ắc mặt bà đầu bếp không tốt, ta vui vẻ chạy về phía bà, “Ta
rốt cuộc không cần cắt khoai tây nữa rồi!”.
Một mũi dao nhọn lại phập xuống trước chân ta.
“Đúng vậy, đúng là ngươi không thích hợp với việc cắt khoai
tây”, bà đầu bếp cười âm hiểm, “Ngươi vẫn nên đi gọt vỏ khoai tây đi”.
…
Ta hận thế giới này!!!
Buổi trưa, bọn tỳ nữ đỏ mặt, thẹn thẹn thùng thùng mang đồ
ăn lên.
Nhìn món ăn ngon thì có cái gì mà thẹn thùng, tám phần là do
Tiêu Kiến Nhân mở tiệc chiêu đãi con hồ ly họa thủy Dạ Kiếm Ly, làm cho trái
tim của tất cả con gái trong phủ đại loạn. Hừ, làm cho các nàng ấy loạn hết đi,
lão nương không lấy gì làm lạ.
Đã lâu không thấy trứng gà xào cà chua, ta kích động gọt vỏ
một củ khoai tây cuối cùng, rửa tay một chút rồi sẽ được ăn no nê.
Nhưng mà vừa quay người lại, ta liền ngẩn ra.
… Tại sao trên thớt không còn gì cả.
Trứng gà xào cà chua vừa vàng vừa đỏ cực ngon mắt của ta
đâu??? Vừa nãy nó còn nằm ngay đây mà.
Chẳng lẽ có người ăn trộm? Cực kỳ không có khả năng a…
Vậy thì chỉ còn một khả năng: Các nàng nha hoàn bưng nhầm
dĩa rồi.
Ta sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên gào thét chạy về tiền sảnh.
“Trứng gà xào cà chua của ta a a a a a…”.
Oa, thật là đông người quá.
Ta ló cái đầu nhỏ, nhìn thấy Lương Phi Yến, hình như còn có
dấu hiệu Chưởng môn môn phái. Dạ Kiếm Ly đeo mặt nạ bạch ngọc che mặt, ngồi bên
cạnh Tiêu Kiến Nhân, Tiêu Linh nghiêng về một bên vừa rót trà, vừa phóng điện với
hắn.
Dĩa trứng gà xào cà chua vô tội của ta đang bày ở trước mặt
Dạ Kiếm Ly, rất ngon mắt.
Không được…
Ta đứng ngồi không yên nhìn đôi đũa của hắn, ngàn vạn lần
không được…
Ngay khoảnh khắc hắn hạ đôi đũa xuống, ta đột nhiên nghĩ đến
một vấn đề.
Hắn đeo mặt nạ.
Hắn cũng không thể để Tiêu Kiến Nhân nhìn thấy.
Vậy làm sao hắn ăn cơm…
“Sư đệ, nào, không nên khách khí”, Tiêu Kiến Nhân cười nói.
“Sư huynh đã mời, tiểu đệ cung kính không bằng tuân mệnh”, Dạ
Kiếm Ly thấp giọng nói, sau đó gắp một miếng trứng gà của ta. Ta thậm chí không
còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ nhìn chăm chú vào bàn tay hắn đang đưa về gần mặt.
Không có vấn đề gì sao? Hắn không thể bị nhìn thấy mà…
Ta có chút bận tâm, kinh ngạc nhìn hắn chậm rãi tháo mặt nạ
của mình.
Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đều bắn thẳng đến Dạ Kiếm Ly.
Ta đã nghĩ rằng ta sẽ được nhìn thấy dung nhan của thiên
tiên.
Đáng tiếc không phải.
Ta suýt chút nữa ngã xuống, dưới mặt nạ Dạ Kiếm Ly là một lớp
da khô vàng, có vẻ bệnh hoạn như một đại thúc trung niên mắc bệnh lao.
