Trong lòng đột nhiên có chút khổ sở.
Vốn đều như vậy, Dạ Kiếm Ly, huynh muốn đi, liền đi, chỉ để
lại một mình ta.
“Triển Nhan!”.
Ta giật mình, lại nhìn thấy Tư Mã Hiển Dương đứng ngoài cửa
sổ.
Thì ra là… Thật sự có người đến a. Ta đầu đầy hắc tuyến, Tiểu
Dạ Tử chết tiệt có cái lỗ tai quỷ quái gì không biết.
Tư Mã Hiển Dương một chưởng phá nát cửa sổ nhỏ, ta bỗng
nhiên nhận ra, hiện tại anh ta mặc một bộ áo xanh, trên tóc cài một khối ngọc
mã não phát sáng huyền ảo, vô cùng anh tuấn.
“Ơ? Anh không cải trang thành Lương Phi Yến sao?”.
“Tiêu Kiến Nhân muốn giết cô!”.
Lòng ta run lên, chẳng lẽ… Ta để lộ chuyện gì sao?
“Tối nay, liền theo tôi rời đi!”, anh ta ôm eo ta, vận công
nhảy lên, trong nháy mắt ta đã đáp xuống nóc nhà.
Chờ một chút a, ta kinh hoàng quay đầu lại, không thấy Dạ Kiếm
Ly.
Còn người mà ta muốn đợi, vẫn chưa đợi được, cứ như vậy mà
đi thì… Nhưng mà, nếu Tiêu Kiến Nhân muốn giết ta, Tiêu phủ này, quả thực là một
giây cũng không ở thêm được nữa.
Nhưng Tư Mã Hiển Dương cũng không cho ta suy nghĩ nhiều, anh
ta thi triển khinh công bay nhanh, ta lập tức bay lên giữa không trung, giật
mình đến mức cào cấu vạt áo của anh ta.
“A a a a a a…”.
…
“Triển Nhan, nếu cô cứ hét lớn như vậy, toàn bộ Tiêu phủ sẽ
biết chúng ta muốn chạy trốn”.
“Nhưng mà… A a a a…”.
“…”.
Thì ra cảm giác bay tới bay lui của hiệp khách cổ đại chính
là như vậy! Khuôn mặt ta xám đen gần như muốn ngất đi, chẳng lẽ người bay có cảm
giác tốt hơn nhiều so với người bị ép bay sao? Đúng rồi, tuyệt đối là như vậy,
cũng giống như nguyên lý ngồi xe buýt tuyệt đối không thoải mái như lái xe
buýt. Nhưng nếu như ta học được khinh công thì… Tiết kiệm được biết bao nhiêu
phí giao thông công cộng nha… Ta bắt đầu âm thầm tính toán nhỏ nhặt trong lòng.
Lên xuống mấy lần, Tư Mã Hiển Dương kẹp lấy ta bay ra ngoài
rìa khu rừng bên cạnh Tiêu phủ mà không để lại chút dấu vết, chính là khu rừng
mà Tiểu Hồng từng đâm ta một dao.
Sắc mặt ta không tốt, Tư Mã Hiển Dương ân cần hỏi: “Không
thoải mái sao?”.
“À thì…”, ta cười lớn, nói: “Chúng ta sẽ ngồi nó hả?”, ta chỉ
vào cỗ xe ngựa dừng trong rừng cây.
Tư Mã Hiển Dương gật đầu, “Sao vậy?”.
“Phiền anh chuẩn bị cho tôi… Một cái bô”.
“…”.
“Môn chủ!”, một mỹ nhân từ trong xe ngựa nhảy xuống, “Xe ngựa
đã… Ơ? Là ngươi!”.
Ắc, chính là La Yến Thanh, La mỹ nhân, oan gia ngõ hẹp a oan
gia ngõ hẹp.
Đôi mắt đẹp của ả trừng trừng ta, lỗ mũi ta hếch lên trời.
