Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326342

Bình chọn: 7.00/10/634 lượt.

là rất đau khổ…

Ta đi ra, nhưng mà, những người vừa mới bước ra ngoài lúc

nãy chạy đi đâu hết rồi.

Một trận gió thổi qua, rụng vài chiếc lá. Ta gãi gãi đầu, vẻ

mặt thật mờ mịt.

Phía sau đột nhiên truyền tới tiếng cười, ta chợt quay đầu lại.

“Tiểu Kỷ à, mặc dù cô bôi phấn dầy như thế, vẻ mặt vẫn khờ dại

như cũ a”.

Là Dạ Kiếm Ly. Ta căm tức nhìn hắn, “Đã lâu không gặp, không

cần vừa thấy mặt đã sỉ nhục ta có được không?”.

“Dĩ nhiên”, ánh mắt hắn trong trẻo sau lớp mặt nạ, “Ta đã hỏi

Các chủ Thanh Phong Các, câu chuyện tình cô thêu dệt thật không tệ nha, cái gì

mà tương nhu dĩ mạt – tương cứu trong lúc hoạn nạn…”.

“Không phải huynh cũng gạt ta sao?”, ta không phục nhìn hắn,

“Nói muốn dẫn ta đi tìm Trường Sinh, sau lại ném ta cho Triêu Thánh Môn…”.

“Nếu ta không ném cô cho hắn, con mắt của cô sẽ khỏi sao?”.

“…”, ta cứng họng, đột nhiên nghĩ lại, “Huynh đã hỏi Các chủ

Thanh Phong Các sao?”.

“Chỉ vội nói mấy câu”.

“Vậy Tiểu… Nàng ấy đâu?”.

“Nàng ấy đuổi theo Niệm Vãn rồi”.

“Niệm Vãn đâu?”.

“Y… Sao vậy, cô lo lắng cho y ư?”.

Ta còn chưa kịp phản ứng, lại nghe một giọng tức giận nói:

“Cô ta chính là Tiểu Kỷ sao?”.

Ta chưa từng thấy vẻ mặt Niệm Vãn âm lãnh như thế, trong ấn

tượng đầu tiên, y cười đến mức mê đắm, vẻ mặt đơn thuần vô hại. Dạ Kiếm Ly

không nói lời nào, ta đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khan.

“Chúng ta năm năm không gặp, huynh đơn giản là vì cô ta mà

trì hoãn gặp ta, để cho ta ở nơi này đau khổ chờ đợi…”.

“Niệm Vãn”, Dạ Kiếm Ly bình tĩnh nói, “Không nên náo loạn”.

“Ta cứ muốn náo loạn đó!”, y kích động kéo tay Dạ Kiếm Ly,

mà Dạ Kiếm Ly cũng không hất ra, đôi mắt của ta mở to trừng trừng, nhìn kỹ lại,

đây là đồng tính trong truyền thuyết sao…

“Huynh muốn uống rượu kính của Tiêu Linh có đúng không?”, Niệm

Vãn tiếp tục kích động nói: “Huynh chính là muốn uống! Huynh cũng biết bọn họ đều

chờ đợi nhìn thấy mặt huynh… Nhưng nếu bọn họ nhìn thấy… Nhưng nếu bọn họ nhìn

thấy… Ta…”.

Lòng hiếu kỳ của ta chưa bao giờ mãnh liệt như thế a a a a a,

van cầu Dạ Kiếm Ly huynh cho ta xem qua mặt huynh một cái đi, huynh cuối cùng

là có khuôn mặt thế nào mà có thể khiến cho mỹ nhân Niệm Vãn trở thành như thế.

Chỉ có điều, hai người bọn họ đứng chung một chỗ đúng là một bức họa thần tiên

phiêu dật, còn ta bị xem nhẹ nằm bên ngoài, trong lòng bỗng dâng tràn ấm ức,

cho nên bực bội quát lên: “Mọi người mau đến xem, có người chơi trò hôn nhẹ…”.

