Pair of Vintage Old School Fru
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326484

Bình chọn: 9.5.00/10/648 lượt.

i

trong hồ.

“Tiểu Kỷ, ngươi thật sự muốn bắt bọn chúng sao?”.

Ta kiên định gật đầu, hai tay vén váy lên rồi bó lại dưới

chân.

“Nhưng mà…”, nha đầu cung nữ do dự nói: “Bọn chúng xinh đẹp

như vậy…”.

“Chờ đến lúc nó nằm trên vỉ nướng, ngươi sẽ cảm thấy bọn nó

không chỉ xinh đẹp, mà còn gợi cảm hấp dẫn”, ta không nhịn được phất phất tay với

Nhược Cửu, cầm cái vợt lưới tự đan lên, nhẹ nhàng dìm một đầu lưới chìm vào

trong hồ nước.

Từ khi ta hoàn thành cái vợt lưới này tới nay, ngày ngày bổ

nhào đi bắt chuồn chuồn, đi bắt bướm, trộm gà quay trong Ngự Thiện Phòng, ám

toán những cung nữ già hay đấu khẩu với ta, bây giờ trở thành thứ mai phục cá

chép trong hồ Tĩnh Tâm, có thể nói là lên trời xuống đất không gì không làm được.

Con cá mới vừa rồi bị vợt lưới hù dọa bỏ chạy đã bơi trở lại,

ta sớm đã cảm thấy con cá trong hồ nước này rất ngốc, cả ngày dài chỉ có ăn rồi

lại ăn nên mập muốn chết, cũng chẳng cần biết đến hiểm nguy bên ngoài hồ nước,

sống an nhàn sung sướng đến mức làm cho người ta không nhịn được muốn bắt đem

lên nướng…

Ta nghĩ rằng con cá như vậy chết già thật uổng phí, chi bằng

khi còn sống cống hiến cho cái bụng của ta còn có ý nghĩa hơn.

(Tiu Ú: ngụy biện =.=)

Con cá vung vẩy cái đuôi, chui vào vợt lưới.

Lòng ta vui mừng, chuẩn bị thu lưới lại.

“Aiz nha, ta đang tự hỏi ai lại nghịch ngợm ở chỗ này, hóa

ra là Tiểu Kỷ”.

Tay ta run lên, con cá đã đến miệng lại chuồn mất. Bà nội

nó, ta khó chịu quay đầu lại, Nhược Cửu vẻ mặt kinh hoảng kéo tay áo của ta,

cúi đầu càng thấp, ngoan ngoãn nói: “Nô tỳ Nhược Cửu, tham kiến Bát phu nhân”.

Ta lười biếng thu lại vợt lưới, “Nô tỳ Tiểu Kỷ, cũng tham kiến

Bát phu nhân”.

Bát phu nhân tức đến mức sắc mặt trắng xanh, chỉ có điều, kể

từ tháng trước sau khi nàng ta giận đến mức mặt mũi dữ tợn nên bị ta cười nhạo

giống con khỉ mẹ, nàng ta liền học cách ngoan ngoãn nhẫn nại, quyết không tùy ý

làm vẻ mặt nhăn nhó.

Nàng ta cố gắng bình tĩnh, bỏ đi ý nghĩ muốn đánh ta trong

lòng, thản nhiên nói: “Tiểu Kỷ cô nương thật hăng hái nha, xin hỏi cô nương

đang làm gì vậy?”.

“Chuẩn bị nguyên liệu nấu cơm tối”, ta khó chịu quơ vợt lưới,

những cung nữ già bên cạnh nàng ta sợ hãi lui về phía sau một bước, xem ra mấy

bà già này đã ấn tượng sâu sắc cái “hung khí” vợt lưới lần trước đã được dịp tiếp

xúc thân mật.

“Cơm tối? Cái này…”.

“Chính là cá trong hồ”, ta mặc kệ bàn tay nhỏ cố gắng ngăn cản

của Nhược Cửu, hời hợt nói.

