iết ta nữa thì sao.
Ta lạnh run ôm đầu, nhưng Niệm Vãn vẫn nhẹ nhàng đứng lên
như lướt mây, phủi phủi đất cát trên người, nói nhỏ: “Không có nói gì, sao vậy,
Tiêu minh chủ có việc gì sao?”.
Trong khoảnh khắc, khí thế tôn quý và tà mị phát ra trên người
y, thẳng tắp ập về phía Tiểu Tiện Nhân.
Ta ngạc nhiên, người này không muốn sống nữa sao, không thấy
Tiểu Tiện Nhân đang tức giận đến mức muốn phát điên sao.
Tiểu Tiện Nhân… Cái này, có lẽ ta nên đổi lại cách xưng hô,
cái tên Tiểu Tiện Nhân ta tự nói cho mình nghe là được rồi, chứ cứ gọi một vị
võ học tông sư như vậy thật quá mức không có lễ phép, mặc dù nhân phẩm của lão
rất có vấn đề. Khụ, như vậy đi, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa… Tiêu Kiến
Nhân đè nén cơn tức giận, hai nắm đấm nắm chặt, ánh mắt tiếp tục ẩn nhẫn, thấp
giọng nói: “Ngươi là nha đầu của viện nào?”.
“Ông nói nàng ấy sao, nàng ấy là Tiểu Thúy Hoa Tử”.
…
Tiêu Kiến Nhân rõ ràng cho rằng Niệm Vãn đang đùa bỡn
lão[1'>, ta lặng lẽ nhéo mình một cái, cầu nguyện rằng mình chỉ là đang nằm mơ,
tiếc là ta dùng sức quá mạnh, đau đến mức nhe răng nhếch miệng.
“Là viện nào?”, Tiêu Kiến Nhân kiên trì hỏi, ta đột nhiên cảm
thấy kỳ quái, nghe ngữ khí của lão, không giống như đang hỏi thăm, mà giống như
đang ép cung.
“Viện nào thì có gì quan trọng đâu”, Niệm Vãn mỹ nhân cười,
“Nha đầu thú vị như vậy, ta muốn mang về”.
… Mang đi đâu a, đại ca à, ngài đừng nghĩ muốn đem đi là đem
đi được ngay.
Ánh mắt Tiêu Kiến Nhân quét qua gương mặt đầy phấn bột của
ta, trầm mặc một hồi, nói nhỏ: “Vừa đến đây ta đã phát hiện ra các ngươi ở
trong này, cũng không chắc là Lương Phi Yến không biết, ngày sau còn gặp lại hắn
chi bằng thả các ngươi ra”.
Lúc này ta trợn mắt há hốc mồm nhìn lão bỏ đi. Mãi sau này
ta mới biết được, khi đó Niệm Vãn nói mấy câu nhàn nhạt, vậy mà có thể đoạt lại
tánh mạng của ta từ trong tay lão Tiêu Kiến Nhân cứng đầu. Nếu như y không nói
ra mấy câu kia, chỉ sợ Tiêu Kiến Nhân sẽ một chưởng lập tức cướp luôn cái mạng
nhỏ của ta.
Y nói, áo trong của y, đều là mồ hôi.
Nghe xong, áo trong của ta, cũng đều là mồ hôi.
Niệm Vãn thản nhiên cười, nói: “Nàng có nguyện ý đi theo ta
không?”.
Ta cũng thản nhiên cười, nói: “Không nguyện”.
…
Thừa dịp y sững sờ, ta như cơn gió lốc vọt ra cửa Thư phòng,
quay đầu lại lưu luyến nhìn Niệm Vãn tựa thiên tiên, bắt chước bộ dạng quyến rũ
của y, nói: “Nếu như ngài nguyện ý, ta có thể dẫn ngài đi”.
