Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326393

Bình chọn: 10.00/10/639 lượt.

không nói nữa, ta ngơ ngác, đột nhiên cảm thấy buồn

cười.

Bởi vì ta từng thật lòng cho là, ta đối với Dạ Kiếm Ly, có lẽ

có một chút đặc biệt.

Niệm Vãn đột nhiên nói: “Tối nay, Lý tướng quân thắng trận

trở về, trong cung mở tiệc mừng, ta sẽ dẫn Tiểu Kỷ đi cùng”.

Ách, có phải chuyển đề tài hơi quá nhanh hay không, ta còn

chưa có thương cảm xong mà. Còn nữa, ngươi đi ăn đi uống mắc mớ gì phải mang ta

theo.

Dạ Kiếm Ly không nói gì, hai người kia đang làm cái gì thế?

Một lúc lâu sau, Niệm Vãn nói nhỏ: “Tiểu Kỷ, bước ra đi”.

Tại sao mỗi lần ta nghe lén đều bị phát hiện thế này!

Ta nhẹ nhàng vén màn cửa, trong phòng ngủ trống trải, Dạ Kiếm

Ly đã không còn ở đây, chỉ có Niệm Vãn chán nản nằm dựa trên giường.

Ta đột nhiên nhớ tới mục đích chạy đến đây, cho nên ấm ấm ức

ức nói: “Tối hôm qua ta có chiếm tiện nghi của ngươi không?!”.

Niệm Vãn liếc xéo ta một cái, “Cô ấm ức cái gì, nếu như bị

chiếm tiện nghi thì người ấm ức phải là ta chứ”.

Hình như cũng đúng.

Lòng ta hơi khó chịu, không chiếm tiện nghi lại bị nói thành

chiếm tiện nghi, như vậy mới là ấm ức nhất a.

“Mới vừa rồi đều nghe thấy hết sao?”.

“Ừ”, ta đáp, nhịn xuống cảm giác khó chịu trong lòng, “Ngươi

cũng không cần hận ta nữa, chính miệng Dạ Kiếm Ly đã nói, ta đối với huynh ấy

không có gì đặc biệt”.

Lông mi Niệm Vãn run rẩy, một lúc lâu không nói gì.

“Tối nay, cũng đừng uống quá nhiều”, ta khuyên nhủ.

“Ta sẽ không say”, Niệm Vãn thản nhiên cười, “Có lẽ, ta cũng

chưa bao giờ tỉnh…”.

Lúc trở về phòng ta đột nhiên nhớ ra, ta còn chưa hỏi rõ

ràng rốt cuộc có xxoo gì y hay không. Thôi coi như xong, dù sao mọi người cũng

đã hiểu lầm, thôi thì ngủ một giấc đi, đến khi tỉnh lại cũng nhẹ nhàng khoan

khoái hơn nhiều.

Đột nhiên có người gõ cửa, hẳn là Tam phu nhân, nàng ta cười

duyên nói: “Muội muội thật là có phúc, đây là lần đầu tiên điện hạ mang Phu

nhân đến yến tiệc hoàng cung đó nha”.

Ta nhìn nàng ta cầm bộ váy hoàng cung hoa lệ trong tay, trái

tim tiếp tục đập thình thịch, vội nói: “Dự yến tiệc hoàng cung có cái gì hay

sao?”.

“Dĩ nhiên, trong yến tiệc hoàng cung có thể nhìn thấy Tiêu

Thái hậu, mẫu thân của điện hạ, đây quả thực không khác ý định tuyển Hoàng phi

vào cung a”.

Tam phu nhân có chút ghen tỵ, trong lòng ta đột nhiên hiểu

ra, chẳng trách vì sao Niệm Vãn lúc ấy lại nói như vậy, hóa ra là vẫn muốn thử

dò xét Dạ Kiếm Ly.

Trong lòng ta cười khổ, Dạ Kiếm Ly căn bản không cần ta, y cần

gì phải làm vậy.

