ột chén”.
Người đàn ông thô kệch bên cạnh Niệm Vãn nâng chén, không
khí liền nóng lên.
Ta cùng với Hoắc tiên sinh thối lui vào một góc, có cung nữ
dâng rượu ngon món ăn ngon lên, bụng ta kêu ùng ục, giờ mới nhớ ra cả ngày nay
ta cũng chưa ăn gì, chỉ tiếc là ngồi phía trước đều là nam a a a.
Ta như tên trộm nhìn nhìn bốn phía, cảm thấy Hoắc tiên sinh
câu tới không ít ánh mắt của mọi người, ta giấu mặt phía sau hắn thật ra thì
cũng rất bình thường mà, trước bàn hắn bày biện một con gà quay tạo hình như mỹ
nữ gợi cảm cũng rất bình thường, còn có cái chén rượu bằng vàng ròng kia lại
càng bình thường…
Ta vươn hai móng vuốt tội ác về phía món ngon, rồi hạnh phúc
ra tay.
“… Tài hoa hơn người, mời góp vui một chút, thế nào?”.
Ta đang chiến đấu hăng hái với đùi gà, đột nhiên nhận thấy tầm
mắt của Hoắc tiên sinh, sau đó phát hiện ra cả đại điện đều đang nhìn ta.
…
Xương gà vỡ vụn. Ta chà chà bàn tay đầy dầu mỡ lên váy, dẫn
tới âm thanh xì xào.
Có lầm không a, ai tài hoa hơn người, chẳng lẽ là đang nói
ta…
Niệm Vãn cười híp mắt nhìn ta, vẻ mặt ý nói “chính là ngươi
đó”. Ta đột nhiên nhận ra, câu nói mới vừa rồi là của y, tiểu tử thúi này nhớ
rõ mối thù ta bắt cá của y rồi còn lừa gạt y, hẳn là đang muốn chơi xỏ lại ta,
đáng giận, trên đời chỉ có tiểu nhân và Niệm Vãn là không nên dây vào.
Hoắc tiên sinh ho khụ một tiếng, ta đã leo lên lưng cọp khó
xuống, đành phải tiêu sái bước ra giữa đại điện.
Tiêu Thái hậu hứng thú nhìn ta, dường như bà ta cực kỳ yêu
thương Niệm Vãn, bất kể con trai bảo bối nói gì bà ta cũng vui vẻ. Nhưng mà ta
phải làm gì để góp vui đây a, hay là ca hát, bắt chước những cô gái xuyên không
khác hát nhạc tiếng Anh sao? Ta sợ sẽ bị thiên lôi đánh chết! Khiêu vũ? Ta chỉ
biết múa lăng quăng như Cậu bé bút chì thôi! Còn làm thơ? Những bài thơ nổi tiếng
uyển chuyển triền miên kia ta cũng không nhớ ra nổi a a a a…
Theo hệ số khó khăn mà nói, làm thơ tương đối vẫn dễ dàng
hơn một chút.
Ta cố gắng ổn định trái tim đang nhảy nhót, mở miệng ra
chính là một câu thuộc lòng từ hồi tiểu học.
“Đầu giường ánh trăng rọi!”.
Trên đại điện vốn có không ít người chuẩn bị nhìn ta chê cười,
nghe năm chữ như thế đột nhiên tất cả đều tĩnh lặng lại, trong lòng ta âm thầm
đắc ý, quả nhiên tác phẩm của Lý Bạch đại thần nổi tiếng như vậy không phải là
không có lý do, cho nên chậm rãi tiếp một câu: “Mặt đất hai đôi giày”.
…
Toi rồi.
Lão nương sao lại không chịu quên cái câu xuyên tạc mà hồi
bé thường nghe người ta nói vậy a, thói quen đúng là một thứ không tốt!
Mọi người trên đại điện đều dãn đầu lông mày ra, vẻ mặt Tiêu
Thái hậu và Niệm Vãn lại càng mờ mịt.
Ta bây giờ cũng không thể nói lại câu “Ngỡ mặt đất phủ
sương“, cho nên chán nản nói tiếp: “Ngẩng đầu nhìn trăng sáng“.
Xuyên tạc thì cũng đã xuyên tạc rồi, thôi thì một cú mãnh liệt
hơn nữa đi… Cho nên ta nhắm mắt lại cắn răng nói: “Cúi đầu gãi gãi tay”.
…
Lần này thì cả Tiêu Thái hậu và Niệm Vãn đều u mê.
Lần này thì cả Tiêu Thái hậu và Niệm Vãn đều u mê.
Hoắc tiên sinh hắng giọng cười nhẹ, trên đại điện một trận
cười to ồn ào.
Tiêu Thái hậu cũng không nhịn được, Niệm Vãn lại càng cười đến
mức thở không ra hơi, thở dốc nói: “Ta đã nói mà, Tiểu Kỷ quả nhiên tài hoa hơn
người…”.
Ta tàn bạo nhìn y chằm chằm, còn không phải là do ngươi làm
hại sao!
Tiêu Thái hậu mỉm cười nói: “Tiểu cung nữ này quả nhiên có
chút khác lạ, không bằng diễn thêm một khúc nữa, thế nào?”.
…
Thần chết a, ngài mau mau tới dẫn ta đi đi.
Nhớ đến “Võ Lâm Ngoại Truyện”[1'>, ta đột nhiên có linh cảm
giống như nước sông Hoàng Hà vỡ đê cuồn cuộn không dứt không thể ngăn nổi.
Sau đó, ánh mắt ác ý lườm Niệm Vãn, y tự giác biết chuyện
không hay rồi, nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Cái này, có lẽ Tiểu Kỷ đã mệt mỏi,
chúng ta hôm nào khác…”.
“Khởi bẩm Thái hậu”, ta cười khanh khách nói: “Xin ban thưởng
cho nô tỳ một dải lụa”.
Một dải lụa màu trắng được đem lên, ta vắt vắt trên hai vai,
chậm rãi đong đưa, lưu manh cực độ đi về phía Niệm Vãn.
Mọi người chờ đợi đã sắp không nhịn được, ta đành phải chân
nhấc lên, vung dải lụa về phía Niệm Vãn.
“Lang… Quân… A…”.
…
Các vị độc giả đoán không sai, đây chính là đoạn Đỗ Thập
Nương ca hát làm cho Lão Bạch thất khiếu chảy máu.
“Chàng có đói đến mức phát điên rồi không… Ô ố ô hồ hô… Nếu
như chàng đã đói đến mức phát điên rồi… Xin cứ nói với Tiểu Kỷ… Tiểu Kỷ chừa lại
lòng lợn cho chàng… A a…”.[2'>
(*mời mọi ng vừa xem clip vừa đọc, bảo đảm sinh động dẽ hiểu
='>'>'>'>'>'>'>'> )
(*đoạn này nghĩa là…giọng hát và nội dung “lòng lợn” của Đỗ
Thập Nương trong phim khiến phu quân là Lão Bạch chảy máu bảy lỗ *cười bò*)
Ta hát đi hát lại ba lần, cho đến khi hai mắt Niệm Vãn đã muốn
trợn trắng, Tiêu Thái hậu vỗ bàn một cái, văn võ toàn triều đã ăn không nổi bất
kỳ món gì nữa.
Thật ra thì, ta cảm thấy ta hát như vậy vẫn là hay lắm rồi,
ít ra cũng không “động lòng người” như trong bộ phim truyền hình kia.
Ta lại trở về đứng phía sau Hoắc tiên sinh, lúc này ta bị
người khác chú ý, muốn ăn lén cũng không t