Khí thế không ai sánh bằng.
Dạ Kiếm Ly.
“Ngưỡng mộ đại danh sư huynh đã lâu, hôm nay lần đầu gặp mặt,
tiểu đệ bái phục”.
Dạ Kiếm Ly ồm ồm nói bên dưới mặt nạ, nhưng trong giọng
không có chút ý tứ bái phục nào, ta không nhịn được muốn cười ra tiếng, tuổi thọ
của Tiêu Kiến Nhân cũng có thể làm cha Dạ Kiếm Ly, người này lại cứ “tiểu đệ tiểu
đệ” rất tự nhiên. Đại ca à, huynh không sợ làm cho Tiêu Linh yêu dấu của huynh
không vui sao.
Ta đột nhiên nhớ tới Tiêu Linh, nhìn sang thấy Tiêu Linh hai
gò má ửng đỏ, thẹn thùng vô cùng nhìn Dạ Kiếm Ly. Bà nội nó, cái này đúng là cố
ý tình chàng ý thiếp, chỉ thiếu cảnh Tiêu Kiến Nhân tìm một ngày lành cho bọn họ
nữa là đủ. Tâm tình của ta đột nhiên thật tệ, cúi đầu liếc xéo nhìn thấy một
góc cẩm bào, chính là của Niệm Vãn vẫn đứng bên cạnh ta, tại sao y cũng không
nói lời nào…
Niệm Vãn kinh ngạc nhìn Dạ Kiếm Ly, mắt phượng sâu thẳm
không thấy đáy, hai bàn tay ngọc nắm lại thật chặt, khớp xương cũng trắng bệch
ra.
Sao y lại kích động như thế? Chẳng lẽ Dạ Kiếm Ly thiếu tiền
y…
Ta buồn bực nghĩ, Tiêu Kiến Nhân đã cười cười đi về phía Dạ
Kiếm Ly, dắt hắn ngồi vào ghế chủ.
“Sư đệ, sư phụ ngài ấy có khỏe không?”.
“Sư phụ có sư tỷ chiếu cố, mỗi ngày đều uống rượu cay, rất
khỏe mạnh”.
Tiêu Kiến Nhân cùng Dạ Kiếm Ly liếc mắt nhìn nhau, hai người
ngầm hiểu lẫn nhau ha hả cười to.
“Vậy sao? Tuyết Chiêu sư muội vẫn thích xuống bếp như vậy
ư?”.
“Sư tỷ luôn luôn si mê nấu nướng, nhưng mùi vị thì…”.
Hai người lại cười to. Ta thì buồn bực… Thì ra là sư huynh
muội có đến ba người sao? Tin tức của Tuyệt Địa tiên nhân, tình báo Thanh Phong
Các luôn theo không kịp, không phải là điều tra không ra, mà là lão Trương
không chịu, cũng không muốn đi quấy rầy vị cao nhân thế ngoại kia.
Mọi người náo nhiệt một trận, đột nhiên một giọng dịu dàng
nói: “Dạ công tử không ngại xa xôi ngàn dặm tới đây, tiểu muội mời huynh một
chén[1'>“.
Bữa tiệc liền an tĩnh lại, mọi người đều không chớp mắt nhìn
Tiêu Linh. Ai cũng nhìn ra mỹ nữ đệ nhất giang hồ này đối với Dạ Kiếm Ly hẳn là
vừa thấy đã yêu, lần này lại là lần đầu chủ động mời rượu, nói thẳng ra chính
là biểu lộ tình ý còn gì.
Ta kích động, mời rượu nha mời rượu nha, Dạ Kiếm Ly chắc chắn
phải cho Tiêu Linh yêu dấu của hắn một chút thể diện, như vậy chẳng phải sẽ phải
bỏ mặt nạ ra sao? Ta cố gắng trợn tròn cặp mắt, lo sợ chỉ chớp mắt một cái sẽ bỏ
lỡ cảnh hay.
