pacman, rainbows, and roller s
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326364

Bình chọn: 8.5.00/10/636 lượt.

m chăm như vậy, rồi lâm vào trạng thái ngẩn

người.

Ta oán hận ôm con cá cháy nám đen vào phòng ăn, lúc nãy

không biết lo suy nghĩ cái gì, cuối cùng làm cho con cá hấp dẫn kia cháy đen

thui không còn hình dáng, thật là phí của trời a.

Tứ phu nhân và Bát phu nhân đã ngồi bên trong, hai người đều

ăn diện trang phục tỉ mỉ. Mười chín vị tiểu thiếp của Niệm Vãn đều là mỹ nữ sắc

diễm vô song, ăn diện đẹp đẽ lại càng đúng là tuyệt sắc nhân gian. Hai người

các nàng vẻ mặt thần thần bí bí, không biết đang nói cái gì, ta lại nhiều chuyện,

cẩn thận núp ở phía sau cây cột, vểnh một lỗ tai lên.

“Bát muội muội, trong số mấy tỷ muội, ta hợp ý với muội nhất”.

“Tỷ tỷ nói thật đúng, lần đầu tiên muội nhìn thấy tỷ liền

sinh cảm giác thân thiết, không giống con tiện nhân lão Tam kia”.

“Lão Tam và lão Thất, lão Thập kéo bè kết phái, mỗi ngày đều

thay nhau câu dẫn điện hạ”.

Ta bỗng thấy buồn cười, câu dẫn chồng mình thì có cái gì

sai, chẳng lẽ đi câu dẫn người khác sao???

“Còn ả Thập Cửu vừa tới trước kia, hồ ly tinh đó nghe nói là

nghệ kỹ Giang Nam, cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, làm điện hạ mê mẩn… Hừ,

bây giờ điện hạ ngày ngày đều qua đêm với ả ta”.

“Điện hạ sủng hạnh một người, không tới mấy ngày nữa liền

ngán thôi”, Tứ phu nhân trầm ngâm nói: “Nhưng như vậy cũng không thể không đề

phòng Thập Cửu, muội muội nói tỷ nghe một chút, điện hạ đã bao lâu rồi không có

qua đêm với muội?”.

Bát phu nhân đỏ mặt lên, biểu tình ai oán hiện rõ, “Người cũ

sao so được với người mới? Điện hạ thích ôm người đẹp về, muội sớm thành thói

quen…”.

Tứ phu nhân an ủi: “Điện hạ còn trẻ, có câu nói người sống

mà không phong lưu uổng phí tuổi thiếu niên“.

Bát phu nhân không nói gì nữa, Tứ phu nhân cũng trầm mặc một

hồi, đột nhiên hỏi: “Cung nữ ngày hôm qua, có lai lịch thế nào?”.

Bát phu nhân giật mình, nói nhỏ: “Muội đã sớm nhắc nhở tỷ tỷ,

không nên kết thù kết oán với cô ta, tỷ lại không nghe”.

Tứ phu nhân ngạc nhiên nói: “Một nô tỳ mà thôi, có cái gì phải

sợ?”.

Ta đột nhiên nhận ra, đây là đang nói về ta mà.

“Từ ba tháng trước trong khi tỷ trở về nhà mẹ đẻ, điện hạ liền

dẫn cô gái đó về đây, chúng ta đều nghĩ rằng cô ta sẽ trở thành Nhị Thập phu

nhân tương lai, nhưng cô ta chẳng những không có vẻ thùy mị bình thường, lại

còn mất gần nửa cái mạng, điện hạ sai người chăm sóc, ngự y cũng mời tới trông

coi ngày đêm, ăn không biết bao nhiêu nhân sâm tuyết liên, nằm trên giường hai

tháng, mới nhặt về một cái mạng nhỏ. Điện hạ cũng không thường xuyên gặp cô ta,

cũng không phong chức Phu nhân, nhưng mà đối đãi với cô ta thật sự đặc biệt, cô

ta mỗi ngày nhàn rỗi không cần làm việc, còn gọi thẳng tục danh của điện hạ…”.

Ta nhàn rỗi mắc mớ gì tới ngươi, ta không nhịn được đảo cặp

mắt.

“Tỷ muội chúng ta không nhịn được, muốn đi giáo huấn cô ta,

Tiểu Kỷ kia, ừm, điện hạ gọi như vậy, mới đầu ngơ ngác, người khác nói cái gì

cũng không thèm quan tâm, nhưng không ngờ lại là một đứa miệng lưỡi bén nhọn,

nói là xuất thân giang hồ, tay chân khỏe mạnh, chúng ta đánh cũng đánh không lại,

mắng cũng mắng không xong, trong vòng một tháng ngắn ngủi, hơn mười vị phu

nhân, người nào cũng bị cô ta chọc giận đến mức muốn tìm cái chết…”.

“Bọn thị vệ đâu? Cũng không xử lý sao?”.

“Bọn họ làm sao dám?”, Bát phu nhân ai oán nói: “Điện hạ ra

lệnh nếu không có lệnh của ngài, không ai được phép đụng tới Tiểu Kỷ cô nương,

sau đó nhiều người tức giận lên tiếng, điện hạ không thể làm gì khác hơn là

cách chức cô ta làm một nô tỳ, nhưng mà làm nô tỳ thì thế nào? Tiểu Kỷ cũng vẫn

vô pháp vô thiên như thường thôi”.

“Lão Tam tính tình nóng như lửa, cũng không làm gì được cô

ta sao?”.

“Con tiện nhân lão Tam kia nhìn thấy điện hạ đối đãi với cô

ta thật sự đặc biệt, nên đã sớm nịnh bợ, ta nói, con nhỏ Tiểu Kỷ này không rõ

lai lịch…”.

Hai người hưng phấn tiếp tục ca tụng chiến công vĩ đại của

ta, ta quay đầu đi. Thật ra thì các Phu nhân này không cần phải lo lắng như vậy,

Niệm Vãn cứu ta về đây, cũng không quan tâm vết thương của ta, hơn nữa rất ít

ghé thăm ta, ta chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển của y lúc nhàm chán mà thôi, rồi

bởi vì thân phận ta hèn mọn lại không thùy mị cho nên không muốn cưới ta, chỉ

đành phải cho ta một chút tự do.

Nhưng nơi này là hoàng cung, làm sao mà tự do được. Giang hồ

đã đủ hiểm ác, ta càng không muốn làm ma trong hoàng tộc.

Lúc này các món cá mỹ vị đã dọn lên xong, đây mới là bữa tiệc

cá đúng nghĩa, chỉ chờ Niệm Vãn tới.

Nước miếng của ta đã sớm chảy đầy, không thể làm gì khác hơn

là ăn con cá cháy đáng thương của mình, thật ra thì cá nướng tự nhiên vẫn tươi

ngon khác hẳn trong bếp nấu, có điều… Nếu như không cháy thì tốt hơn…

“Đã để các mỹ nhân chờ đợi lâu…”, Niệm Vãn áo bào hoa lệ, một

người tuổi trung niên mặc áo đen đi theo phía sau, râu dài ba tấc, mặt mũi

cương nghị, tuấn mỹ phi phàm. Ta len lén nhìn hắn, người nọ đột nhiên nhìn lại

ta, ta hoảng sợ rụt đầu lại, tim đập thình thịch.

Tứ phu nhân và Bát phu nhân đứng dậy hành lễ, “Hoắc tiên

sinh”.

Mỹ nam trung niên kia gật đầu, sau đ