Old school Swatch Watches
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326680

Bình chọn: 8.5.00/10/668 lượt.

dựa tới gần sát cửa Thư phòng, lắng nghe hồi lâu, cũng

không nghe được gì.

“Cúc…cúc…”, Ta chu miệng bắt chước tiếng chim hót, chỉ có tiếng

vang rung động bầu trời đêm.

Tiếng chim quỷ dị như vậy mà cũng không có ai bị dọa sợ chạy

ra ngoài, chắc là thật sự không có ai ở trong.

“Thật là một con chim đỗ quyên họ Kỷ mập mạp”.

(*phụt* … *lau lau màn hình*)

Giọng của Dạ Kiếm Ly đột nhiên vang lên bên tai, ta giật

mình té ngã đặt mông lên cửa, đụng mở cửa Thư phòng.

Nhưng không hề thấy bóng Dạ Kiếm Ly.

Đột nhiên một đôi tay từ phía sau ôm lấy ta, ta kinh hãi

xoay người lại đá một cước, ám khí Lăng Không Câu bay ra, người nọ nghiêng người

né tránh, suýt nữa bị móc trúng bụng.

“Triển Nhan”, giọng nói người này trầm thấp dễ nghe, “Cô làm

cái gì vậy?”.

Hẳn là Tư Mã Hiển Dương!

Ta há hốc mồm, “Cái này, tôi không biết là anh…”.

Còn chưa nói hết, ta lại bị anh ta ôm vào trong lồng ngực,

“Hôm đó cô ra khỏi Đại Hội Anh Hùng, tôi không nghe thấy tin tức của cô nữa,

Các chủ Thanh Phong Các cũng không tìm được cô, Triển Nhan, rốt cuộc cô đã đi

đâu?”.

Trong lòng ta ấm áp, ở nơi dị giới này, cuối cùng chỉ có Tư

Mã Hiển Dương mới thật lòng thành ý với ta. Nhưng ta lại vứt anh ta ra sau ót,

khiến cho anh ta lo lắng. Nhưng ý nghĩ này chỉ vừa thoáng qua trong đầu, ta lại

nghĩ tới Tiểu Hồng.

“Các chủ Thanh Phong Các… Đã tìm ta?”.

“Cô ấy biết tôi và cô là người quen cũ, nên đã hỏi tôi nhiều

lần”.

Quả nhiên là ta không chết nàng ta sẽ không yên lòng mà, ta

cười lạnh, Tiểu Hồng à, ngươi thật sự là đang sợ ta mà thôi.

“Anh ở Thư phòng làm cái gì?”, ta hỏi.

“Tiêu Kiến Nhân này rất giảo hoạt, tôi ẩn núp trong phủ ông

ta lâu như vậy, chỉ có được vài cơ hội… Ông ta là đại đệ tử của Tuyệt Địa tiên

nhân, võ công e rằng tôi không so nổi… Tôi muốn dò xét cấu kết giữa ông ta và

hoàng cung”.

Ta đây đã sớm biết, ta bĩu môi. Đột nhiên mượn ánh sáng yếu ớt

nghiêng mắt nhìn khuôn mặt tuấn dật của Tư Mã Hiển Dương, mình còn đang ở trong

lồng ngực của anh ta, không khỏi đỏ mặt lên, “Anh, anh không cải trang Lương

Phi Yến nữa à?”.

“Dĩ nhiên phải cải trang, nhưng giờ là ban đêm rồi, ngoại trừ

Tiêu Kiến Nhân, cũng không ai có thể phát hiện ra tôi”.

Giọng điệu anh ta tràn đầy kiêu ngạo tự phụ, ta đột nhiên buồn

cười, Tô Hà tới cổ đại không biết đã bao lâu, cách suy nghĩ làm việc và cách

nói chuyện cũng giống như cổ nhân. Không giống ta cho đến giờ khi bước đi vẫn

còn thích thọc hai tay vào túi, cái váy ta mặc ở Thanh Phong Các cũng may hai

cái túi âm, thoạt nhìn không giống cái gì.

