kiểu chữ gì, sao mà vặn vẹo rối rắm như vậy, bảo ta làm sao sắp xếp lại được
đây.
Tam Bát Phượng tựa hồ cực kỳ hài lòng với nét mặt của ta,
nhưng ngay sau đó tiến lên một bước, một tay chống nạnh, một tay nhấc lên vươn
ngón tay chỉ chỉ, quát lên: “Từ hàng này trở đi, mỗi cuốn đều phải lau một lần!”.
“A?”, vẻ mặt ta như đưa đám, những cuốn sách này cũng rất
nhiều năm không ai đụng tới, lau sạch để mà làm gì a…
“Nhất định phải lau toàn bộ sao?”, ta ôm hi vọng hỏi.
“Muốn ngươi lau thì lau đi, nói thêm nữa ta vả miệng!”, Tam
Bát Phượng tàn bạo nói. Ta bẹt môi lầm bầm, không nói gì thêm, đi tới trước giá
sách, đột nhiên phát hiện ra không có dụng cụ vệ sinh…
“Cái này, Phượng tỷ tỷ, có thể cho ta mượn một cái khăn lau
không?”.
Gân xanh trên trán Tam Bát Phượng ẩn nhẫn giật giật, ta nghĩ
sao nói vậy, ta thật sự không phải là cố ý mà…
Ta đánh vật xách tới một thùng nước, đặt ở góc phòng, vứt
vào cái khăn lau lấy từ Tam Bát Phượng, tiện tay cầm lấy một quyển sách gần đó,
chà lau lung tung.
Ách, quyển sách giống như bị hành hạ…
Tam Bát Phượng giận đến mức vung tay lên, ta giơ khăn lau mềm
nhũn chuẩn bị chống cự…
“Aiz nha nha, nàng quả nhiên là ở chỗ này”.
Giọng nói này cũng mềm nhũn như khăn lau trong tay ta, ta lập
tức tê dại nửa người.
Siêu cấp mỹ nam như thiên thần đã gặp ban ngày xuất hiện ở cửa
Thư phòng, nụ cười nồng nhiệt.
“Nghe nói nàng bị phạt quét dọn Thư phòng, cho nên ta mới tới
xem một chút, hmm?”
Một chữ “hmm” dư âm còn văng vẳng bên tai hồi lâu không tan,
có thể phát huy thán từ vô cùng nhuần nhuyễn như thế, không hổ là mỹ nhân. Ta
ngẩng gương mặt đầy phấn, cười cười với y, nhưng trong lòng bất mãn, lão nương
bị phạt có cái rắm gì liên can đến ngươi.
Ta ngẩng gương mặt đầy phấn, cười cười với y, nhưng trong
lòng bất mãn, lão nương bị phạt có cái rắm gì liên can đến ngươi.
Đột nhiên ta kịp nhận ra, chuyện ta bị phạt đương nhiên là
có liên can đến y, không phải tại y thì ta đâu có bị phạt.
Vẻ mặt Tam Bát Phượng lập tức biến thành tú bà nhìn thấy
công tử tuấn tú trẻ tuổi nhiều tiền, vẻ mặt dâm đãng bước ra nghênh đón, nếu
như ta trả lại cái khăn lau này cho ả phất phất thì càng thêm giống.
“Công tử, đã trễ thế này…”, Tam Bát Phượng cười tươi như
hoa, “Ngài sao còn đến Thư phòng làm gì?”.
Người nọ cười ôn hòa với ả, ánh mắt khinh bạc, hai người lập
tức đắm chìm trong không khí phấn hồng.
Ta nổi da gà, nói về Tam Bát Phượng này cũng có mấy phần
thùy mị, nhưng mà so với Tiêu Linh thì vẫn còn kém khá xa, trong cặp mắt người
nọ lại viết rõ ràng mấy chữ “ta đang câu dẫn nàng”, chẳng lẽ cả tiểu thư và nha
hoàn y đều muốn ăn hết sao?
Độ hảo cảm rớt xuống còn một nửa, khăn lau trong tay ta vung
lên, tiếp tục ngược đãi những quyển sách đáng thương.
“Ta tới đọc sách”, y tiếp tục phóng điện tới Tam Bát Phượng,
“Hoặc nói là đến…gặp nàng”.
Hai mắt Tam Bát Phượng lập tức tóe ra điện áp mười vạn Volt,
tia sáng tỏa xa vạn trượng, dưới đáy lòng ta nín cười hết sức cực khổ. Người
này biết ta bị phạt còn chưa tính, tại sao biết Tam Bát Phượng cũng sẽ ở đây, lời
ngon tiếng ngọt không thể tin được a. Ta bĩu môi, lại nghe người nọ nói tiếp:
“Nàng đi mua giúp ta một khối Quyến Tâm Tô[1'> của Kỷ gia được không? Ta rất muốn
ăn”.
Kỷ gia? Tai ta vểnh lên, oa ha ha ha ha, ngay cả mỹ nhân
cũng thích ăn điểm tâm ngọt nhà ta. Tam Bát Phượng gật đầu răm rắp, xiêu vẹo đi
ra ngoài. Mà đã trễ thế này Kỷ gia có còn mở cửa buôn bán nữa đâu cơ chứ, con
gái đang yêu thật là… Chậc chậc, ta âm thầm tặc lưỡi lắc đầu, vừa nhấc mắt lên
lại phát hiện ra người nọ đang nhìn ta đầy hứng thú, tóc gáy sau ót ta lập tức
rợn lên, cả người tê dại.
“Có phải ta chỉ nói chuyện với nàng ấy, lạnh nhạt với nàng,
nên nàng mất hứng hay không?”, đôi mắt y mị hoặc, vươn tay nâng cằm ta lên, lập
tức lại có tiếng phấn bột rơi xuống xột xoạt.
“Bây giờ ta đã đuổi nàng ấy đi rồi…”.
Ta không muốn thừa nhận là ta bị đôi mắt mị hoặc của y làm
cho thất điên bát đảo, níu kéo chút lý trí còn sót lại, hỏi một cách máy móc:
“Ngài là ai?”.
Y cũng đáp lại không có chút sáng tạo: “Chuyện này quan trọng
sao?”.
Ta thay mặt toàn bộ độc giả điên cuồng gật đầu, “Quan trọng”.
“…”, y tự ngẫm một chút, sau đó nở một nụ cười điên đảo
chúng sinh.
“Niệm Vãn”, y nói nhỏ bên tai ta: “Cái tên này, có dễ nghe
không?”.
Ta lại tê dại nửa người, người này chỉ nói vài lời mà còn có
hiệu lực hơn so với công phu điểm huyệt trong truyền thuyết a, ta chậm rãi lui
về phía sau một bước, mỹ nam đúng là tốt, nhưng mà lạm tình như thế là không
đúng.
“Dễ nghe dễ nghe”, ta thành khẩn cười cười, sau đó vung khăn
lau, tiếp tục chà lau giá sách.
Qua thời gian một nén nhang, ta rốt cuộc đầu hàng, “Không phải
ta đã nói là dễ nghe sao? Van xin ngài đừng nhìn ta như vậy nữa”.
Niệm Vãn ngạc nhiên nói: “Ta nhìn nàng thì có làm sao?”.
Ngươi còn hỏi làm sao! Ta điên mất, nếu như một mỹ nam tuyệt
thế cứ đứng ở đó dùng ánh mắt mê luyến cả nhân loại nhìn ngươi, ngươi có xấu hổ,
đỏ mặt, tim đập rộn lên hay không hả?
Ta thì có, hơn nữa cơ