Dạ Kiếm Ly nhìn Tiêu Linh, ưu nhã bưng chén rượu lên: “Đa tạ
ý tốt của Tiêu cô nương…”.
“Không cho phép uống!”.
Ta kinh ngạc nhìn sang Niệm Vãn, y kích động đến mức hai gò
má đỏ bừng, lại càng lộ ra sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành.
Đại ca à, cho dù ngài thích Tiêu Linh, cũng đừng có ghen lúc
này được chứ, nhiều người đang chờ nhìn như vậy mà…
Ta tức giận dùng cùi chỏ thúc thúc Niệm Vãn, ai ngờ y lại
hoàn toàn không để ý đến ta. Tiêu Kiến Nhân hắng giọng đứng dậy, “Niệm Vãn công
tử…”.
“Ông câm miệng!”.
Trong nháy mắt, tỏa ra khí thế tôn quý và cao cao tại thượng,
dường như là bẩm sinh.
Tất cả mọi người u mê, Tiêu Kiến Nhân tức giận trên mặt lúc
trắng lúc đỏ, thịnh nộ tóe ra trong mắt. Ta hoảng sợ đến mức hai chân như nhũn
ra, dù nói thế nào thì Tiêu Kiến Nhân cũng là minh chủ võ lâm, trước mặt nhiều
người như vậy mà cũng không nể mặt lão a.
Niệm Vãn tức giận nhìn chằm chằm Dạ Kiếm Ly, khóe miệng nhẹ
nhàng run rẩy, muốn nói nhưng lại thôi, ngay sau đó phất tay áo nghênh ngang rời
đi.
Cẩm bào, tôn quý, ta nhìn bóng lưng của y, trong đầu nghĩ đến
chuyện linh tinh, vàng bạc, địa vị, Niệm Vãn người này, không phải là một Vương
gia đó chứ…
Tiểu Hồng đột nhiên đứng lên, dịu dàng cười nói: “Ta đi xem
Niệm Vãn công tử thế nào”.
Nam nữ trong bữa tiệc đều lắc đầu thở dài, nam thở dài vì mỹ
nữ Tiểu Hồng hiển nhiên coi trọng mỹ nam Niệm Vãn, nữ thở dài vì sau này trên
đường theo đuổi mỹ nam Niệm Vãn sẽ còn gặp nhiều kẻ địch ý vị như mỹ nữ Tiểu Hồng
vậy.
Tiểu Hồng vừa mới bước một bước, Dạ Kiếm Ly lại đột nhiên đứng
lên, cất giọng nói: “Các chủ Thanh Phong Các đừng đi, Dạ mỗ còn có lời muốn hỏi!”.
Thân ảnh áo đỏ xẹt qua, chỉ giây lát sau Dạ Kiếm Ly đã ở bên
ngoài tiền sảnh. Tiêu Kiến Nhân giận tái mặt, không ngờ Dạ Kiếm Ly tuổi còn trẻ,
võ công đã đăng phong tạo cực như thế. Quần hùng giả vờ như cái gì cũng không
biết, tất cả cứ uống rượu ăn thịt theo lẽ thường, Tiêu Linh nhìn chỗ ngồi của
Tiểu Hồng, vẻ mặt âm trầm không nói ra lời.
A, nhân vật chính đã không còn ở đây, mà ta muốn để cho mọi
người ở đây thoải mái nói chuyện với nhau, có phải ta nên len lén chuồn đi hay
không… Thôi được rồi, ta thừa nhận ta chính là bà tám, ta muốn đi xem náo nhiệt
bên ngoài, các vị hài lòng chưa?
Ta khom người, muốn chuồn mất thần không biết quỷ không hay,
ta cũng đã lường trước võ công quá kém rất nhanh sẽ bị quần hùng và quản gia
phát hiện, nên không thể làm gì khác hơn là thêu dệt nên một cái lý do tục tằng:
tiêu chảy. Vẻ mặt lại giống y như bị táo bón, quản gia cũng thông cảm với vẻ
ngoài giả vờ của ta.
Đầu năm đầu tháng, bị tiêu chảy