“Triển Nhan?”, Tư Mã Hiển Dương nói nhỏ, ta lấy lại tinh thần,

“Tôi gần như đã tìm được phương pháp trở về rồi”.

“Thật sao?!”, trong đầu ta chỉ một thoáng trống rỗng, năm

năm nay ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện trở về, có lẽ là không muốn đối mặt, có

lẽ là cam chịu, nhưng mà… Thật sự có thể quay về thế giới kia lần nữa sao?

Đột nhiên có đồ vật gì đó phá không bay đến.

Tư Mã Hiển Dương chợt đẩy ta ra, ta lảo đảo một chút, anh ta

lui về phía sau.

Một hòn đá bay sượt qua vạt áo Tư Mã Hiển Dương, cuối cùng

khảm sâu vào giá sách.

Cái giá sách này làm bằng gỗ, vậy mà vẫn khảm sâu như thế… Nếu

Tư Mã Hiển Dương không đẩy ta ra thì… Ta nuốt nuốt nước miếng.

Tư Mã Hiển Dương phi thân lên, dường như ra tay với người

nào đó. Ta lặng lẽ từ cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy hai cái bóng dây dưa trên nóc

nhà, trong đêm tối mờ mịt nhìn không rõ lắm.

Nhưng mùi hương này thì cực kỳ quen thuộc, là Dạ Kiếm Ly. A,

suýt nữa đã quên mất hắn còn ở bên ngoài.

Đánh nhau không lâu lắm, mấy chiêu của Dạ Kiếm Ly làm cho Tư

Mã Hiển Dương lui nhanh, hắn cũng không đuổi theo, chỉ bỏ đi.

“Không ngờ…”, Tư Mã Hiển Dương thở dốc, “Trong phủ này lại

còn có nhân vật lợi hại như thế”.

Ta không lên tiếng, chỉ kinh ngạc nhìn bầu trời đêm. Trước

khi Dạ Kiếm Ly bỏ đi, ta thấy rõ ràng hắn đang căm tức ta.

… Nhầm lẫn gì vậy a, ta đâu có chọc tới hắn.

Chẳng lẽ thấy ta được Tư Mã Hiển Dương ôm, hắn… Hắn ghen tị?!



Chẳng lẽ thấy ta được Tư Mã Hiển Dương ôm, hắn… Hắn ghen tị?!

Chẳng lẽ ta lăn lộn ở cổ đại lâu như vậy, rốt cuộc đã nảy

sinh ra một chút mị lực có thể làm cho mỹ nam động tâm rồi sao?

Ta kích động, thế nên lúc ta bò về cái phòng chứa củi kia

thì chân đã mềm nhũn, leo mấy lần cũng không leo vào nổi.

Một đêm này coi như cũng đầy sóng gió bão bùng, ta mệt mỏi

quá rồi, nằm chết dí trong đống rơm rạ ngủ thật say, hơn nữa còn nằm mơ một giấc

mơ cực kỳ hạnh phúc nhưng vô cùng tục tĩu: Tay trái ôm Niệm Vãn, tay phải ôm Tư

Mã Hiển Dương, Dạ Kiếm Ly như vợ bé quỳ ở dưới bóp chân cho ta.

Niệm Vãn đút ta ăn một trái nho, Tư Mã Hiển Dương đang tỉ mỉ

gọt táo, ta sảng khoái nhìn Dạ Kiếm Ly rồi cười dâm đãng, “Mỹ nhân, bóp mạnh một

chút”.

Dạ Kiếm Ly nhìn ta một cái, lông mi hạ thấp xuống, “Vâng,

Thúy Hoa”.

… Thúy Hoa?! Ta là Tiểu Kỷ mà!!

“Thúy Hoa!”, Niệm Vãn đột nhiên nói: “Dậy đi”.

Tư Mã Hiển Dương cũng nhíu mày, “Sao cứ ngủ như heo chết thế

kia”.

Dạ Kiếm Ly cười đến tà ác, sau đó một quyền tàn bạo đấm xuống,

ta đau đến mức kêu to.

“A…”.

“Gà