ương hương tiếc ngọc,
ta xoa nhẹ mông một lúc, đột nhiên cửa phòng vang lên tiếng động. Ta bò đến bên
cửa sổ, một dĩa sườn xào chua ngọt bốc hơi nóng đập vào tầm mắt.
A, thật hấp dẫn, hai mắt ta nhảy ra hai trái tim lớn, từ lần
đầu tiên nhìn thấy sườn xào, ta đã biết ta và chúng nó có duyên cả đời mà!
“Cửa sổ này không mở rộng được bao nhiêu, ngươi chỉ có thể
ăn như vậy thôi”.
Hẳn là bà đầu bếp, bà cầm lấy một miếng thịt đưa về phía ta,
ta nhìn miếng thịt kia, thật ra thì cái cửa sổ này có thể gỡ ra, ta có thể tận
tay cầm nó ăn… Sườn xào chua ngọt của ta… Nhưng mà nếu bà biết cửa sổ có thể gỡ
xuống thì lộ bí mật mất, trong lòng ta hận a…
“Thúy Hoa?”.
Ta đón lấy miếng thịt kia cắn một cái, thật hạnh phúc…
“Ngươi… Tại sao lại giúp ta? Ngươi chỉ là một đứa nhỏ, nếu mất
mạng như vậy, thật là không đáng… Nói cho cùng cũng là do ta và ngươi làm loạn
nên mới gây ra tai họa…”.
“Nhưng… Bọn họ sẽ giết bà!”.
“Ta đã từng tuổi này rồi, cũng đã sống đủ…”, bà đầu bếp đăm
chiêu nói: “Ngươi đứa nhỏ này làm việc thật sự rất đáng ghét, nhưng ta làm sao
cũng không chán ghét ngươi được”.
Đây mà coi là khen ta sao? Ta đầu đầy hắc tuyến, nhưng đáy
lòng cảm kích, nói: “Đa tạ bà, Hắc đại thẩm”.
“Ta cũng từng có một đứa con gái giống như ngươi vậy…”, bà đầu
bếp thở dài nói: “Đáng tiếc bị bệnh nan y, đã chết”.
Ta ngẩn ra, miếng thịt sườn trong tay liền mất hết mùi vị.
Nếu không có bức tường này, ta rất muốn rất muốn xoay người
lại ôm lấy bà.
Bà đầu bếp rời đi, trong lòng ta cũng thanh thản, quả nhiên
làm người tốt vẫn được báo đáp, bị nhốt trong phòng chứa củi cũng không thấm
vào đâu, mấu chốt là có thịt sườn để ăn, khà khà khà khà.
Nhưng mà lần này bị nhốt ba ngày… Chịu đói ba ngày a, nữ
chính cũng biến thành Ninja…
Mặt đất sao mà cứng quá, làm thế nào cũng không ngủ thoải
mái được, ta nhìn mặt trời nhỏ vừa nhú lên bên ngoài, đã chịu đựng cả một đêm,
ta sợ bị người ta nhìn thấy nên cũng không dám chạy loạn, nhưng sao những người
kia cũng không thèm đến thăm ta? Ví dụ như Tư Mã Hiển Dương rồi cả người nào
đó…
“Tiểu Kỷ biểu diễn thật là đặc sắc nha”, một giọng nói đột
nhiên vang lên, “Vậy cùng với Lương Phi Yến, là quan hệ như thế nào?”.
A! Quả thật có người đến, nhưng mà…
Dạ Kiếm Ly tên chết tiệt này lại còn dám vác mặt đến đây, ta
giận đến mức bỗng nhiên đứng lên, một cước đạp rớt cửa sổ, nhanh nhẹn chui ra
khỏi phòng chứa củi.
Nhưng mà cái nhanh nhẹn của ta, là nhanh nhẩu đoảng đạp ra ngoài
khoảng không.
