80s toys - Atari. I still have
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326352

Bình chọn: 9.5.00/10/635 lượt.

ong như ngọc lóe ra ánh

sáng hấp dẫn người ta, y dường như chính là cảnh sắc khiến người khác nghẹt thở

nhất.

Là Niệm Vãn.

Cũng chính là hoàng cung.

Đúng như vậy, các vị độc giả nghĩ không sai đâu.

Y chính là Tam hoàng tử của Độc Cô hoàng triều đời thứ ba

mươi bốn, Độc Cô Niệm Vãn.

Niệm Vãn và Tứ phu nhân nhìn nhau thật lâu, như thể Y Bình

và Thư Hoàn trong truyền thuyết[1'>.

“Tiểu Tứ!”.

“Điện hạ!”.

Ngay sau đó hai người chạy nhanh đến chỗ đối phương, rồi ôm

lấy nhau thật chặt.

Ta đen mặt, làm bộ như không nhìn thấy cảnh Bát phu nhân

ghen tỵ và Nhược Cửu đầy hâm mộ.

“Tiểu Tứ, chuyện gì mà mất hứng vậy?”.

“Điện hạ… Ô ô, có người bắt nạt thiếp…”.

“Là ai không muốn sống nữa, dám bắt nạt Tiểu Tứ ta thương nhất”.

“Điện hạ, cá trong hồ Tĩnh Tâm này… Lần trước ngài còn nói

muốn cho thiếp…”.

“Đúng vậy, mà sao?”.

“Nhưng mà, có người lại muốn bắt con cá lên làm thịt…”.

Rốt cuộc đã nói đến trọng điểm, ta lấy lại vẻ mặt lưu manh,

chuẩn bị nghênh chiến.

“Có chuyện này nữa sao?”, Niệm Vãn sửng sốt, thuận miệng hỏi:

“Là ai?”.

Một ngón tay ngọc thon thon không chút do dự chỉ về phía ta.

Niệm Vãn đưa mắt nhìn ta, ánh mắt thâm trầm, muốn nói nhưng

lại thôi, vẻ mặt hết sức phức tạp.

Nhưng ngay sau đó, y thở dài dằng dặc, Tứ phu nhân nhếch lên

một nụ cười chiến thắng.

“Tiểu Kỷ”, Niệm Vãn nghiêm túc nói: “Lần này là cô không

đúng… Ách, mà con cá kia… Ăn có ngon không?”.



Ta ngơ ngác nói: “Còn chưa ra tay được”.

“Vậy bắt lên rồi cùng nhau ăn thử đi”, Niệm Vãn cười mỹ lệ,

“Cá Tây Phiên ta cũng chưa từng nếm thử, mấy ngày trước đây ta cũng định bắt

lên, con cá mập như vậy, ngắm thôi thì đáng tiếc”.

Mọi người toàn bộ u mê, Tứ phu nhân hờn dỗi một tiếng: “Điện

hạ!”.

“A”, Niệm Vãn nắm tay nàng ta, cười nói: “Buổi tối Tiểu Tứ

và Tiểu Bát tới đây cùng nhau đi, đừng nói cho những phu nhân khác, nếu không sẽ

không đủ ăn đâu”.

Y cùng với hai vị phu nhân cười lên. Khóe mắt ta bắt đầu co

lại, người này mặc dù là hoàng tử cao quý, nhưng lại không giữ mình trong sạch

chút nào, đã được dâng mười chín vị tiểu thiếp xinh đẹp mà còn câu dẫn hoa bướm

bên ngoài, khiến các cô nương nhà người ta biến thành oán phụ nơi khuê phòng,

thật là nghiệp chướng… Ta liếc nhìn Nhược Cửu một cái, cảnh cáo nàng đừng nên

mơ mộng được làm phượng hoàng bay lên đầu cành nữa, chuyên tâm đi vớt cá với ta

đi.

