tim của ta cũng sắp tắc nghẽn rồi.
Y lại cười cười, đột nhiên vén ống tay áo hoa lệ, ngăn bàn
tay của ta lại.
“Ta tới giúp nàng…”.
Ta sửng sốt, Niệm Vãn tiếp tục đoạt lấy khăn lau, nhẹ tay
nhúng nước mấy cái, vắt khô, bắt chước ta chà lau giá sách.
Chuyện này quả thật là được dưỡng mắt a, ta kinh ngạc nhìn
y, mặc dù người này động tác trúc trắc vụng về, nhưng mà mỗi cử động đều hoa
hoa lệ lệ hấp dẫn, ta đột nhiên cảm thấy cái giá sách được y chà lau kia rất hạnh
phúc, thật muốn xông qua biến thành sách để cho y chà lau.
Quyết định rồi, mỹ nhân như thế, cho dù có là bình hoa[2'>, bất
kể như thế nào, trước hết phải bắt về giữ lại trong Thanh Phong Các, nếu không
có chuyện gì làm thì coi như dùng để dưỡng mắt cũng tốt.
Y tựa hồ phát hiện tầm mắt của ta, mắt phượng ngẩng lên, lại
là nụ cười phong tình vạn chủng.
Ta lắc đầu, sau này phải cấm y cười loạn, nếu không bộ não của
ta sẽ dễ dàng bị đơ.
“Công tử bỏ ra đi”, ta tiến lên lấy lại khăn lau, “Loại việc
nặng này để cho Thúy Hoa làm là được rồi”.
“Thì ra nàng gọi là Thúy Hoa”, y cười khẽ, “Sau này ta gọi
nàng là Tiểu Thúy được không?”.
“…”.
“Không thích? Vậy thì Tiểu Hoa?”.
“…”.
“Vậy thì Tiểu Thúy Hoa đi”, y tự mình quyết định, ta im lặng,
công tử à, ngài có thể xuống đất giùm đi được không…
Đột nhiên cảm thấy văn phong của Diệp Vô Trần cũng không tệ
lắm, ít nhất khi đặt tên nghe cũng còn ổn. Ta rất chân thành nhìn y, “Có thể gọi
khả ái một chút hay không? Ví dụ như ở phía sau cái tên thêm vào chữ Tử…”.
“A, ta biết rồi!”, y mừng rỡ dị thường, “Nàng muốn ta gọi
nàng là Tiểu Thúy Hoa Tử!”.
…
Tiểu Thúy Hoa Tử thì Tiểu Thúy Hoa Tử đi, ta buồn bực quay mặt
đi, nhưng mà cái tên này nghe sao mà giống nữ gián điệp Nhật Bản như vậy chứ[3'>.
Y vừa muốn mở miệng, đột nhiên từ xa vọng đến tiếng cười,
trong lòng ta kinh hãi, là lão Tiểu Tiện Nhân!
Một ngón tay ngọc lặng lẽ đặt lên bờ môi của ta, dùng sức chặn
lại, ta hoảng sợ vội vươn tay kéo ra, nhưng có cảm giác thân thể bị ôm lấy kéo
lui về phía sau giá sách.
Ta ngắm hoa văn trên góc áo, lập tức không còn chút sức lực,
được ở trong lồng ngực mỹ nam… Cuộc đời thật là quá tốt đẹp.
Niệm Vãn dẫn ta tới khúc quanh phía sau tấm bình phong trong
Thư phòng, lặng lẽ ngồi xổm xuống, tay cũng không buông ra, hơi thở gấp rất nhỏ,
“Tiểu Thúy Hoa Tử, nàng thật là nặng…”.
Ta bất mãn muốn giải thích, lại nghe thấy cửa phòng “cọt kẹt”
một tiếng, có người đi vào, hình như cũng không phải là một người.
“Vào đi, đây cũng là Thư phòng của Tiêu mỗ, coi như yên
tĩnh, có thể cùng bàn bạc với Lương hiền điệt[4'>“.
“Tiêu thúc thúc nói quá lời, Phi Yến không dám”.
Phi Yến, Lương Phi Yến! Hẳn là Tư Mã Hiển Dương rồi.
Nhưng giọng nói kia đại nghĩa uy phong, không hợp với chất
giọng trong trẻo của Tư Mã Hiển Dương. Ta đột nhiên rất muốn nhìn xem Tư Mã Hiển
Dương lúc này dáng vẻ thế nào, cho nên hơi ló ra một chút, Niệm Vãn lại dùng lực,
ta bị kéo nghiêng trở về trong lồng ngực của y, mùi thơm sau khi tắm rửa điên
cuồng tấn công khứu giác của ta, lòng ta rung động, sau đó bỗng dưng nghĩ đến tại
sao ta lại phải núp ở chỗ này cơ chứ, ta rõ ràng là nha hoàn nơi này mà…
Mỹ nhân quả nhiên là họa thủy, ta tức giận đẩy y ra, nhưng
Niệm Vãn không thèm để ý chút nào, vươn ra một ngón tay gần như trong suốt, vuốt
vuốt mái tóc ta, vẻ mặt khinh bạc mà mập mờ.
Suýt chút nữa ta quên mất, người này không biết là thông đồng
với phe nào… Bỏ đi, ta không nhìn đến ánh mắt hớp hồn của y nữa, toàn tâm toàn
ý nghe trộm. Ách, mà vốn dĩ ta đang lau dọn ở đây, là do bọn họ không nhìn thấy
ta mà thôi, không thể tính là nghe trộm được…
“Tiêu thúc thúc, ngày hôm trước cha cháu có nhắc tới ngài, rất
nhớ ngài”.
“Ta và Lương lão gia cũng đã nhiều năm không gặp, không ngờ
chỉ chớp mắt một cái, cháu cũng đã lớn như vậy… Aiz, chúng ta đều đã già rồi”.
“Ngài nói quá lời, nhìn ngài khỏe mạnh như vậy, hào khí can
vân, vẫn là anh hùng không hề thua kém trước kia”.
Tiểu Tiện Nhân nghe vậy trong lòng cực kỳ vui mừng, cười ha
hả.
Lừa dối, toàn là lừa dối. Công phu nịnh hót của tên Tư Mã Hiển
Dương này cũ rích rồi, nếu là ta, ta nhất định thổi phồng Tiểu Tiện Nhân lên
như một người không ai sánh bằng, sau này cũng không có ai vượt qua được, thiên
địa rộng lớn chỉ có một mình lão xứng là bậc anh hùng, cuối cùng nói thêm điều
kiện gả nữ nhi của lão cho ta đi, ta nhất định đối xử với nàng thật tốt, như vậy
thì lão cũng nên thuận tiện giao chức minh chủ võ lâm cho ta làm luôn cũng được.
Hai người vừa hàn huyên mấy câu, ngay sau đó bắt đầu bàn tới
chuyện Đại Hội Anh Hùng, ta nghe thấy nhàm chán, dần dần cảm thấy bả vai mỏi mỏi,
thì ra Niệm Vãn đã sớm tựa vào bả vai của ta mà ngủ.
Ta không nhịn được đẩy đẩy y, không ngờ sau khi đẩy y mấy
cái, y liền chôn mặt vào trong cổ ta.
Mặt ta nóng lên, dây thần kinh toàn thân căng thẳng ở nơi mà
môi y đụng chạm, đột nhiên có cảm giác có cái gì ẩm ướt.
Đưa tay lên sờ, lấp lánh phát sáng, còn sềnh sệch.
Cái này… Không phải là thứ người đời hay gọi là nước miếng
đó sao.
Gân xanh