Cho nên, có nghĩa là sẽ không có chỗ đáp xuống…
Bà nội nó, trên mặt đất có rất nhiều đá sỏi a…
Đột nhiên có người từ đỡ ta từ phía sau, hai cánh tay vòng lấy
ôm ta vào trong lồng ngực.
Ta ngẩng đầu, hắn cúi đầu.
Dạ Kiếm Ly lại khôi phục bộ dạng trong trắng ngọc ngà phiêu
dật anh tuấn, cười đến ngọt ngào, đẹp đến mức làm người ta hồ đồ.
Dạ Kiếm Ly lại khôi phục bộ dạng trong trắng ngọc ngà phiêu
dật anh tuấn, cười đến ngọt ngào, đẹp đến mức làm người ta hồ đồ.
Tim ta đập mạnh, cứ như mới vừa chạy marathon năm nghìn thước
vậy.
Mặc dù tim ta đã mọc ra hai cái cánh trắng nhỏ, hơn nữa còn
rất muốn bay vòng quanh ôm lấy Dạ Kiếm Ly… Mặc dù dung mạo của ta rất sát phong
cảnh… Mặc dù không khí lúc này rất tốt đẹp… Nhưng mà…
“Tiểu Kỷ, cô nhéo ta làm gì thế?”.
“Huynh nói xem!”, ta nghiến răng nghiến lợi.
“Sao vậy? … Ta còn chưa có tìm cô để tính sổ mà”.
“… Huynh tìm ta tính sổ gì?”.
“Chuyện đêm hôm trước giữa cô và anh chàng anh tuấn kia a…
Chậc chậc, gặp gỡ lúc nửa đêm ở Thư phòng…”.
“Ta nguyện ý đó”, ta xoay người nhìn hắn, cười đến mập mờ,
“Chẳng lẽ… Huynh ghen sao?”.
“Ghen?”, Dạ Kiếm Ly lặp lại, “Tiêu cô nương người ta vất vả
lắm mới tranh thủ thời gian được cho ta, lại bị hai người bọn cô đứng đó cản trở”.
Ta biết mà! Tiêu Linh là muốn giúp hắn, mà hắn xuất hiện ở
bên ngoài Thư phòng tuyệt đối không phải là chuyện trùng hợp.
“Vậy sao”, ta nghiêm mặt nói: “Huynh muốn điều tra cái gì của
Tiêu Kiến Nhân? Còn nữa, làm sao huynh lừa được Tiêu Linh? Còn nữa, huynh và Niệm
Vãn có quan hệ như thế nào? Còn nữa…”.
“Còn cái gì nữa?”.
“Còn nữa, ngày hôm sao huynh dám gạt ta?!”, ta dùng sức ngắt
một cái lên cánh tay hắn.
Chân mày Dạ Kiếm Ly cũng không chau lại, hắn chỉ chờ ta nhéo
xong, vô cùng thong dong kéo cao ống tay áo. Trên cánh tay tuyết trắng, một mảng
xanh tím xuất hiện rõ ràng…
Hình như ta nhéo hắn hơi tàn nhẫn quá.
Nhưng mà người này dưỡng da thật tốt a, làn da non mịn trắng
trẻo cứ như con gái…
“Có phải là ta có quyền không cần trả lời cô, đúng không?”,
đôi mắt phượng của hắn ngẩng lên.
“Không có quyền”, đôi mắt cá chết của ta cũng ngẩng lên.
(Tiu Ú: sao lại so sánh tự hạ nhục mình thế kia -__-| | |)
Dạ Kiếm Ly không nói gì một lúc lâu, ta nóng nảy, “Từ lúc bắt
đầu, huynh đã bịa chuyện gạt ta, còn trêu cợt ta!”.
Hắn đột nhiên cười một tiếng, “Kỷ Các chủ thật đúng là không
biết xấu hổ, cô cũng đã lừa ta không biết bao nhiêu lần… Dạ mỗ không tính toán
hiềm khích, trước đây đã cứu cô rất nhiều lần, nhưng còn cô thì sao?”.
Ta cẩn thận suy nghĩ một