Chết tiệt… Hóa ra là còn một lớp mặt nạ da người nữa…
Mọi người cười ngất, những tỳ nữ thất vọng đến mức muốn đâm
đầu vào tường, nếu như các nàng có đeo mắt kiếng, sợ rằng đã có cảnh mắt kiếng
rớt ầm ầm.
Chỉ có người trước bàn cơm là có thể nhìn ra, mặc dù lớp da
này nhìn rất thật, nhưng ngón tay ngọc của Dạ Kiếm Ly trắng nõn thon dài như vậy,
làm sao có thể có một khuôn mặt khô vàng như thế.
Dạ Kiếm Ly thản nhiên cười một tiếng, vẻ mặt của hắn giống
như khuôn mặt của lão Trương khi ngửi thấy mùi thối, không phải buồn cười bình
thường đâu.
Ta nhịn cười, thấy hắn ăn một miếng trứng gà.
Trứng gà? A a, ta nhớ ra rồi, trứng gà xào cà chua của ta.
Sau đó, Dạ Kiếm Ly ngây ngẩn cả người, ánh mắt hắn hắc bạch
phân minh, đột nhiên đảo một vòng. Ta cảm thấy không tốt, vừa định chuồn đi, liền
cảm nhận được tầm mắt đùa cợt của hắn, trực tiếp mà lạnh thấu xương.
“Món ăn này… Tên là gì vậy?”.
“Món ăn này… Tên là gì vậy?”.
Tiêu Kiến Nhân cẩn thận nghiên cứu món ăn kia, đoán chừng
cũng không nhìn ra đống đỏ đỏ đó là cái thứ gì.
Khuôn mặt xấu xí của Lương Phi Yến vẻ bừng tỉnh ngộ, Tư Mã
Hiển Dương à, chắc cũng bao nhiêu năm rồi anh chưa từng nhìn thấy cà chua… Ta cảm
thán, một chàng trai trẻ tuổi bên cạnh anh ta vẻ mặt hết sức chính nghĩa đột
nhiên kinh hãi nói: “Đây… Đây không phải là Lang Đào ta mang về mấy ngày trước
sao…”.
“Lang Đào? Là cái gì?”.
“Một loại quả lạ từ Tây Phiên, nghe nói kịch độc vô cùng, kẻ
ăn nhầm nhẹ thì sẽ nổi điên, nặng thì bỏ mạng… Nghe nói đáng sợ nhất chính là,
đàn ông ăn vào sẽ biến thành đàn bà…”.
Tiêu Kiến Nhân vừa mới nếm thử một miếng, mặt thoáng chốc
đanh lại.
Dạ Kiếm Ly ho nhẹ một tiếng, hình như có chút căng thẳng,
tám phần là gương mặt xinh đẹp bên dưới mặt nạ da cũng trở nên khô vàng rồi. Ta
dùng hết khí lực toàn thân mới nhịn cười nổi, ăn cà chua sẽ biến đổi giới tính…
Thần thánh a…
“Người đâu!”, Tiêu Kiến Nhân tức giận nói: “Gọi đầu bếp tới
cho ta!”.
Ta rụt cổ lại, hình như xảy ra chuyện lớn rồi…
“Lão nô tham kiến lão gia”, bà đầu bếp cúi chào.
“Món ăn này”, Tiêu Kiến Nhân chỉ chỉ vào dĩa trứng gà xào cà
chua của ta, “Là ai làm?”.
Bà đầu bếp nhàn nhạt liếc mắt một cái, lòng ta liền căng thẳng,
nếu như Tiêu Kiến Nhân biết là ta làm, lão mà không nói ta hạ độc, thì ta múa một
vòng cho các vị xem!
“Bẩm lão gia, món ăn này là lão nô làm”.
Ta lập tức nhìn về phía bà. Bà đầu bếp… Bà… Thật là quá vĩ đại!
Tiêu Kiến Nhân trầm ngâm một chút, nói nhỏ: “Ngươi làm việc
trong Tiêu gia ta, đã bao nhiêu năm rồi?”.
Quản gia