Ta nhanh chóng xông vào gian phòng cách vách, một thiếu nữ

thanh tú đang muốn thay quần áo.

“Nhược Cửu!”, ta thở dốc nói: “Có hứng thú…tham gia yến tiệc

hoàng cung không?!”.



Màn đêm buông xuống, ta nhàn nhã đi dạo, không biết Nhược Cửu

bên kia ra sao rồi, nhưng ta nhất định phải đi trốn trước đã, chỉ mong Niệm Vãn

sẽ không tức giận với ta.

Làm Hoàng tử phi không phải là không tốt, làm bà xã của mỹ

nam cũng không phải là không tốt, huống chi lần này là siêu cấp mỹ nam có tiền

có quyền. Nếu nói cứ như vậy ở lại cổ đại mà sống cũng không tệ, có ăn có uống

có mỹ nam, chỉ tiếc là ta thật sự không muốn dính vào chuyện lục đục trong

hoàng cung, nhưng mà hình như ta đã dính vào rồi… Quan trọng nhất là, trong

lòng Niệm Vãn không có ta, cũng không có mười chín phu nhân kia, nếu ta làm

Hoàng tử phi thật, chỉ sợ cuối cùng cũng sẽ thê thảm giống như mười chín cô gái

kia.

Lòng ta thê lương, sau khi đến nơi này, đầu tiên là Lộ Văn

Phi không thích ta, Dạ Kiếm Ly cũng chỉ xem ta như trò tiêu khiển, Tư Mã Hiển

Dương quan tâm ta đơn giản là vì ta là người duy nhất có thể hiểu anh ta, Niệm

Vãn lại càng kỳ quái hơn, y xem ta như một công cụ thử nghiệm… Chẳng lẽ ta lạc

lõng ở đây sao? Không phải là đã sớm thấy rõ rồi sao? Không phải là đã sớm chấp

nhận chuyện này rồi sao? Ha ha, ta có quan tâm bọn họ một chút, cũng chỉ bởi vì

bọn họ đẹp mắt mà thôi. Huống chi ta lại tuyệt đối không đẹp mắt chút nào, tại

sao phải suy nghĩ đến ai sẽ quan tâm ta? …

Ta hiểu, ngay từ đầu ta đã hiểu, không là của ta, vĩnh viễn

sẽ không là của ta, cưỡng cầu chỉ hại người hại mình.

Trong lúc vô tình, lại bước đến một chỗ ta chưa bao giờ ghé

qua, Tĩnh Tâm Điện này là phủ đệ riêng của Niệm Vãn, to đến kinh người, nếu như

lạc đường ta cũng không biết cách trở về, nhưng nơi này chỉ có một bồn hoa yên

tĩnh, cửa gỗ đơn sơ, cũng không khắc hoa, thật sự không giống phong cách xa hoa

hào nhoáng của Tĩnh Tâm Điện, hơn nữa ở đây một cung nữ cũng không có, vắng lặng

đến kỳ quái.

Không phải là lãnh cung trong truyền thuyết đó chứ!

Nhưng Niệm Vãn là hoàng tử, hơn nữa theo tính cách của y, sẽ

không đối xử tệ bạc với mỹ nữ như vậy đâu.

Lòng ta càng nghi ngờ, tiến sát đến cửa gỗ, lặng lẽ đẩy ra,

cửa gỗ nặng nề “cọt kẹt” một tiếng, ta căng thẳng đến mức không chịu nổi, cứ

như kẻ trộm vào phòng.

Bên trong nhà bày biện giản dị, chỉ có chút đồ dùng cần thiết,

hơn nữa phòng nhỏ đến mức đáng thương, chỉ có điều, cách bày biện này… Sao lại

có vẻ hiện đại như thế?

Giường đệm không dán vào vách tường mà nằm ở góc trên bên

trái, bên giường cò


XtGem Forum catalog