Ánh mắt giết người lập tức bắn tới, đó là của Dạ Kiếm Ly, Niệm

Vãn cũng tàn bạo tức giận nói: “Cô mới chơi hôn nhẹ! Tiểu Thúy Hoa Tử!”.

Dạ Kiếm Ly ngây ngốc, ngay sau đó có tiếng như đang cười. Niệm

Vãn xấu hổ nhìn hắn một cái, ngay sau đó hất tay hắn ra, xoay người rời đi, Dạ

Kiếm Ly đuổi theo gọi nhỏ: “Niệm Vãn”.

Ta lại bị bỏ rơi không ai chú ý tới, đang âm thầm thấy đau

lòng, đột nhiên một người kéo tay ta, mùi thơm quen thuộc ập tới, ta không chút

nghĩ ngợi liền chạy theo, trong bụng vui mừng như muốn nổ tung, là Tiểu Hồng.

Ra khỏi Tiêu phủ, không biết chạy bao lâu cho đến một khu rừng

rậm. Xác định bốn bề vắng lặng, Tiểu Hồng dang rộng hai cánh tay, nở nụ cười diễm

lệ vô song: “Lão Đại, em tìm được cô rồi!”.

Lòng ta nhẹ thở hắt ra, Tiểu Hồng lạnh lùng vừa nãy quả

nhiên chỉ là giả vờ thôi.

“Mấy ngày nay em sống thế nào?!”, ta nhào vào trong ngực

nàng, kích động hô to.

“Cô đi mất, chúng ta làm sao có thể sống tốt!”, nàng ôm ta,

“Tất cả mọi người sắp phát điên rồi!”.

Ta đột nhiên nhớ đến chuyện Mộ Dung gia, vội la lên: “Tiểu

Diệp không sao chứ?”.

“Không sao…”.

“Vậy thì tốt rồi”, ta lại nhào tới, “Ta rất nhớ em, Tiểu Hồng”.

“Em cũng rất nhớ…”.

Cái chữ “cô” còn chưa ra khỏi miệng…

Trong nháy mắt, mũi dao lạnh như băng đâm vào ngực, khóe miệng

ta tràn ra máu tươi, đau đến mức không muốn sống nữa.

Không chỉ là thân thể đau, mà còn vì người cầm dao kia.

Lúc ra tay trên người ta, nàng vẫn duy trì tư thế thân mật,

vẫn nở nụ cười tuyệt diễm vô song.

“Không nên gọi ta là Tiểu Hồng”, nàng nhẹ nhàng nói: “Gọi ta

là Ứng Thiên Nguyệt”.

Ta vẫn cho rằng ta đã chết.

Ở khoảnh khắc nàng xoay người rời đi.

Lá cây không ngừng rơi xuống chôn ta, ta cũng không muốn đối

mặt tất cả.

Ta cứ như vậy, nằm mở mắt, dầm mưa dãi nắng cũng không hề

hay biết.

Coi như là từ bỏ đi? Ta rất muốn cười, nếu như còn có sức lực

để cười, bởi vì ta không muốn khóc cho những kẻ muốn nhìn ta khóc.

Không biết qua bao lâu, ta nghe thấy trong thân thể phát ra

hơi thở tàn tạ, đã bắt đầu thối nát rồi sao.

Rốt cuộc trước khoảnh khắc ta không duy trì thêm được nữa, một

cỗ kiệu xa hoa mềm mại dừng lại bên cạnh ta, tấm màn cửa nhẹ nhấc lên, ta cảm

giác được một ánh mắt ý vị thâm sâu.

Nhưng ngay sau đó là một giọng quen thuộc thản nhiên nói:

“Mang về đi”.



Gió từ phương xa mang theo dư âm sương sớm, xen lẫn bụi đất ẩm

ướt lưu luyến thổi qua. Gạch đỏ tường cao, mái ngói lưu ly. Đại điện huy hoàng

tỏa ra vầng sáng chói mắt, những con chim non trên không trung nửa khắc cũng

không chịu an tĩnh. Hồ nước lăn tăn, nổi bật mấy con cá chép phiêu diêu tự tạ


XtGem Forum catalog