Bước đầu tiên là dụ dỗ y trở về Thanh Phong Các làm trai
bao, từ đó thì nam có Niệm Vãn, nữ có Tiểu Hồng, muốn mỹ nhân là có ngay, cảnh
tương lai như vậy tốt đẹp đến cỡ nào, oa ha ha ha ha.
* * *
Ngày hôm sau ta bị Oánh Oánh đánh thức một cách rất không dịu
dàng, sau đó ta mới nhớ ra, hôm nay là ngày mở Đại Hội Anh Hùng.
Tối hôm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, ta hình như đã quên
mất mình vốn nên làm cái gì… Mong là Tiêu Linh và Tam Bát Phượng cũng quên luôn
đi, cái Thư phòng chết tiệt kia có cái gì đáng mà lau chùi đâu.
Nhưng mà tại sao ta vẫn bị phái tới nhà bếp.
Bởi vì không đủ người, quản gia nói sai các nha đầu ở hậu viện
tới hỗ trợ.
Đây là cái lý do nhảm nhí gì thế… Ta mặc cái tạp dề vô cùng
bẩn, ngồi giữa đống rau dưa chồng chất như núi, dùng sức lột vỏ khoai tây. Mùi
thơm từ cửa sau nhà bếp thỉnh thoảng điên cuồng kích thích khứu giác của ta, bữa
sáng gồm cháo với bánh mì khô cùng với bọn nha hoàn không biết đã bốc hơi tới
nơi nào, ta nuốt nước miếng, càng nhìn củ khoai tây trong tay lại càng không nhịn
được, thật muốn ăn…
Có một câu nói, nghĩ kỹ rồi mà không làm, chính là một kẻ lười
biếng.
Ta rất siêng năng, cho nên ta chạy vào nhà bếp.
(Tiu Ú: sao cũng nói được, phục chị quá ='>'> )
Hôm nay là Đại Hội Anh Hùng, đầu bếp cùng bọn nha hoàn bên
trong nhà bếp loay hoay mồ hôi đầm đìa, hoàn toàn không nhìn thấy ta.
Mà ta cũng không nhìn đến bọn họ. Những dĩa cá chiên xếp
thành hàng, heo nướng mập mạp hoàn mỹ, con gà quay lắc lắc chân mở thành hình
chữ M khêu gợi đã hấp dẫn toàn bộ suy nghĩ của ta. A, vào lúc này đây, những thứ
này còn phong hoa tuyệt đại hơn cả mỹ nhân Niệm Vãn.
Ta nhích lại, không ai chú ý.
Ta nhích lại nữa, vẫn không ai chú ý.
Ta lại ráng nhích gần một chút… Ầm!
Bà nội nó, cái mâm này làm bằng gì mà cứng như vậy. Ta xoa
trán, bà đầu bếp bưng mâm bị ta đụng phải lảo đảo một chút, suýt nữa ngã xuống.
Bà ta tàn bạo nhìn ta chằm chằm: “Không có mắt sao?! Trong phủ chính là do có
nhiều kẻ lười biếng như ngươi, nên mới lộn xộn như thế này! Mau đi bưng đồ ăn
cho ta!”.
Dứt lời, nhét cái mâm bà ta đang bưng vào trong ngực ta, ta
thấy nóng quá liền nhảy lên ba thước, nhẹ buông tay, chỉ nghe tiếng vang loảng
xoảng thanh thúy, tiếng động lớn làm cho nhà bếp náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh,
tất cả mọi người buông đồ trong tay, quay lại dòm ta.
Thân thể ta cứng đờ, sau lưng có hơi thở buồn bực ập tới.
“Ngươi… Tên gì?”, bà đầu bếp nói.
Ta căng thẳng đến mức bật thốt lên: “Tiểu Thúy Hoa Tử”.
…
“Lau dọn nơi này cho sạch sẽ, những thứ đồ ăn trên mặt đất sẽ
là cơm tối của ngươi”.
Ta nhìn bà ta b