chủ không phải cũng trở thành Quận chúa Tây Trạch rồi sao?
Làm việc nói chuyện, vẫn không có khuôn phép không có quy tắc như vậy, mồm mép
không nhịn được”.
“Ta vẫn luôn hòa ái dễ gần như thế mà”, ta cười, có cảm giác
dường như chúng ta vẫn còn ở trong thôn, hắn đang cùng Diệp Vô Trần lao tâm lao
lực suy nghĩ kế đối địch, còn ta thì cực kỳ ăn không ngồi rồi ở bên cạnh ăn
nho, sung sướng không còn gì để nói.
Nhưng mà, thời gian đã thay đổi, cảnh vật cũng thay đổi, người
vẫn còn là người, nhưng chúng ta, không quay lại như lúc đó được nữa.
Trong mắt ta dâng lên sát khí, chỉ cảm thấy khi hắn quay
lưng về phía ta, có trăm phương nghìn cách có thể xử lý gọn hắn. Không biết kiểu
chết nào là chậm rãi nhất khổ sở nhất đây ta?
“Nếu không phải là Tiểu Hồng nói, ta thật sự không thể tin
được cô lại chạy đến Tây Trạch, còn lên làm Quận chúa”.
Ta quay đầu đi, trong bụng nhanh chóng suy nghĩ, hắn vẫn gọi
là Tiểu Hồng, không phải là Nguyệt Nhi sao?
“Ta thấy rất kỳ lạ nha, tại sao ngươi lại thả rông cho cô
gái mà mình ái mộ hết lòng, để nàng cả ngày ở bên cạnh một người đàn ông khác”,
ta cố ý nói.
“Bởi vì nàng ấy muốn như vậy”.
Giọng nói rất bình tĩnh, không có bất kỳ băn khoăn nào.
“Tình cảm không tốt cũng không nên cưỡng cầu… Cho nên…”, ta
treo đầu dê bán thịt chó, nhanh chóng đổi đề tài, “Không nên lợi dụng Đào Nhi,
chuyện này không có liên quan đến nàng…”.
“Lợi dụng?”, một bên lông mày anh tuấn của hắn nhướn lên,
“Nàng ta cam tâm tình nguyện làm con tin, bởi vì Tiểu Hồng đã cứu mạng mẹ nàng
ta”.
Ta ngẩn ra, trong lòng trống trải, không nói được đó là cảm
giác gì.
Hẳn là đã quen bị phản bội chăng.
“Thật là ngu ngốc, nàng ta không biết suy nghĩ, vì sao mẹ
nàng ta vẫn đang khỏe mạnh, Tiểu Hồng vừa tới liền bị bệnh, lại nhân lúc đó tốt
bụng cứu mạng mẹ con nàng ta?”, hắn giễu cợt, “Bởi vì trước đó Tiểu Hồng đã hạ
độc thôi”.
Lý trí của ta bị nhấn chìm trong nháy mắt.
“Các ngươi không nên ác độc quá mức, xem tất cả mọi người là
kẻ ngốc sao?!”, ta xông tới túm lấy cổ áo của hắn, nước bọt phun như mưa đầy đầu
hắn, “Trả Đào Nhi lại cho ta!”.
Nụ cười ngụy trang đã sớm mất tăm mất tích, toàn thân ta phừng
phừng ngọn lửa tức giận và căm hận.
“Trả lại cho cô? Nàng ta hình như cũng không phải là của
cô”, hắn hài hước cười lên, lại đột nhiên kinh ngạc trừng to mắt. Đó là bởi vì
ta len lén khởi động cơ quan ám khí, bao nhiêu ngân châm toàn bộ đều bay đến
ghim vào người hắn.
“Cảm thấy trêu ta rất vui sao?”, ta từ trên cao nhìn hắn quỳ
rạp trên mặt đất, “Cảm thấy ta giống như con chuột nhắt không biết gì sao, rất
dễ giết chết sao? Lộ Văn Phi a, ngươi có biết sai lầm lớn nhất của Tiểu Hồng là
gì không? Chính là hôm đó ở trong rừng không một đao giết chết ta, còn sai lầm
lớn nhất của ngươi, chính là hôm nay lúc bắt được ta cũng không một kiếm làm thịt
ta!”.
Môi hắn lộ ra màu độc xanh tím, “Cô… Quả nhiên…”.
“Ta là con chuột nhắt, ta nhát gan mà vô dụng”, ta nhìn hắn,
giống như là đang nhìn một con kiến hôi, “Nhưng ngươi đừng quên, con chuột nhắt
này từng giây từng phút đều muốn bò lên thân thể của ngươi, cắn đứt cổ họng của
ngươi!”.
Ta tức giận nói, trong lòng điên cuồng xao động, đại thù đã
báo được một nửa, chẳng lẽ dễ dàng như vậy sao? Nhưng rõ ràng là hắn đã trúng mấy
cây độc châm, hẳn là không sai.
Phía sau đột nhiên có cơn gió thổi qua, ta mạnh mẽ quay đầu
lại, xuất hiện hai gã dẫn theo một thiếu nữ, chính là Đào Nhi. Ánh mắt nàng trống
rỗng nhìn thẳng ta. Gã đang lôi kéo nàng nhìn thấy Lộ Văn Phi té trên mặt đất,
liền một kiếm đập vào khúc xương trên lưng ta, lập tức đau nhức truyền khắp
toàn thân, trong đầu một mảnh đen tối, ta cố gắng chống đỡ, đá chân lên, ám khí
Lăng Không Câu trên chân trong nháy mắt đá nát lồng ngực gã, máu tươi phun ra,
Đào Nhi sợ đến mức thét chói tai.
Thật ra thì ta đây chỉ biết đánh đấm mấy chiêu khó coi, chẳng
qua là do ám khí lợi hại, lại thêm sau lưng bị đánh trúng chỗ đau nên phát
khùng. Ánh mắt ta buông lỏng, nhưng dường như xuất hiện ảo giác: Hắc khí trên mặt
Lộ Văn Phi, đang chậm rãi tan mất? Hắn đứng lên!
“Cô vẫn giống như trước kia”, hắn nhẹ nhàng bước đến gần, “Tất
cả vì những chuyện liều mạng nhàm chán… Một Đào Nhi mà thôi, mạng của nàng ta
có quý bằng mạng của cô sao? Lừa gạt bọn tỳ nữ của cô, ta sớm đã đặt gian tế nằm
vùng trong Bạch phủ, ai vô dụng thì giết, cô đã đoán ra nàng ta, cần gì phải
bao che cho nàng ta nữa”.
“Các chủ”, gã còn lại đang giữ Đào Nhi kính cẩn nói: “Nha đầu
này ở bên ngoài nghe lén, xử trí như thế nào?”.
Các chủ? Trong khoảnh khắc đó, ta còn tưởng rằng gã đang gọi
ta.
“Nếu Quận chúa đã muốn…”, Lộ Văn Phi giễu cợt, “Vậy thì trả
nàng ta lại cho Quận chúa thôi. Các ngươi lui ra đi”.
Gã đẩy cửa đi ra. Ta nhìn chằm chằm Lộ Văn Phi, rốt cuộc
không chịu nổi đau đớn, vịn vách tường chậm rãi ngồi bệt xuống.
“Sao vậy? Nghe thấy hai chữ Các chủ, kinh ngạc à?”, hắn châm
chọc, “Thật thú vị, không phải sao? Các chủ thật đang ở chỗ này, nhưng bọn họ lại
không biết. Không cần nhìn ta như vậy, người muốn