Nhưng Nhược Cửu nhìn theo bóng lưng Niệm Vãn, căn bản không

hề để ý tới ta, vẻ mặt si mê nồng đậm. Ta không khỏi có chút tức giận, lạnh

lùng nói: “Nếu như y vẻ ngoài xấu xí, không có bộ dạng xinh đẹp như vậy, ngươi

còn có thể thích y sao?”.

Nhược Cửu ngẩn người, mở miệng nói: “Tam hoàng tử dù có xấu

cũng rất đẹp…”. (ắc… là sao??? ='>'> )

Ta tức đến dở khóc dở cười, “Nếu như xấu muốn chết thì

sao?”.

“Vậy Nhược Cửu cũng thích”, tiểu cung nữ bướng bỉnh nói: “Ta

không chỉ thích khuôn mặt Tam hoàng tử, ngươi có nhìn thấy, Tam hoàng tử vẻ mặt

thì cười, nhưng ánh mắt lại không cười…”.

Ta ngẩn ngơ.

Chỉ e Nhược Cửu thật sự đã yêu Niệm Vãn rồi.

Nếu không thì làm sao có thể phát hiện ra, trong nụ cười tuyệt

sắc của y mang theo vẻ bi thương sâu đậm.

Ngươi thật đáng thương, Niệm Vãn.

Chẳng qua là, ta cũng không có tư cách nói ngươi.



Ta tức giận ngồi ở bên ngoài phòng bếp, trong tay cầm cái vợt

lưới nhỏ thân yêu, Nhược Cửu ở bên trong loay hoay cùng các đầu bếp, đầu đầy mồ

hôi.

Con cá mập mạp ban ngày ta nói đâu mất rồi, bực mình quá.

Mãi mới vớt lên được ba con, cái tên Niệm Vãn kia nói nghe thật hay, cái gì mà

mọi người cùng nhau nếm thử món mới, sao không nói thẳng ra là muốn cướp cơm tối

của ta luôn đi, ba con cá bốn người làm sao mà chia được hả. Nhược Cửu bận rộn

bắt cá một lúc lâu như vậy cũng không thể không chừa phần cho nàng, vậy cuối

cùng tính ra, ta cũng chẳng ăn được miếng nào.

Trong lòng khó chịu, cho nên ta len lén tiến vào phòng bếp,

sau khi xác định không có ai nhìn thấy, liền dùng lưới chụp lấy một con cá đã

được làm sạch tẩm gia vị, đem tới lò lửa trước Tĩnh Tâm Điện. Nhặt lấy một cành

cây phủi phủi sạch, xiên con cá vào, sau đó cẩn thận đưa vào trong lò lửa.

Không lâu sau, mùi thơm cá nướng liền bay đầy Tĩnh Tâm Điện,

ta ngửi ngửi mùi thơm này, cái bụng điên cuồng kháng nghị, nhưng trong lòng

cũng có chút căng thẳng, sợ rằng mùi thơm sẽ hấp dẫn người khác đến đây.

Mới vừa nghĩ tới đây, ta liền nhìn thấy một đôi mắt màu xanh

lam sóng sánh nước.

Đôi mắt thật xinh đẹp. Ta ngẩn người ra, nhìn vào đôi mắt

này thật lâu, cả hai bên không ai động đậy.

Qua một nén nhang.

“Mày từ bỏ đi, có chết tao cũng không chia cho mày”.

“…”.

“Trong hồ nhiều cá như vậy, một mình mày tự bắt đi, sao lại

ham muốn thành quả lao động của người khác”.

“…”.

“Vậy, chỉ cho một cái đầu thôi được không?”.

“Meo meo”, đôi mắt xanh lam rốt cục phát ra âm thanh thỏa

mãn, ta không cam lòng cắt cái đầu cá gần chín xuống, trong lòng ấm ức, con cá

cũng không có nhiều thịt mà…

Con mèo nhỏ ăn rất vui vẻ, ta sờ sờ cái đầu đen của nó, cảm

xúc mềm nhẹ trơn mượt, bộ lông xù vô cùng ấm áp.

Sau đó, cứ nhìn chă