Những tia lửa điện đủ màu sắc đùng đùng xẹt xẹt giữa tầm mắt
của hai người bọn ta.
Những tia lửa điện đủ màu sắc đùng đùng xẹt xẹt giữa tầm mắt
của hai người bọn ta.
“Khụ…”, Tư Mã Hiển Dương tiến lên một bước, “Làm phiền La tả
sứ rồi”.
La Yến Thanh hành lễ chào anh ta, nhưng ánh mắt bén nhọn như
dao vẫn đang lột da ta, một lúc lâu sau mới chịu buông tha.
Ta lui về phía sau một bước, “Hôm nay thời tiết thật tốt a”.
Tư Mã Hiển Dương: “…”.
“Sao vậy? Các ngươi không cảm thấy như vậy sao?”.
“Triển Nhan, cô muốn nói gì cứ nói thẳng ra đi”.
“Oa ha ha, có cái gì đâu… Ách, được rồi, chúng ta có thể đi
muộn một chút hay không…”.
“Không được, e rằng Tiêu Kiến Nhân sẽ nhanh chóng phát hiện
ra cô mất tích, quá nguy hiểm”.
“Nhưng mà bây giờ mới buổi sáng a, anh nói tối nay mới đi
mà”.
“Tôi nói hồi nào?”.
“Mới vừa nãy a!”.
“Tôi không có…”.
“Có! Không tin anh bảo mọi người xem lại chương trước đi? Giấy
trắng mực đen làm sao mà viết nhầm được”.(ạch ạch…)
“…”.
“Muộn một chút đi, tôi còn có người…”.
“Nếu như tối nay đi, cô biến mất, cũng không thấy tôi đâu
thì sẽ khiến người ta hoài nghi, tôi còn muốn cải trang Lương Phi Yến vào Tiêu
phủ thêm một ngày”.
“Được được, cực khổ cho anh rồi”.
“…”. Tư Mã Hiển Dương nhíu mày, “Vậy… Thôi được rồi”.
“Đa tạ!”, ta cười đầy cảm kích, “Tư Mã…”.
“La tả sứ, bảo vệ Kỷ cô nương cho tốt”.
… Ta sao lại quên mất, anh ta vừa đi, ta sẽ phải ở chung với
La Yến Thanh…
“Khoan đã! Chúng ta bây giờ đi liền đi…”, ta xoay người lại
muốn túm lấy Tư Mã Hiển Dương, nhưng chỉ mò mẫm được một khoảng không khí.
Bà nội nó, sao anh ta chuồn nhanh vậy.
Sau lưng ập tới không khí lạnh cả người, miệng ta bẹt ra,
xoay người lại mè nheo.
“La cô nương…”, ta cười nịnh hót, “Cô thật là càng ngày càng
đẹp nha…”.
La Yến Thanh cười lạnh một tiếng, “Kỷ cô nương cũng càng
ngày càng nở nang thì phải?”.
“Làm gì có”, ta cười híp mắt nói: “Tiểu Kỷ còn muốn thỉnh
giáo La cô nương, làm sao giữ được dáng người hoàn mỹ như thế”.
“Bớt nói nhảm đi!”, La mỹ nhân bộc lộ bộ mặt hung ác, xoẹt một
tiếng rút trường kiếm ra.
Ta lập tức nhảy tới sau xe ngựa, “Cái này, La cô nương, có
gì thì cứ từ từ nói…”.
Bà nội nó, chết chắc rồi… Lớp áo sau lưng bị mồ hôi lạnh thấm
ướt, không ngờ ta một đời lừng lẫy như thế lại chết ở đây, tuyệt đối không có
chút lẫy lừng a… Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, Kỷ Triển Nhan mày mau nghĩ biện
pháp đi, vận dụng trí khôn đặc biệt của mày đi.
“Ngươi giết sư huynh của ta”.
“A? Không có a không có, không phải ta giết…”.
Là lão Trương giết, mặc dù là ta ra lệnh… Nhưng mà nế