Snack's 1967
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328414

Bình chọn: 9.5.00/10/841 lượt.

đó nàng cũng chẳng

khác gì người chết”, hắn nhẹ nhàng nói, định nói tiếp cái gì đó, nhưng ta cắt

ngang mở miệng muốn hỏi, không ngờ cỗ xe chợt nảy lên một cái, hắn đột nhiên té

vào lồng ngực ta, trong khoảnh khắc, mỹ nam ưu nhã tuấn tú bị ta ôm trọn. Ta

còn chưa kịp đẩy ra, một thanh kiếm xuyên vào chỗ hắn vừa mới ngồi, đâm xẹt qua

lỗ tai ta chỉ chệch đi một chút xíu.

Chẳng lẽ là Lộ Văn Phi phái truy binh tới? Đầu óc minh mẫn của

ta lập tức bay trở về, ta kéo Độc Cô Bạch nấp xuống, tránh né đường công kích

thứ hai, lúc này mà vén rèm lên thì không khác gì tự tìm đường chết, hai bên

tai đều là tiếng vũ khí va chạm lẻng xoẻng, xem ra hai phe đã ra tay rồi. Xuống

tay quyết liệt như thế, hẳn là nhằm về phía ta. Ta xoay người lại kinh hoàng

nhìn Độc Cô Bạch, nhưng hắn không hề bối rối, trong lúc thế này mà vẻ mặt hắn

dường như có ý muốn trấn an ta, ngón tay lạnh như băng vững vàng nắm lấy tay

ta.

“Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng”.

Giờ này phút này, bốn mắt nhìn nhau, cảnh tượng động lòng

người như thế, ta cũng rất muốn phối hợp đáp lại lời Độc Cô Bạch rằng ta tin tưởng

hắn. Nhưng mà… Thật sự là lá gan của ta nhỏ quá nên ta không dám tin đâu a, đại

ca à ngươi nghĩ đây là sân khấu diễn kịch sao hả? Nói chơi với lão nương còn

chưa đủ vui sao, ngươi còn muốn diễn trò cho ai nhìn a.

Ta thống lĩnh Thanh Phong Các bốn năm, biết rõ quy củ ám sát

của đám sát thủ. Nghe thấy tiếng binh khí xa dần, chắc chắn là dẫn tới không ít

người, một số dụ đám cao thủ hộ vệ tới chỗ xa, một số lợi hại nhất ở lại giải

quyết đối phương. Ta đã chảy mồ hôi lạnh đầy lưng, bàn tay vẫn còn đang nằm

trong tay Độc Cô Bạch, muốn rút ra, nhưng làm thế nào cũng không có sức rút ra.

Chuyện xảy ra chỉ trong tích tắc.

Một giây khi ta còn đang suy nghĩ lung tung, một mũi phi

tiêu bay xẹt qua đỉnh đầu, ta cùng với Độc Cô Bạch lập tức cúi đầu xuống, sau

đó, sát thủ liền dễ dàng tìm ra vị trí bọn ta đang núp, từ phía ngoài rèm, một

đao chém xuống.

Đến lúc ta ngửi thấy mùi máu tanh, thì đã không còn kịp nữa.

Khi ngọn đao kia chém xuống, nhìn thấy ta sắp mất mạng dưới

lưỡi đao, Độc Cô Bạch lại cong khóe miệng.

Thật ra thì cũng rất kỳ lạ, trong tình huống nguy cấp như vậy,

ta lại có thể nhìn thấy nụ cười không màng danh lợi của hắn giống như mọi ngày.

Hắn cứ cười, cho dù có lẽ hắn cũng không thích cười đâu.

Thậm chí ngay cả khi hắn chắn trước thân thể ta, trên lưng hắn

phụt ra một vòi máu tươi. Hắn vẫn đang cười.

Nếu nàng thích, chết thì có làm sao?

Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng.

Ta vẫn cho là ngươi đang diễn trò, nhưng ngươi lại dùng mạng

của mình để diễn tròn cái vai này.

“Độc Cô Bạch!”, ta sợ hãi hét lên, dù biết đám sát thủ có lẽ

vẫn chưa rời đi, “Độc Cô Bạch! Độc Cô Bạch! Có ai không…”.

Lần đầu tiên ta gọi tên hắn, không ngờ lại là lúc như thế

này.

“Đừng khóc”, hắn cười yếu ớt.

Ta bây giờ mới phát hiện ra trên mặt mình ươn ướt, hẳn là bất

tri bất giác chảy nước mắy. Ta quẹt tay lau lung tung, rồi nắm chặt tay hắn,

“Ngươi muốn giả bộ làm người tốt! Có cơ hội để xài khổ nhục kế là xài liền

sao?! Cứu ta thì thế nào, ta sẽ không báo đáp ngươi! Ngươi đừng có mong a… Cho

nên ngươi…”.

“Ta… Không phải là… Cứu nàng…”, vẻ mặt hắn không có chút đau

khổ, như thể hắn chẳng hề bị thương, “Bọn họ… Là muốn giết ta”.

“Kẻ nào ăn no rỗi việc muốn giết ngươi?”.

“Thái hậu”.

“Thái hậu? Bà ta ăn no sao…”, ta đang muốn nói nhảm để phân

tán sự chú ý của hắn, nhưng không ngờ chính mình lại quên mất chuyện chính trước.

Thái hậu! Tiêu Thái hậu!

“Ngươi nói là…”.

“Đúng vậy”, hắn vốn là đang bình tĩnh nằm trong lòng ta,

không ngờ lại nhếch khóe môi, lạnh nhạt, an tĩnh, vừa giống như thường ngày,

nhưng lại vừa không giống.

Nụ cười này, quá bi thương.

“Thái hậu”, hắn chậm rãi nói: “Mẫu thân ruột của ta, muốn đẩy

ta vào chỗ chết”.

Đám sát thủ kia chắc là nghĩ rằng đã ra tay thành công nên

không đuổi theo, nói thật ta cũng không dám chắc bọn họ có thành công hay

không, bởi vì tay Độc Cô Bạch càng ngày càng lạnh. Bọn hộ vệ đã trở về, ta biết

bọn họ hết sức trung thành đối với Độc Cô Bạch, hận không thể tự đâm mình mấy

đao lấy cái chết tạ tội, ta mắng muốn chết bọn họ, đem hắn trở về phủ trước rồi

muốn đâm chết gì thì cứ việc đâm. Sau đó một đống hộ vệ to con đều không lên tiếng

nữa, cõng Độc Cô Bạch khinh công trên nóc nhà, ta cũng được cõng trên một tấm

lưng rộng, nhìn thấy rõ ràng vành mắt đỏ hoe của bọn họ.

Đêm đó Bạch phủ như muốn nổ tung, ta vẫn nắm tay Độc Cô Bạch,

bởi vì hắn cứ nắm tay ta thật chặt không chịu buông ra. Ta không ngừng nói chuyện

với hắn, sợ hắn mất đi ý thức thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Đã gọi thái y

rất nhiều lần, nhưng vẫn không có ai tới, mụ nội nó đám thái y không phải là phục

vụ suốt hai mươi bốn giờ gọi tới là tới liền sao?!

Nhưng ngay sau đó ta gõ đầu mình một cái, ta bị nhũn não rồi,

là Tiêu Thái hậu phái sát thủ, giết không chết thì làm sao có thể truyền thái y

tới chữa trị cho hắn. Mà bây giờ tìm đâu ra đại phu cao tay đây? Ta căng thẳng

đến độ ứa ra đầy mồ hôi.

“Có một người