“Cá?!”, Bát phu nhân hít vào một ngụm khí lạnh y như trong dự

đoán của ta, “Đó là giống cá hiếm mà tháng trước Tây Phiên tiến cống tới đây, mọi

người ngắm còn chưa kịp, ngươi lại dám…!”.

Tiến cống thì sao, không phải cũng chỉ là một đầu một thân một

đuôi sao, ai bảo chúng nó mập mạp như vậy làm chi.

Đột nhiên một làn gió thơm thổi tới, một cái bóng màu xanh

biếc di động dọc theo bờ hồ, từng bước từng bước nhỏ dẫm lên lá cây xào xạc.

“Nô tỳ tham kiến Tứ phu nhân”, Nhược Cửu và mấy cung nữ già

đều khom người thỉnh an.

Cô nàng kia cũng không để ý đến chúng ta, trực tiếp chạy tới

phía Bát phu nhân, “Muội muội, muội có nhớ tỷ tỷ không…”.

Bát phu nhân cũng ra vẻ vui mừng, “Tỷ tỷ không phải là về

nhà mẹ đẻ ư, sao nhanh như vậy đã…”.

Dĩ nhiên là phải nhanh rồi, ta bĩu môi, nàng ta sợ ngươi thừa

dịp nàng ta không có ở đây liền tranh thủ tình cảm chứ sao nữa.

Hai người hàn huyên mấy câu, đề tài liền quay trở về vấn đề

con cá, Tứ phu nhân kinh ngạc, ánh mắt chua ngoa lập tức lăng trì khuôn mặt của

ta, khiển trách: “Một nô tài không có quy củ như thế, ném ra ngoài đánh ba mươi

gậy!”.

Muốn đánh ta sao?

Khóe miệng ta nhếch lên mất tự nhiên, Bát phu nhân thấy vẻ mặt

của ta lại càng kinh hồn táng đảm, nhỏ giọng nói bên tai Tứ phu nhân: “Tỷ tỷ,

hay là bỏ đi…”.

“Các ngươi còn đứng ngây ở đó làm gì?”, Tứ phu nhân thét to:

“Một cung nữ nho nhỏ không ngờ lại làm càn như vậy, chúng ta làm chủ tử còn gì

là thanh danh uy tín nữa? Muội muội à, muội cũng quá nhân hậu rồi”.

Quá nhân hậu?! Ta nhịn xuống cơn buồn nôn trong dạ dày, Bát

phu nhân rõ ràng là đang bắt nạt kẻ yếu mà.

Mấy thị vệ đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau, chần chờ không

dám ra tay.

“Các ngươi…”, nàng ta nghiến răng nghiến lợi, “Ta cũng không

tin không trị được ngươi!”.

Ta ngáp một cái, Tứ phu nhân này thật là không đủ thông

minh, trở về nhà mẹ đẻ ba tháng không hiểu rõ tình hình thì thôi, tội gì phải vội

vã như sắp chết đến nơi vậy. Nếu như ta ở Tĩnh Tâm Điện này cùng với mười chín

vị phu nhân, ngoại trừ ngươi ra, ai ta cũng từng nói qua những lời như thế, mà

ta vẫn còn lành lặn đứng ở chỗ này, không biết ngươi nghĩ như thế nào mà dám

đòi đánh ta…

Không khí đang giằng co, đột nhiên một giọng nói nhẹ nhàng

vang lên: “Tiểu Tứ, nàng trở về rồi”.

“Điện hạ!”, Tứ phu nhân vừa quay đầu lại, đã biến thành

khuôn mặt khóc như mưa rơi trên cành hoa lê, chết tiệt, khuôn mặt biến sắc cũng

quá thần kỳ, mới vừa rồi còn hung dữ như một con cọp mẹ…

Một dáng người cao to xuất hiện bên hồ, cẩm y hoa phục, minh

diễm tuyệt luân, trên môi nở nụ cười yếu ớt, đôi mắt tr