạo hình, ngọt ngào cười nói: “Nào có, người ta lần đầu tiên tới Đông Lăng
mà”, dứt lời, lại ném thêm một ánh mắt câu hồn sang.
Thế nhưng Tiêu Kiến Nhân lại nghiêm túc nghiêng người sang một
bên, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó. Bà nội nó, hai con mắt lão
